Tác giả: Điện Tuyền
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341624
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1624 lượt.
gương, đạm nhiên an lành thanh nhã lỗi lạc, nhưng độc nhất thiếu mất một cánh hoa, một cảm giác không trọn vẹn đột ngột ùa tới.
Phật tổ bỗng nhiên mở mắt, ánh chiều tà chói lóa kia trong nháy mắt tự ti mặc cảm mà tiêu tán hết.
“Lạc Lâm ra mắt ngã phật!” - Cha chắp hai tay trước ngực cúi thấp người chào Phật tổ. Ta cũng học theo bái lạy Phật tổ gia gia: “Cẩm Mịch ra mắt ngã phật!”
“Ngã phật anh minh, có lẽ nhất định đã biết lần này Lạc Lâm đến đây cầu xin việc gì, không biết có thể tương trợ?” - Cha cung kính hạ mi nhìn chóp mũi.
Phật tổ vươn người dậy ngồi xếp bằng, hai tay đặt trên đầu gối, dùng giọng nói bình thản đầy lòng thương dành cho thiên hạ sinh linh khoan thai nói: “Đối với người chết, Già Lam Ấn giải hay không giải cũng không có gì khác biệt.”
Phật tổ vươn người dậy ngồi xếp bằng, hai tay đặt trên đầu gối, dùng giọng nói bình thản đầy lòng thương dành cho thiên hạ sinh linh khoan thai nói: “Đối với người chết, Già Lam Ấn giải hay không giải cũng không có gì khác biệt.”
Cha lảo đảo, ngẩng phắt đầu.
Ta ngẫm nghĩ, không ngờ Phật tổ gia gia đã từng tuổi này rồi mà vẫn mắc chứng cáu bẳn lúc thức dậy, vừa mở miệng ra đã quạ đen (*) như vậy, ta không khỏi rùng mình một cái.
(*) Miệng quạ đen: ý nói những người ăn nói xui xẻo, chuyện tốt nói mất linh, chuyện xấu nói thì linh.
“Cẩm Mịch liệu có thể thoát khỏi đại kiếp nạn hay không? Mong ngã phật nói rõ”. Giọng nói cha thường ngày bình lặng như mạch suối bỗng dưng cuồn cuộn chảy xiết: “Ngã phật từ bi vi hoài, giải cứu sinh linh từ trong nước lửa, Lạc Lâm cả gan thỉnh cầu, cầu ngã phật độ tiểu nữ một mạng!”
Phật tổ chỉ cười không nói, phất tay một cái, trong chớp mắt, vật đổi sao dời, cảnh sắc chung quanh liền biến đổi, ta và cha cũng đã đứng ngay trước cửa Bắc Thiên Môn. Cha hướng về phía tây khom người cúi lạy: “Đa tạ Phật tổ”. Quay đầu lại nhìn ta, mặt mày hiện rõ nét ưu sầu, rõ ràng là rất tin vào lời nói của Phật tổ gia gia. Nhưng ta thì không cho là đúng.
Ban đêm, cha phải đi hạ giới làm mưa, ta đứng bên cạnh Bắc Thiên Môn suy nghĩ, có chút bực mình, thiên lý xa xôi chạy đến Tây Thiên bái yết nhưng phí công mà về, còn nhận được một câu nguyền rủa sẽ toi mạng vào một ngày không xa, thật chẳng đáng chút nào. Nghĩ mãi nghĩ mãi, nghĩ đến lúc các đầu ngón chân bắt đầu nhức nhối, cúi đầu nhìn xuống, thì ra là hai móng trước của con tiểu Yểm Thú đang đạp lên chân ta ngửa đầu hai mắt long lanh nhìn ta, bộ dạng ngây thơ vô tội.
Con tiểu thú này rất trung thành và tận tâm, ta vừa về đến, nó liền đi tìm ta ngay, chỉ có điều cách thức nghênh tiếp này còn phải bàn lại. Khó khăn lắm mới dời được gót sắt của nó ra khỏi chân ta, cởi giày vớ ra, chỉ thấy ngón chân thâm tím, ta hít một hơi, ngồi phịch xuống thềm đá bên ngoài Bắc Thiên Môn xoa chân.
Hai thiên binh gác cổng ai nấy râu hùm mắt hổ, mặt mày đỏ lựng như mắc bệnh sởi. Thấy ta nhìn họ, hai người nhất trí không quay mặt sang mà ngửa đầu nhìn trời, ta lấy làm khó hiểu, nên cũng ngẩng lên nhìn xem có cái gì ở trển mà bọn họ lại nhìn chăm chú đến như vậy. Nhìn qua nhìn lại, cũng chỉ có mỗi một đám mây đen trơ như gỗ đá mà thôi. Không ngờ cư dân Thiên Giới lại thuần phác như vậy, hai người thiên binh chỉ nhìn đám mây thôi mà cũng ngượng ngùng xấu hổ đến vậy, quả thật có chút phong thái của tiểu thư khuê các à nha.
Ta thu hồi ánh mắt, sử dụng một chút pháp thuật tiếp tục cúi đầu xoa chân. Chợt cảm thấy trên đỉnh đầu có chút là lạ, ngẩng đầu lên nhìn, thì thấy một tiểu thiên binh tay chống một cây Hồng Anh Thương đứng cách ta khoảng chừng hơn hai xích (60cm) đôi mắt mở to hiếu kỳ nhìn ta chăm chú, thấy ta ngẩng đầu lên, khuôn mặt trắng trẻo ửng lên vẻ ngại ngùng e thẹn, ta nhe răng nở nụ cười thân thiện với hắn.
Hắn cũng ngượng nghịu nặn ra một nụ cười đáp lại, vẻ sợ sệt y hệt hươu con nhìn ta: “Cô chính là Cẩm Mịch tiên tử kia có phải không?”
Ta chăm chú suy nghĩ một lát rồi hỏi hắn: “Chẳng biết ‘người kia’ mà vị tiên hữu này nói đến là người nào?”. Không loại trừ Thiên Giới cũng có một người cùng tên với ta, phải hỏi rõ để tránh hiểu lầm mới được.
“Chính là Cẩm Mịch tiên tử mà có lời thề hôn ước với Dạ thần đại điện [hạ'> đó”. Nói xong, tiểu thiên binh xụ mặt xuống, ta bỗng nhiên có cảm giác mặt hắn hơi quen quen.
“Nói vậy thì ta chính là Cẩm Mịch kia đó.” - Ta sảng khoái đáp.
Nghe được câu trả lời của ta xong, tiểu thiên binh bỗng thở dài đầy tâm sự, hàng lông mày thanh tú chau lại một chỗ chẳng biết trầm tư chuyện gì. Rồi khuôn mặt bỗng trở nên nghiêm túc, trang trọng mở miệng hỏi: “Ta có thể thỉnh giáo cô một việc không?”
Từ lúc khai thiên lập địa đến nay lần đầu tiên mới có người thỉnh giáo ta một chuyện, ta tất nhiên là đáp ứng ngay lập tức.
Tiểu thiên binh chuẩn bị câu cú một lúc rồi ấp úng nói: “Phụ thần của ta nói nam tử tam thê tứ thiếp mới là đại trượng phu, sau khi Dạ thần đại điện [hạ'> cưới cô về… sau khi cưới cô về, có phải vẫn có thể cưới thần tiên khác nữa hay không?”