Tác giả: Điện Tuyền
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341627
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1627 lượt.
Ái cha… chuyện này đúng là làm khó ta rồi nha. Quy củ của Thiên Giới ta chưa từng nghiên cứu chưa từng đọc, trả lời sai lỡ làm hại mầm non thì không tốt chút nào. Đang chuẩn bị tìm một câu trả lời ba phải nước đôi nào đó đáp cho có lệ, thì bỗng nghe đằng sau lưng có một âm thanh từ tốn đáp thay ta: “Đương nhiên là có thể.”
Ta quay đầu lại, liền thấy Phác Xích Quân xanh mơn mởn chẳng biết đã ngồi trên thềm đá ngay sau lưng ta từ khi nào, lúc này đang khom người thân mật nhìn chăm chú vào bàn chân trần của ta: “Giống như Mịch nhi nàng nếu gả cho cái tên Dạ thần làm nghề treo tinh tú kia, nhưng cũng vẫn có thể cùng ta song tu vậy đó. Đây chính là một đạo lý. Có điều nghe nói…” - Phác Xích Quân bỗng ngẩng đầu ai oán, suýt nữa thì va phải cằm của ta: “Biển rộng nương dâu, vật đổi sao dời, Mịch nhi nàng vì sao mới mấy ngày không gặp đã chuyển qua tay Dạ thần vậy? Tốt xấu gì cũng phải cho ta một cơ hội không phải sao?”
Tiểu thiên binh kia có lẽ không có được kiến thức rộng rãi giống như ta, gặp biến không sợ, nên khi thấy đột nhiên từ đâu bỗng chui ra một thằng cha xanh lè thì giật mình nhảy dựng lên, lui về sau hai bước, đợi đến khi nghe rõ Phác Xích Quân nói xong thì vẻ mặt mới tỏa sáng vội vàng tiến lại gần hai bước, hỏi: “Vị tiên hữu này nói vậy có phải là thật không? Dạ thần đại điện [hạ'> thật sự có thể cưới thiếp?”
Phác Xích Quân quay sang tiểu thiên binh mỉm cười diêm dúa, nói một cách trịnh trọng: “Đương nhiên là thật.”
Tiểu thiên binh kia bị nụ cười của Phác Xích Quân làm cho lóa mắt, hai má ửng đỏ: “Thật tốt quá!” - Như thể một chuyện treo lơ lửng trên đầu bấy lâu giờ đã được giải quyết ổn thỏa, hắn vui vẻ thoải mái vỗ tay một cái, không ngờ vì cái vỗ tay này, mà cây Hồng Anh Thương đang giữ trong tay không còn chỗ dựa liền ngã loảng xoảng ra mặt đất.
Trong lòng ta cũng loảng xoảng vang lên một tiếng, mọi chuyện bỗng nhiên sáng rõ như gương, tiểu thiên binh này chẳng lẽ để mắt đến Tiểu Ngư tiên quan hay sao?
Tiểu thiên binh lúng túng nhặt Hồng Anh Thương lên mỉm cười ngượng nghịu: “Nếu như Dạ thần đại điện [hạ'> cưới thiếp, Cẩm Mịch tiên tử có để tâm không?”
Ta xua tay lia lịa, nói: “Không để tâm, không để tâm! Đó là việc của Dạ thần, ta đương nhiên không để tâm!”
Tiểu thiên binh ngây ra, sau một lát, lại ngượng ngùng một chút rồi hỏi ta: “Cẩm Mịch tiên tử có biết Dạ thần đại điện [hạ'> thích tiên tử như thế nào không?”
Tiểu thiên binh này thắc mắc hơi bị nhiều, nhắc đến chuyện này ta chỉ nhớ Tiểu Ngư tiên quan từng nói thích ta, nhưng hắn còn thích dạng thần tiên nào khác hay không thì ta không biết, bèn tự đem mình làm mẫu, trả lời: “Chắc là thích loại giống như ta.”
Nhắc đến chuyện này ta chỉ nhớ Tiểu Ngư tiên quan từng nói thích ta, nhưng hắn còn thích dạng thần tiên nào khác hay không thì ta không biết, bèn tự đem mình ra làm mẫu, trả lời: “Chắc là thích loại giống như ta.”
Tiểu thiên binh khóe miệng méo xệch, trông như sắp khóc tới nơi.
Còn Phác Xích Quân thì nhíu mày, nghiêng người hỏi ta: “Mỹ nhân, làm sao nàng biết Dạ thần thích nàng?”
“Đương nhiên là do chính miệng hắn nói ra” - Ta căn cứ vào sự thực trả lời.
“Xì!” - Phác Xích Quân cười nghiêng ngả: “Lầm to! Mịch nhi ngây thơ quá, nam nhân nói ‘thích nàng’ thì quá nửa có ý nói ‘ghét nàng’, không thể tin, không thể tin! Mấy chuyện tình ái này bác đại tinh thâm lắm, bên trong ẩn chứa rất nhiều thứ, nhất nhất cần chú ý bốn chữ tinh hoa ‘câu nói cửa miệng’ này. Đạo hạnh chỉ cần kém một chút thôi thì cũng khó có thể chống đỡ được.”
Phác Xích Quân phe phẩy vạt áo không bận tâm: “Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu. Huống hồ, chỗ đứng của Ngạn Hữu hiện tại mặc dù gần Thiên Giới, nhưng chưa phải Thiên Giới, bên ngoài Bắc Thiên Môn, ngăn cách một cánh cửa, không thể coi là xông vào thiên đình.”
Phượng Hoàng tay vịn chuôi kiếm, cười đến mức u ám: “Xưa nay được biết Ngạn Hữu Quân thiện chiến, không bằng cho Ngạn Hữu Quân một cơ hội lập công chuộc tội gia nhập binh doanh lập chiến công. Ngạn Hữu Quân nghĩ sao?”
Phác Xích Quân bỗng chốc như người bị đâm sâu bảy tấc, sắc mặt trở nên tái nhợt.
Đúng lúc đó, bên ngoài Bắc Thiên Môn lại có một nhóm người kéo tới, người dẫn đầu chính là thủ lĩnh điểu tộc Tuệ Hòa, ngọc bội kêu đinh đang, quần là áo lượt, theo sau là các tiên tử điểu tộc xanh xanh đỏ đỏ. Tuệ Hòa công chúa ôn hòa mỉm cười bước tới gần, nhưng lúc vừa nhìn thấy Phác Xích Quân thì cứng đờ, trên mặt có phần bất an, rồt thoáng chốc lại khôi phục sắc mặt ung dung nói với Phượng Hoàng: “Thật trùng hợp, di mẫu gọi muội đến nói chuyện, vốn định đến bái kiến Thiên Hậu xong sẽ qua Tê Ngô Cung chơi, nhưng không ngờ lại gặp Hỏa thần tuần tra Thiên môn ở đây.”
Phượng Hoàng mỉm cười với nàng ta đầy thân thiết: “Tuệ Hòa hiếm khi lên Thiên Giới, không bằng ở lại lâu một chút rồi hãy về.”
Thủ lĩnh điểu tộc tươi cười rực rỡ, gật đầu: “Như vậy thì Tuệ Hòa cung kính không bằng tuân mệnh.”
Ta bỗng nhiên cảm thấy, lúc này, ở bên ngoà