Tác giả: Điện Tuyền
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341622
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1622 lượt.
trầm tư, lo lắng ưu phiền, lúc ngẩng đầu lên lại lần nữa sắc mặt đã trở lại bình thường: “Việc này nàng đã nói với hắn chưa?”
“Chưa hề!” - Ta lắc đầu, trên đời này có được mấy người có suy nghĩ phóng khoáng đại lượng giống như trái cây bọn ta. Chuyện này ta còn hiểu được, về phần Phượng Hoàng, ta cũng không biết vì sao hôm nay trong lúc cấp bách lại buột miệng nói với hắn.
“Nhớ kỹ chớ có tiết lộ ra ngoài! Chớ có ở một mình một chỗ với Thiên Hậu!” - Phượng Hoàng hai tay nắm lấy vai ta, khuôn mặt tuấn tú chỉ cách mặt ta trong gang tấc, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt ta.
“Ừm...” - Ta nghiêm túc gật đầu.
Có được lời bảo đảm của ta, nhưng Phượng Hoàng vẫn không buông ta ra. Bàn tay nắm giữ ta chẳng những không thả lỏng mà còn siết chặt hơn, trong mắt có một dòng suối chảy càng lúc càng si mê, gần như sắp thôn tính toàn bộ bản thân hắn, càng lúc càng gần, gần đến mức đầu mũi thẳng đứng như vách đá cọ xát vào chóp mũi của ta, ta nhất thời không thể phân biệt được hơi thở vừa ấm nóng vừa ẩm ướt này rốt cuộc là từ mũi của ai thở ra, nhìn vào đôi môi bóng loáng căng mọng của Phượng Hoàng, ta bỗng nhiên thấy hơi khát nước, tự nhiên thè lưỡi ra liếm liếm môi mình.
Trong mắt Phượng Hoàng lóe lên vẻ dị thường, lúc gần như sắp chạm lên đôi môi ta, thì hai mắt bỗng nhắm lại, mặt sượt qua tựa vào bên tai ta thở ra nặng nề, toàn bộ ảo ảnh đồng thời tan biến. Phượng Hoàng buông vai ta ra.
Yểm Thú bên chân bỗng vươn mình đứng dậy, ánh mắt hân hoan, cái đuôi nhỏ vẫy vun vút liên hồi. Ta nhìn sắc mặt chầm chậm tan đi của Phượng Hoàng, đưa tay rờ lên trán hắn, không hiểu sao lại bị sốt: “Hỏa thần không phải bị bệnh chứ?”
“Mịch nhi...” - Phía sau có người dịu dàng gọi tên ta.
Ta quay đầu lại, giữa hàng liễu rủ lả lướt, Tiểu Ngư tiên quan đang bước về phía ta, cả người thanh nhã vượt xa đám liễu rũ. Ta mỉm cưới với hắn. Tiểu Ngư tiên quan bước tới đứng bên cạnh ta, bàn tay thon dài trong tay áo từ tốn nắm lấy tay ta, siết chặt.
Phượng Hoàng đuôi mắt nhướn cao, nhìn Tiểu Ngư tiên quan.
“Mịch nhi, dùng ngọ thiện chưa?” - Tiểu Ngư tiên quan đưa tay phẩy sợi tóc của ta, nhặt lấy cọng tơ liễu mỏng manh như tơ nhện chẳng biết đã dính trên đó từ khi nào.
“Chưa ăn...” - Ta lúc sáng dậy muộn lại vội vàng ra ngoài, chưa ăn bữa sáng, bây giờ không ngờ đã đến bữa trưa, hắn vừa nhắc đến ta đã cảm thấy bụng sôi ùng ục.
Tiểu Ngư tiên quan cúi đầu mân mê bàn tay ta, nói: “Lần sau không được sơ ý như vậy.”
Phượng Hoàng khóe môi lạnh lùng mím lại: “Mượn ‘bụng đói ’ để tỏ ‘nỗi lòng’, đại điện [hạ'> hôm nay trình độ lung lạc nhân tâm càng lúc càng thành thạo.”
Tiểu Ngư tiên quan bình thản ngẩng đầu: “Hỏa thần có ý gì? Bản thần không hiểu”. Quay sang ta lại nói: “Tiên thượng mới tới tìm Mịch nhi, có lẽ có việc gì quan trọng. Không bằng bây giờ ta đưa Mịch nhi về Lạc Tương Phủ có được không? Chớ để tiên thượng lo lắng.”
Chẳng biết cha tìm ta có chuyện gì, nên đương nhiên nói: “Cũng tốt.”
“Như vậy, thì xin lỗi không tiếp được nữa rồi”. Tiểu Ngư tiên quan khẽ gật đầu với Phượng Hoàng nắm tay ta dắt đi, vừa đi được hai bước, Tiểu Ngư tiên quan đột nhiên dừng chân, nhưng không quay đầu lại, chỉ nói: “Một trăm năm qua, Mịch nhi được Hỏa thần dạy cho một số tâm pháp tu luyện, cũng coi như có nghĩa sư đồ, sau này, Mịch nhi rồi cũng sẽ làm chủ Toàn Cơ Cung, coi như là thân phận thúc tẩu. Bất luận thầy trò, hay là thúc tẩu, đều có những lễ nghi phân biệt lớn nhỏ, mong rằng Nhị điện hạ ngôn hành luôn nhớ đúng mực.”
Nói xong liền dẫn ta đi thẳng.
Ta quay đầu lại, giữa ngàn tơ liễu bay tán loạn, hình dáng Phượng Hoàng dần dần khuất bóng.
“Nam vô hương vân cái bồ tát ma ha tát. Vân hà đắc trường thọ, kim cương bất phôi thân. Phục dĩ hà nhân duyến, đắc đại kiên cố lực. Vân hà vu thử kinh, cứu cánh đáo bỉ ngạn. Nguyện phật khai vi mật, nghiễm vi chúng sinh thuyết. Na ma bản sư Thích Ca Mâu Ni Phật…”
Trên trời nhiều thần, Tây Thiên nhiều phật.
Trong Đại Lôi Âm Tự, mười tám vị Kim Thân La Hán người ngồi người nằm người đứng, sắp xếp cao thấp hai bên đền miếu, ở chính giữa có một cái lư hương, chỉ đốt có một cây hương nhỏ xíu, làn khói xanh mỏng uốn lượn bay lên, từ từ tản mác trong không trung, hòa nhập đồng điệu cùng với tiếng tụng kinh.
Hai tay chắp trước ngực, chân phải bước vào ngạch cửa gỗ đàn hương, ta đi sau lưng cha bước vào, đi thẳng tới phía trên điện, các vị la hán ánh vàng rực rỡ hai bên đều nghiêm mặt nhìn thẳng trang trọng uy nghiêm, ta quan sát một lúc, cảm thấy chẳng có gì thú vị liền thu hồi ánh mắt nhìn lên phía trên điện.
Trên bệ thờ bằng đá nguy nga hình chữ nhật, có ba vị ngồi kiết già ngang hàng nhau trên đài sen có lẽ chính là Tam Thế Phật (*). Cha chắp hai tay trước ngực, cúi đầu niệm vài câu Phạn văn, Tam Thế Phật cũng khẽ gật đầu với cha, vị Phật Hiện Tại ngồi ở giữa mặt mũi hiền lành, khoan thai cất giọng: “Hôm nay không phải là ngày khai đàn giảng thiền, Thủy Thần đến đây có chuyện gì không?”
Thử