Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Mật Tựa Khói Sương

Hương Mật Tựa Khói Sương

Tác giả: Điện Tuyền

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341598

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.

i chảy ra từ ngọn tóc.
Ta nhìn vào mạn thuyền đang dập dềnh trên sông mắt mờ đi, “Không sai. Vong Xuyên này là cổng vào âm phủ, gia gia có từng nhìn thấy một sợi hồn phách của hắn từ chỗ đó xuất hiện lần nào không?”
Lão gia gia thở dài một tiếng, “Cô nương cũng biết, chốn Ma giới U Minh này chỉ độ phàm nhân quỷ hồn, ngay cả phàm nhân nếu bình sinh tích được nhiều phước đức cũng được lên thiên đạo chứ không rơi xuống địa ngục. Huống chi, công tử kia lại là một vị thần tôn quý, từ khi sinh ra đã siêu thoát lục giới bất đọa luân hồi, hồn phách sao có thể xuất hiện ở chỗ này được? E là cô nương đã tìm lộn chỗ rồi. Vả lại…” Lão dừng lại, như thể không đành lòng nhìn ta, xoay lưng quay về phía Vong Xuyên mênh mông hư ảo, “Nói một câu khó nghe, đạo ngũ hành tương sinh tương khắc, từ Bàn Cổ khai thiên địa cho tới nay, nước lửa bao giờ cũng tương khắc với nhau, lưỡi thủy đao của cô nương đâm vào trong tinh nguyên hỏa linh của vị công tử đó, hồn phách của y có lẽ đã bị đứt đoạn không thể tồn tại nổi dù chỉ một sợi mỏng manh…”
Ta ngậm một viên đường, quật cường ngẩng cao đầu, “Không đâu. Hồn phách của hắn nhất định chưa hết! Hắn từng nói, hắn muốn giết ta. Hiện tại, ta vẫn hoàn hảo nguyên vẹn đứng ở chỗ này, hắn là một người không bao giờ nói suông, lời đã nói nhất định sẽ làm được! Hắn nhất định sẽ trở về tự mình giết ta! Ta tin chắc!”
Trong sâu thẳm ở một nơi nào đó, ta biết là như vậy, dù không có bất luận căn cứ nào bất luận manh mối gì, thế nhưng, ta chắc chắn biết!
Nửa đêm mộng về, ta luôn nhìn thấy xa xa bên bờ Vong Xuyên này có một dáng người đang đợi ta, khi cau mặt khi mỉm cười khi vẫy tay đều đang quay đầu lại trong một khoảnh khắc…
Ta nhấc chân không chút do dự bước vào dòng Vong Xuyên, mặc cho những Quỷ Hồn dữ tợn kêu la gào khóc bắt đầu quấn quanh ta, trong nháy mắt đã ào ào xông tới nuốt lấy nửa thân ta, ta lấy tay tách từng sợi từng sợi linh hồn đang tụ lại, cẩn thận sàng lọc chọn lựa tìm kiếm từng sợi hồn phách, ta tin chắc, chỉ cần ta tìm kiếm, không ngừng tìm kiếm, cho dù dòng nước Vong Xuyên này có hàng ngàn hàng vạn hàng triệu hồn phách tích tụ lại, ta cũng có thể tìm ra giọt hồn thuộc về hắn.
“Cô nương, aizzz! Việc gì phải làm khổ mình?” Lão gia gia đưa tay định ngăn cản, lại bị ta khoát tay khước từ, đành ngồi lại xuống thuyền, liên tục lắc đầu, “Hãy nghe lão phu khuyên một câu, con đường tình ái, gồ ghề hiểm trở hung hiểm phi thường, chính là một con đường không thể quay về, lầm đường lạc lối biết quay lại mới là chính đạo, cô nương cứ u mê không tỉnh ngộ lao vào bóng tối như thế chỉ tổ hại mình hại người mà thôi.”
Không phải, lão gia gia này nói sai rồi, cái gì tình cái gì ái? Ta chỉ bị trúng Giáng đầu (*) mà thôi. Chẳng biết vì sao từ hôm ta tỉnh lại đến giờ, mọi việc đều không ở trong tầm khống chế của bản thân, thường làm ra những chuyện kỳ quái lạ lùng, trong ngực luôn có cảm giác bị đè nén kỳ lạ… Giáng đầu thuật này ngay cả Tiểu Ngư tiên quan tiên thuật như vậy cũng không giải được, ta chỉ có thể mơ hồ ý thức được bản thân đang từng bước từng bước lâm bệnh vô phương cứu chữa…
(*) một loại bùa chú sai khiến
Chẳng biết tìm bao lâu, không nhìn thấy mặt trời cũng chẳng thấy ánh trăng, trước mắt đều là những hồn phách kêu gào chảy xiết, ta tập trung con mắt âm dương phân biệt bọn họ, nhìn chăm chú lại chăm chú nhìn, nhìn cho đến lúc hai mắt sưng phù đau nhức, ta giơ tay xoa xoa mí mắt rồi tiếp tục tập trung tinh thần tìm kiếm. Ta không thể ngủ, không dám ngủ. Ta đã ngủ mất hai năm rồi, nếu như còn ngủ thêm một đêm, ta không biết mình có thể để vuột mất hồn phách của hắn hay không nữa, ta rất sợ, chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như vậy…
“Mịch nhi! Nàng đang làm cái gì vậy? !” Một luồng sáng trắng lóa mắt xẹt qua, ta dụi dụi mắt ngỡ ngàng quay đầu lại nhìn.
Còn chưa chưa nhận ra cái gì, thân thể đã bị một lực mạnh kéo ra khỏi Vong Xuyên, hắn nâng ta lên, ném lên bờ, “Nàng nhìn tay mình xem! Nhìn chân mình xem! Nàng đang đày đọa bản thân mình hay là đang đày đọa ta hả? !”
Ta nhìn hai bàn tay mình, chẳng qua chỉ bị những Quỷ Hồn kia cắn đớp sưng đỏ rướm máu mà thôi, dưới chân cũng chỉ là những vết thương chảy máu đến mất cảm giác mà thôi, mấy thứ này thì có là gì đâu. Tiểu Ngư tiên quan thật đúng là chuyện bé xé ra to. Ta chưa bao giờ thấy hắn nổi giận như vậy, làm như ta đã gây ra đại hoạ tày trời không thể tha thứ vậy, kỳ thực, cái tội ác tày trời kia ta đã gây ra từ hai năm trước rồi, không phải sao?
“Nàng có biết hay không, nếu không phải ta tìm được nàng kịp lúc, để nàng tiếp tục ngâm mình dưới đó thì chính hồn phách của nàng cũng sẽ bị nuốt mất? !” Lồng ngực hắn phập phồng nhấp nhô, song quyền nắm chặt giận dữ từ trên cao nhìn xuống ta, có vẻ cơn giận cũng không nhỏ, “Nàng như vậy là vì hắn sao! Nàng vì hắn ngay cả linh lực cũng không cần, ngay cả Vong Xuyên cướp mạng mà cũng dám nhảy xuống! Nàng có biết mình đang làm gì không hả? Nàng có biết hắn là kẻ thù giết cha nàng, là con trai của kẻ thù giết mẹ nàng hay không?”
“Ta biết, ta biết hết.” Ta ôm m