Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341792
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1792 lượt.
Không hề phòng bị, anh chồm đến sát cô, hơi thở nóng bỏng phả bên tai cô: “Phụ nữ nếu thường xuyên nhìn môi đàn ông, mục đích chỉ có một, đó là muốn hôn”.
Bình thường trong công ty tỏ ra lạnh lùng, đạo mạo, mà bây giờ ở nơi riêng tư lại cợt nhả với cô.
Muốn… muốn… muốn cái đầu anh!
Cô đỏ mặt, định đứng lên thì bàn tay to lớn của anh đã ôm chặt eo cô một cách vô sỉ.
Ban đầu anh chỉ hôn nhẹ như chuồn chuồn đậu mặt nước lên vành tai cô, gò má, khẽ chạm lên đôi môi, nhưng anh lại không kiềm chế nổi mà nhẹ nhàng ngậm lấy cánh môi đang run của cô, đùa giỡn như khiêu khích, dần dần không thể kiểm soát mà nụ hôn càng sâu thêm.
“Hôm nay em đi tảo mộ à?”, anh dựa vào sofa, nhìn cô đã thay quần xong và bước ra.
“Vâng”, cô khẽ gật đầu. Đến nghĩa trang không phải tảo mộ thì chẳng lẽ lại đi ngắm cảnh, sao anh từ khi nào lại trở nên ngốc nghếch thế?
Cô nhớ lại lúc ở Hiếu Ân Viên, anh và chủ tịch Giang, cả chị Nghiêm cũng cùng đi thăm một người. Chị Nghiêm khóc đến nỗi khan giọng, chỉ ngạc nhiên liếc sơ, cô để ý đến trên tấm bia khắc “Mộ của chị Nghiêm Quy Vân, em gái Nghiêm Tố lập mộ”.
Cô có vẻ tò mò, hỏi: “Hôm nay anh và Chủ tịch Giang đi tảo mộ với chị Nghiêm sao?”. Cô rất thắc mắc, chị Nghiêm và Chủ tịch Giang, còn cả anh nữa, rốt cuộc là quan hệ gì, trong ngày quan trọng này mà đi tảo mộ với nhau, lúc này chẳng phải chỉ nên thăm mộ người thân hay sao?
“… Ừ”, anh cúi xuống, đáp gọn.
Cô thấy vẻ mặt anh hình như không muốn nhắc đến chuyện này, cô cũng biết ý không hỏi nữa, rồi lo sắp xếp lại bàn uống nước lộn xộn.
Anh nhìn con bướm xinh đẹp gấp bằng giấy trên bàn, không biết gấp bằng giấy gì mà lại phát ra ánh sáng xanh da trời, ở những góc độ khác nhau thì màu xanh lúc nhạt lúc đậm, trên đôi cánh dùng bút dạ vẽ hai đường gân, giống như hai xâu chuỗi ngọc được khảm lên, vô cùng đẹp đẽ.
Tò mò, anh hỏi: “Đây là gì vậy?”.
“Ồ, là bướm giấy đốt cho bố mẹ em.” Cô đón lấy, đùa nghịch trong tay, cười khan mấy tiếng, “Loại bướm này tên là bướm Nữ Thần Ánh Sáng, có ở Brazil, Peru… số lượng rất hiếm, vô cùng quý giá, được mệnh danh là loài bướm đẹp nhất thế giới, vì không chỉ đẹp, đôi cánh mở rộng giống cánh khổng tước, mà cánh bướm còn phát ra ánh sáng lấp lánh, giống thế này, lúc xanh đậm, lúc lại xanh nhạt, lúc lại xanh dương. Anh thấy đẹp không?”.
“Thú vị.”
“Tiếc rằng con này gấp hỏng rồi, lâu quá không gấp nên hơi lóng ngóng, kỹ thuật không được như xưa nữa.” Cô thở dài, bỗng nhớ ra gì đó rồi kêu lên: “Anh đợi chút, em cho anh xem hình”.
Cô về phòng ngủ, tìm một album hình dày cộp, bên trong chứa tất cả những tấm hình về đủ mọi tiêu bản bướm mà bố mẹ cô lúc sinh thời đã chụp.
Về lại phòng khách, cô mở album hình ra đặt trên bàn.
Dưới sự thuyết minh tận tình của Giang Văn Khê, lần đầu tiên trong đời Lạc Thiên nhìn thấy nhiều loài bướm tuyệt đẹp đến vậy.
Cô lật qua rất nhiều trang, chỉ vào một con trong đó: “Đây, chính là Nữ Thần Ánh Sáng. Em gấp có giống không?”.
Anh so sánh với con bướm trong tay, trông rất giống Nữ Thần Ánh Sáng trong hình: “Ừ, giống lắm”.
“Gấp bướm giấy là do bố em dạy. Lúc còn sống, bố mẹ muốn chụp loài bướm Nữ Thần Ánh Sáng này nhất, tiếc là mãi mãi cũng không còn cơ hội nữa…”, cô lại phát ra một âm thanh như thở dài.
“Con này tặng cho anh nhé.”
Cô ngẩn người: “Nếu anh muốn thì để em gấp lại con khác, con này chưa gấp xong”.
Anh giơ cao con bướm trong tay, kiên quyết: “Muốn con này”.
“…” Với sự kiên trì của anh, cô có quyền nói NO không?
“Hôm nay sao em lại chọc vào đám Cửu ca thế?” Quay sang, anh hỏi cô, “Cười thật đấy à?”.
Cô cắn môi, gật đầu, gò má lại ửng hồng.
“Rốt cuộc là chuyện gì đáng cười đến vậy?” Tuy cô hơi ngốc nghếch nhưng cũng không vô duyên đến thế, rốt cuộc là chuyện buồn cười gì anh rất tò mò.
Cô lắp bắp: “Họ… họ quên mang theo pháo, sau đó, vị đại ca anh gọi là Cửu ca bảo thuộc hạ vỗ tay, đúng lúc đó em đi ngang qua”.
Nghe cô nói xong, anh cũng bật cười.
“Anh nhìn kìa, anh cũng cười đó. Làm gì có ai nghĩ đến chuyện lấy tiếng vỗ tay thay tiếng pháo chứ, đúng là ngốc thật”, nhớ lại cảnh ấy, cô lại không nhịn được cười khẽ.
Anh ngừng cười: “Vậy là em nghe thấy tiếng vỗ tay, sau đó giật mình nên mới ra tay đánh người hả?”.
Cô hơi lúng túng: “Cũng không phải, có thể là do bản năng muốn chạy trốn chăng?”.
Anh khẽ cười.
Cô nghiêng đầu, nghĩ rất lâu rồi buột miệng hỏi: “Họ là xã hội đen ư?”. Ngay cả Chủ tịch Giang trông rất xã hội đen mà còn gọi người ấy là “Lão Cửu”, và anh thì gọi ông ta là “Cửu ca”, cách gọi ấy ngoài xã hội đen ra thì cô thật sự không nghĩ được điều gì khác.
Đôi mắt đen nheo lại, anh chăm chú nhìn đôi môi hồng mềm mại hé mở của cô, khóe môi nhướn lên: “Em xem phim hình sự Hồng Kông nhiều quá đấy, làm gì có xã hội đen nhiều thế?”.
Cô há miệng: “Không phải xã hội đen sao? Vậy bọn họ sao lại mặc vest đen, đeo kính đen?”.
“Vậy anh cũng là xã hội đen à?”, anh liếc nhìn áo vest đen để bên cạnh.
Cô ú ớ, vì sự thực là cô vấp