Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341795
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1795 lượt.
tay cô.
Tay được Lạc Thiên nắm chặt, cô nhìn anh, nước mắt như những hạt trân châu bị đứt dây, cứ từng giọt từng giọt rơi xuống lòng bàn tay của hai người.
“Đừng khóc nữa”, anh dịu dàng an ủi.
Giang Hoài Thâm liếc nhìn cô gái nấp trong lòng Lạc Thiên khóc mãi ấy, sau đó lại nhìn đám người đang hùng hục chạy đến, nói: “Lão Cửu, sao hung tợn thế?”.
Người đàn ông đội khăn tang được gọi là Lão Cửu vừa nhìn thấy Giang Hoài Thâm thì tỏ ra khách sáo: “Thì ra là Chủ tịch Giang”.
“Chuyện gì khiến anh giận dữ thế này?”, Giang Hoài Thâm lại hỏi.
Lão Cửu hai tay chống nạnh, lườm Giang Văn Khê, giận dữ: “Anh hỏi con bé kia kìa! Bà mẹ nó, hôm nay là ngày hạ huyệt của mẹ tôi mà cô ta dám cười cợt!”.
Giang Hoài Thâm quay sang nhìn Giang Văn Khê đang rụt người lại phía sau, rồi nói: “Đến đây đều là thăm những người đã khuất, không vô lễ thế đâu, Lão Cửu anh có nhìn nhầm không?”.
Lão Cửu chỉ một người đứng cạnh, hỏi: “Có phải cô ta cười không?”.
Người đó đáp: “Đúng thế, em nghe rõ mà”.
Giang Hoài Thâm cười: “Có lúc tiếng khóc và tiếng cười rất dễ nhầm lẫn, nghe nhầm cũng có khả năng”.
“Chuyện này…” Người kia bỗng không thể chắc chắn, nghĩ ngợi rồi cao giọng: “Nếu cô ta không cười thì sao lại chột dạ? Còn đánh một người anh em của chúng tôi nữa, cái này tôi không nhìn nhầm được, ai cũng thấy cả”.
Phía sau rộ lên những tiếng phụ họa.
Lạc Thiên nghe Giang Văn Khê lại ra tay đánh người thì cau mày, khẽ nói: “Cửu ca, có thể là bạn gái tôi hoảng sợ trước khí thế của mọi người, thực ra chỉ là một sự hiểu lầm mà thôi”.
Giang Văn Khê luôn cúi đầu sụt sịt, khi nghe Lạc Thiên nói cô là “bạn gái” anh, cả người cứng lại, gần như không thể thở nổi, tim như sắp ngừng đập.
Lạc Thiên cảm nhận được phản ứng của cô, bất giác ôm cô chặt hơn.
Cảm giác chua xót khó tả lại dâng lên, nơi lồng ngực co thắt lại rất khó chịu.
Rõ ràng là cô đã cười, rõ ràng cô đã đánh người, hiện giờ cô chỉ có thể làm một con rùa rụt cổ, giả vờ không lên tiếng, nhìn xem, cô thật đáng ghét nhường nào, mỗi lần phạm lỗi đều chỉ biết giả bộ đáng thương trốn tránh.
Cô không nghe điện thoại của anh, tắt máy di động chỉ vì muốn tránh né tình cảm như gần như xa, như bóng trăng dưới đáy nước. Cô không muốn tiếp tục trò chơi mèo đuổi chuột này nữa, tâm trạng là một con chuột bạch, suốt ngày bị đùa bỡn khiến cô vô cùng mệt mỏi.
Cô không phải là con hề, càng không phải là một con khỉ!
Cuối cùng khi cô muốn trốn tránh, muốn quay lại cuộc sống trước kia thì anh lại thừa nhận mối quan hệ này.
Quen nhau bao lâu rồi, đây là lần đầu anh thừa nhận cô là bạn gái mình, hơn nữa lại còn ở nơi này, trước bao nhiêu người, là vì anh nhìn thấu sự ngụy trang của cô, đồng thời tìm một lý do hợp lý để giúp cô thoát khỏi tình cảnh này, giúp cô che giấu chăng.
Nước mắt lại lặng lẽ rơi, tay đau, đầu gối đau, tất cả cũng chẳng đau đớn bằng nội tâm, cô không biết tại sao nước mắt cứ chảy mãi, gần như ngoài khóc ra, cô không làm được gì.
Giang Hoài Thâm bước đến cạnh Lão Cửu, vỗ vỗ vai rồi khoác vai ông ta và nói: “Lão Cửu, đừng nói cô bé này nhát gan, cho dù là một người đàn ông bình thường thấy một đám các anh mà sợ hãi cũng không có gì lạ, ra tay đánh một cái để trốn thoát là chuyện bình thường. Hiểu lầm, nhất định là một sự hiểu lầm thôi”.
Lão Cửu hừ một tiếng, cũng cảm thấy chuyện hôm nay không chừng là hiểu lầm, chắc là mấy thằng nhóc thuộc hạ không có gì làm nên gây chuyện. Cô bé kia từ nãy đến giờ vẫn khóc, nước mắt cứ rơi mãi, có lẽ là bị họ dọa cho chết khiếp thật. Đã nói với bọn nó là phải khiêm nhường, khiêm nhường, bây giờ họ đang là người bình thường, không phải xã hội đen.
Ông ta quát lên bực bội với đám thuộc hạ: “Bà mẹ nó, toàn những đứa già hết rồi hả? Mắt và tai không điều khiển được à?”.
Giang Hoài Thâm lại nói: “Được rồi, chuyện của mẹ anh là quan trọng hơn cả, không thể chậm trễ. Đi, hôm nay tôi có thể thắp nén hương cho bà rồi”.
Quay sang, Lão Cửu cười nói với Giang Hoài Thâm: “Hiểu lầm, hiểu lầm, đi đi đi”.
[1'> Gậy khóc thương: Thời xưa khi phát tang trưởng bối, “người con có hiếu” bắt buộc phải cầm “hiếu trượng” để diễn tả nỗi đau buồn. Nếu một trong hai vợ chồng trưởng bối qua đời thì đứa con cầm một gậy, nếu cả hai đều qua đời thì đứa con sẽ cầm hai gậy.
Có lúc, thói quen là chuyện rất đáng sợ.
Một câu “không cần” lại cắt ngang khả năng nói chuyện của Giang Văn Khê.
Có lẽ phụ nữ rất mau quên, vết thương liền sẹo rồi sẽ quên đau. Vốn muốn thoát khỏi cảnh nguy hiểm này, ngược lại càng vùng vẫy càng lún sâu mà lại không hề biết.
Nghĩ một lúc, cô quyết định hỏi anh có muốn ở lại ăn tối không, hình như giữa cô và anh ngoài ăn ra chỉ có ăn mà thôi.
Nhưng, người xưa đã xem lương thực như trời, ăn, chẳng có gì là không tốt.
Ngước lên, cô kinh ngạc há miệng. Có phải cô hoa mắt không? Nhìn khóe môi anh đang nở nụ cười trong hai giây, anh tự dưng lại cười trộm một mình.
Nhất định là hoa mắt.
Cô ra sức chớp mắt rồi lại mở to, đường cong tuyệt đẹp ấy vẫn còn.