Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341794

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1794 lượt.

ủa anh, đẩy đẩy đồng nghiệp đứng cạnh, cắn răng cảm thán: “Có nhìn thấy không? Tặng bạn gái đấy. Không hỏi xem có giảm giá không, không hỏi xem có khuyến mãi gì không, mua ngay giá gốc, mà điều khiến người ta phải cắn răng nhất là đẹp trai dã man. Đúng thật chẳng công bằng tí nào!”.
Đồng nghiệp lườm cô ta một cái: “Xùy! Đời này vốn là không công bằng. Đàn ông có tiền, chung thủy, đẹp trai không phải là chưa sinh ra mà là bị người ta hái mất rồi. Bán di động đi, bán di động đi”.
Về đến biệt thự ở Cảnh Hồ Sơn Trang, vừa bước tới cửa đã nghe giọng nói lạnh lùng châm biếm của Nghiêm Tố: “Ôi, đại thiếu gia Lạc Thiên của chúng ta cuối cùng đã về rồi, đúng là không dễ dàng gì”.
Lạc Thiên không nói gì mà ngồi xuống sofa, ngửa đầu dựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại. Nghiêm Tố thấy anh không tức giận thì hơi nhướng mày, chen đến ngồi cạnh: “Sao chỉ có mình cậu về? Tiểu Giang đâu?”.
“Chắc đến nhà bạn cô ấy rồi”, giọng anh rất trầm, nghe có vẻ mệt mỏi.
“Đến nhà bạn? Hôm qua cậu không nói với cô bé là hôm nay đưa đến đây ăn cơm à?”, Nghiêm Tố sau khi hỏi xong cũng thấy mình hỏi thừa.
Khuya hôm qua, A Cường ở K.O gọi vào di động cho anh Thâm, nói rằng tên nhóc đó uống say trong K.O, thậm chí còn đuổi khách ra khỏi quán. Anh Thâm gọi tài xế lái xe đi đón cậu ta, nửa đường lại nhận được điện thoại nói rằng cậu ta lái xe một mình về nhà rồi. Anh Thâm lo cậu ta xảy ra chuyện nên lập tức bảo tài xế chuyển hướng chạy đến nhà cậu.
Kết quả là anh Thâm gõ cửa mãi, cậu ta mới ra mở cửa. Mở cửa xong chỉ nói hai chữ “Không sao” rồi “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại. Anh Thâm bất lực lắc đầu rồi quay về.
Hôm nay chị và anh Thâm lại đợi cậu ta cả buổi trưa, mong cậu quay về ăn cơm, kết quả là quá mười hai rưỡi vẫn không thấy bóng cậu đâu. Gọi điện cho cậu thì tắt máy, gọi điện thoại nhà thì cậu ta lại chơi trò cúp máy và gác kênh máy.
Xem bộ dạng sống dở chết dở của cậu ta, chẳng phải là liên quan đến Tiểu Giang hay sao? Chị liếc thấy một túi quà rất đẹp bên cạnh, mở ra xem thì là một máy điện thoại dành cho nữ rất tinh xảo.
Chị hơi bất ngờ, ngạc nhiên hỏi: “Di động này là cậu hiếu kính tặng tôi làm quà năm mới sao?”.
Chị đang định mở ra xem thì bỗng Lạc Thiên mở bừng mắt, giật lấy, giọng lạnh đến bất ngờ: “Cái này không hợp với chị, nếu chị muốn đổi điện thoại thì tự đến trung tâm mua sắm đi”.
Nghiêm Tố sửng sốt nhìn anh, ngẩn ra một lúc không nói được gì.
Lạc Thiên biết mình lỡ lời nên cố gắng điều chỉnh lại giọng mình, bình tĩnh nói: “Xin lỗi, tối qua em uống say nên đầu còn đau, em lên lầu nghỉ ngơi trước đã, khi ăn tối nhớ gọi em”. Anh cầm túi điện thoại đi lên lầu, vừa bước lên bậc thang thì khựng lại, không quay đầu mà khẽ nói một câu: “Nếu chị thích thì hôm khác em đi cùng chị đến trung tâm mua sắm, tiền em trả”.
Nghiêm Tố nhìn theo bóng anh biến mất sau cầu thang, ngẩn ra đến mấy giây. Cuối cùng chị rút ra kết luận, điện thoại đó chắc là tặng cho Tiểu Giang. Sở dĩ tối qua cậu ta chạy đến K.O mượn rượu tiêu sầu vì một là không đưa được người ta về, hai là di động chưa kịp tặng, đến nỗi hôm nay thành ra bộ dạng sống dở chết dở thế này.
Xem ra ma lực của Tiểu Giang cũng lớn quá. Nghiêm Tố ngồi trên sofa, cắn môi, bắt đầu suy nghĩ rất nhanh.
Giang Hoài Thâm xách cần câu cá và thùng nước vào cửa, thấy Nghiêm Tố cắn môi ngồi thẫn thờ trên sofa thì nhướng mày, hỏi: “A Thiên về rồi phải không? Anh vừa thấy xe anh mới mua tặng nó đậu bên ngoài”.
Nghiêm Tố ngẩng lên, mấy máy môi chỉ lên lầu: “Trên lầu”.
“Trên lầu?”, Giang Hoài Thâm thắc mắc, “Rượu uống tối qua đến giờ vẫn chưa tỉnh?”.
“Sao em biết được? Nhìn bộ dạng dở sống dở chết của cậu ta, tám phần là không được như ý rồi.” Nghiêm Tố đứng lên, đón lấy thùng nước đựng “chiến lợi phẩm” của Giang Hoài Thâm.
“Chẳng phải nó đã cưa được cô bé đó rồi sao? Sao không thấy cô bé đó cùng về?”
“Cưa? Em thấy là cưỡng ép thì có.” Nghiêm Tố hừ lạnh một tiếng vẻ kỳ thị. Với điệu bộ kiêu căng cao ngạo thường ngày của nó, cô bé ngoan ngoãn Tiểu Giang chắc chắn là bị cưỡng ép, chứ không phải được theo đuổi, tám phần là hôm qua hai người cãi nhau nên mới khiến vị tổng giám đốc cao ngạo kia trở nên bất thường như vậy, mới thành ra bộ dạng như chết rồi hôm nay.
“Haizzz, sao hôm nay em nổi giận ghê thế?”
Nghiêm Tố hừ khẽ: “Có à? Có lẽ là em muốn uống thuốc Thái Thái Tĩnh Tâm[1'> đến phát điên rồi, đợi cả năm cũng chẳng thấy ai tặng, cơn giận này không lớn mới là lạ. Em xuống nhà bếp giúp mẹ và chị Hoa, mặc kệ tên nhóc hư hỏng đó, để nó ở một mình trong phòng mà u sầu đi”.
[1'> Tên một loại thuốc dành cho phụ nữ ở Trung Quốc, có tác dụng thanh nhiệt giải phiền, tĩnh tâm, an thần.
Vừa nói chị vừa xách thùng cá vào nhà bếp. Giang Hoài Thâm không yên tâm Lạc Thiên nên lên lầu, khẽ gõ cửa phòng anh.
Chỉ nghe bên trong vẳng ra một giọng bực bội: “Tôi muốn ngủ một chút, ăn cơm tối thì hẵng đến gọi”. Giang Hoài Thâm chỉ chần chừ trước cửa phòng anh một lúc rồi xuống lầu.
Đến giờ ăn tối, cuối cùng Lạc Thiên cũng xuất hiện ở bàn ăn. Cả nhà s