Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341799

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1799 lượt.

o đuổi dì ấy rất điên cuồng không?”.
“Biết, chú mừng cho cô ấy. Bao năm nay chú luôn mong cô ấy có thể tìm được một người thích hợp, lấy chồng, chứ không đợi chú…” Giang Hoài Thâm rít một hơi thuốc, cười cay đắng, “Tha thứ cho chú ích kỷ, chú không muốn hủy hoại hình tượng vĩ đại của mình trong lòng bà ngoại con và Tố Tố bao năm nay”.
“OK, xem như con nhiều chuyện, nếu dì ấy thật sự bị tên kia cướp đi mất thì chú đừng khóc với con là được”, Lạc Thiên buồn cười nhìn người đàn ông như cha anh.
“Tên nhóc này”, Giang Hoài Thâm cười lớn, “Đừng nói chuyện của chú nữa. Từ hôm qua đến nay, con bất thường quá, nói xem nào, có phải là vì cô gái họ Giang kia không?”.
Ngón tay kẹp điếu thuốc dừng trên môi bất động, mấy giây sau, Lạc Thiên mới rít liền hai hơi, nhả ra, rít vào, lại phả khói…
Giang Hoài Thâm nhướng này, hỏi tiếp: “Cãi nhau hả?”.
Im lặng vài giây, Lạc Thiên gật nhẹ đầu: “… Vâng”.
Giang Hoài Thâm cười cười, đặt nửa ly cà phê đã nguội lạnh trước mặt Lạc Thiên, nói: “Con có biết không? Thực ra, tình yêu giống như ly cà phê này, nếu con chuyên tâm từ từ thưởng thức thì sẽ cảm nhận được vị ngọt ẩn giấu trong cái đắng chát của nó. Lúc mới bắt đầu thử, con thưởng thức thích thú hương thơm nồng nàn của nó, ai ngờ đâu sau khi uống một ngụm lại chỉ thấy đắng. Khi con cau mày đặt nó xuống và không muốn uống nữa, chẳng biết rằng con đã bỏ qua mùi vị kỳ diệu đắng trước ngọt sau còn lưu lại trên môi của nó. Đến lúc con quay đầu lại, nhìn thấy sự hạnh phúc và mãn nguyện khi thưởng thức cà phê của người khác, tim con bắt đầu lại rung động muốn thử, nhưng cà phê trong ly đã nguội, có uống cũng không thưởng thức được mùi vị thực sự của nó nữa”.
Ánh mắt Lạc Thiên nhìn chằm chằm nửa ly cà phê đó, không thể rời mắt.
Giang Hoài Thâm nói tiếp: “Tình yêu, tóm lại là một loại duyên phận, giống như ly cà phê này, trong vô thức, lúc nào nó cũng tỏa ra hương thơm quyến rũ nồng nàn, chỉ khi nếm trải qua vị đắng của nó mới có thể cảm nhận mùi vị ngọt ngào”.
Quá chăm chú nghe lời chú Thâm, Lạc Thiên không để ý đến điếu thuốc trong tay vẫn cháy, đến khi ngón tay bỏng rát, anh mới giật mình, vội vàng dập tắt điếu thuốc trong gạt tàn.






Giang Hoài Thâm nhìn thấy thì cười nhẹ, lại nói với giọng cực kỳ bình thản: “Haizzz, đàn ông mà, chỉ cần có thể chịu xuống nước thì không gì là không được. Con gái ấy mà, thực ra rất dễ dỗ ngọt”.
Lúc này Nghiêm Tố bê một đĩa hoa quả lên, vừa hay nghe thấy câu “Con gái ấy mà, thực ra rất dễ dỗ ngọt”, liền liếc xéo Giang Hoài Thâm: “Dễ dỗ ngọt? Anh có chắc là anh không lừa gạt, mà là dỗ ngọt không?”.
Giang Hoài Thâm cười không nói, nhón một miếng dưa hấu lên.
Nghiêm Tố đặt đĩa hoa quả xuống, cau mày nói: “Ngoài kia gió to quá, hai người mau vào trong nhà đi, đừng để mới sáng sớm mùng Một mà phải vào bệnh viện”.
Giang Hoài Thâm nói: “Gió to? Chẳng phải em định đi bắn pháo hoa chờ giao thừa hay sao? Anh vừa bảo sắp xếp, đặt mua pháo hoa rồi”.
Gọi điện làm gì? Bắt cô về ngay bây giờ ư? Nói với cô rằng anh đang đợi ở trước cửa nhà cô? Nếu hiện giờ cô đang ăn bữa tối tất niên vui vẻ cùng bạn cô, trò chuyện với họ, một cú điện thoại của anh gọi đến, cô từ nhà bạn vội vàng quay về đây, rõ ràng là đã làm mất hứng của cô và bạn rồi.
Anh thở dài, cất điện thoại vào túi. Trong bóng tối, chỉ có bóng anh đi qua đi lại.
Tích tắc, trong hành lang vang lên tiếng bước chân, anh kích động định gọi tên Giang Văn Khê thì lại nghe thấy một tiếng kêu the thé: “Á…”.
Anh cũng giật bắn mình bởi tiếng kêu đó, mím chặt môi, đứng bất động, trong lòng rất nghi ngại, giọng nói này không giống với giọng của Giang Văn Khê.
Giây sau đó, đèn pin trong tay đối phương chiếu đến, rọi thẳng vào mắt anh. Nhất thời anh không thích nghi được, hơi nheo mắt lại, mấy giây sau mới nhìn rõ, hóa ra là cả nhà thím Vương ở đối diện.
Họ vừa bắn xong pháo hoa bên ngoài và quay về. Thím Vương thấy mái tóc bạch kim quen mắt thì vỗ vỗ ngực liên tục, xúc động nói: “Thì ra là cậu à, làm tôi sợ chết đi được”.
Anh hơi ngại ngùng: “Xin lỗi làm gia đình thím sợ, cháu đang đợi Giang Văn Khê”.
Thím Vương trèo lên bậc thang rồi dừng lại, chồng bà móc chìa khóa ra mở cửa, cả nhà lục tục kéo nhau vào trong.
Thím Vương nói: “Cậu đợi Tiểu Khê à? Nó không nói với cậu là hôm nay nó tới nhà Tiểu Nghiên sao? Năm nào đến Tết nó cũng ở nhà Tiểu Nghiên, tối nay chắc không về đâu”.
Lạc Thiên trầm tư mấy giây, cố gượng cười, giọng bình thản: “Không sao, cháu đợi thử xem sao”.
“Vậy cậu có muốn vào trong ngồi đợi nó không?”, thím Vương nhiệt tình lạ thường.
“Cảm ơn, không cần ạ, cháu đợi một lúc thôi, cô ấy không về thì cháu đi”, Lạc Thiên khéo léo từ chối.
“Vậy được, tôi không quấy rầy cậu nữa”, thím Vương đóng cửa lại.
Hành lang lại chìm vào bóng tối, trái tim Lạc Thiên cũng trĩu xuống nặng nề.
Đứng trong hành lang, lúng túng, cố chấp, anh ngồi xuống bậc cầu thang, đặt túi quà xuống, lặng lẽ hút thuốc.
Thời gian trôi qua từng