Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341797
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.
ến thế.
Cô run rẩy loạng choạng ngồi xuống sofa, trong đầu rối loạn, tay cũng run lên không kiểm soát nổi.
Cô run không phải vì lạnh, cũng không phải vì sợ, mà là đang giận dữ, giận đến độ toàn thân run bắn lên.
Rốt cuộc là sao? Trước đó còn tốt đẹp, vì sao vừa nhắc đến cảnh sát, anh như biến thành một người khác, giống như cảnh sát đã hại cả nhà anh, thù oán tích lũy cả mấy đời vậy.
Cô thật sự không thể hiểu nổi, rốt cuộc anh muốn cô phải thế nào?
Làm cảnh sát là lý tưởng của cô, mỗi người đều có lý tưởng của riêng mình, có lý tưởng là sai sao?
Nếu không có cảnh sát, ai sẽ bảo vệ trật tự xã hội, cuộc sống, tài sản, an toàn của anh và cô, ai sẽ bảo vệ? Cậu của cô đã mất mạng vì người khác, chẳng lẽ cảnh sát còn không thể có được sự tôn trọng tối thiểu?
Tại sao anh lại ngang bướng như vậy? Cô là cấp dưới của anh, nhưng rời khỏi công ty rồi, như anh nói, là bạn gái anh. Bạn gái, nhưng vì sao cô không có chút cảm giác là bạn gái, mà vẫn như một nhân viên cấp dưới suốt ngày rụt rè sợ hãi.
Từ đầu, cán cân tình cảm đã chưa từng cân bằng, luôn nghiêng về bên anh, cô chỉ là một con côn trùng đáng thương không có sức phản kháng. Tự dưng lại trở thành bạn gái anh, ngồi xe anh đi làm rồi tan sở, cùng ăn sáng, nắm tay, hôn nhau, ăn cơm, dạo phố… làm những chuyện mà những đôi tình nhân vẫn làm.
Những chuyện đó đều nằm trong sự kiểm soát của anh, hôm nay anh muốn thế này, ngày mai anh muốn thế khác, đều sắp xếp trong kế hoạch của anh, cô không có quyền tự chủ, không có quyền từ chối. Thậm chí cô hoài nghi, sở dĩ anh chọn cô là vì sự yếu ớt bất lực của cô đã thỏa mãn ham muốn kiểm soát mạnh mẽ trong xương tủy anh.
Quỷ Tóc Bạc đáng chết, sao anh có thể đối xử với cô như thế.
Cô nghiến răng, hậm hực nguyền rủa trong lòng.
Cô không quan tâm đến anh nữa, nếu anh còn đến tìm cô, cô nhất định sẽ lấy can đảm như đã đánh người trong nghĩa trang, học Lý Nghiên cầm chổi, quét anh ra khỏi cửa.
Lạc Thiên sắc mặt tái xanh ra khỏi nhà Giang Văn Khê, mở cửa xe nhưng chưa vào trong, khựng lại một giây rồi anh lại đóng mạnh cửa, đá vào bánh xe mấy cái.
Dựa vào thân xe, anh móc ra bao thuốc, muốn rút một điếu nhưng bàn tay run lên vì tức giận không thể làm được. Anh bực bội ném mạnh bao thuốc xuống đất, giẫm lên.
Nhìn ánh đèn trên tầng năm, cơn giận trong lòng không thể xả ra, anh co chặt hai tay, đấm mạnh xuống cốp xe.
Mười năm trước anh bị cảnh sát bắt vào tù; mười năm sau, bạn gái hiền lành như cừu non của anh lại nói, làm cảnh sát là lý tưởng bấy lâu nay của cô.
Cảnh sát? Bảo vệ cuộc sống, tài sản, an toàn của nhân dân? Trừ gian diệt ác? Cống hiến cho sự hài hòa và ổn định của xã hội?
Ha ha, thế thì anh là gì? Lưu manh? Hay là tiện dân? Năm đó anh là một sinh viên mẫu mực, là kẻ làm hại sinh mạng người khác, còn cướp đoạt tài sản của kẻ khác, hay là tên quấy phá trị an xã hội?
Pháp luật xem trọng chứng cứ, là công bằng, nếu anh không phạm pháp, hỏi lòng không hổ thẹn thì ai hàm oan được anh?
Công bằng? Hỏi lòng không hổ thẹn?
Anh cười lạnh trong lòng, thế giới này làm gì có công bằng? Ngẩng đầu lên trời có thần thánh minh chứng, anh tự vấn lương tâm không hổ thẹn thì làm được gì? Luật pháp có thể trả lại công bằng cho anh không? Hay vẫn bị bắt nhốt vào sau song sắt. Năm đó anh không đói đến chết ngoài phố, là phúc phận anh phải dập đầu đốt hương mấy đời mới có được.
Cỏ gần hang chết tiệt! Em hiểu cái gì? Đầu óc đơn giản đó sao có thể hiểu hai màu đen trắng của thế giới này?
Anh mệt mỏi đấm vào đầu xe, phẫn nộ mở cửa xe rồi ngồi vào trong.
Chỉ nghe thấy tiếng bánh xe ma sát với mặt đường, phát ra âm thanh chói tai.
Trong tích tắc, chiếc xe lao như điên ra khỏi khu nhà.
Tình yêu như một ly cà phê
Tình yêu là một loại duyên phận, giống như cà phê vậy, lúc nào cũng trong vô thức tỏa ra hương thơm quyến rũ nồng nàn, chỉ khi nếm trải vị đắng của nó mới có thể cảm nhận được sự ngọt ngào trong đó.
“Reng reng reng…”, điện thoại đầu giường reo mãi không ngừng.
Mắt không thèm mở, Lạc Thiên đưa tay mò đầu giường, cầm lên, sau đó lạnh lùng cúp máy, tỏ ý anh không muốn trò chuyện vớ vẩn với bất kỳ ai.
Không đầy nửa phút sau, điện thoại lại đổ chuông. Anh vẫn nhắm nghiền mắt, lại đưa tay cầm điện thoại, lần này không cúp máy mà bực bội gác sang một bên.
Anh lại nhắm nghiền mắt, đưa tay ấn huyệt thái dương đau nhói, điều chỉnh lại tư thế rồi dựa người ra sau.
Lúc nãy chỉ là ảo giác của anh, bây giờ huyệt thái dương vẫn còn đau, nhất định là tối qua uống nhiều quá mới như một tên điên ngồi nghĩ về ngọn cỏ đáng ghét ấy khi mới tỉnh dậy như thế này.
Tự bao giờ mà lại có một người con gái khiến anh ăn ngủ không yên? Nực cười!
Anh rủa một tiếng rồi dụi mạnh điếu thuốc vào gạt tàn.
Mở chăn ra, anh chậm rãi dịch đến mép giường, phát hiện ra dưới đất chỉ còn một chiếc dép lê. Không tìm thấy chiếc kia, anh đá mạnh chiếc ở dưới giường đi thật xa, chân trần giẫm trên tấm thảm lông cừu,