Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341791

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1791 lượt.

ngã trong nghĩa trang chính là do anh, Chủ tịch Giang, và cả hai nhân viên cấp dưới không chỉ mặc âu phục đen, mà còn đeo kính đen.
Anh thấy cô đờ đẫn thì cười khẽ: “Cửu ca mở trường dạy bảo vệ”. Nhưng trước khi mở trường Cửu ca làm nghề gì thì anh không nói.
“…” Cô khó mà tưởng tượng một khí thế bừng bừng như vậy mà toàn bộ đều là bảo vệ, thế giới này thật kỳ diệu quá.
Đột nhiên anh chuyển đề tài: “Tối mai em định làm gì?”.
Cô lại ngẩn người, nhưng nhanh chóng trả lời: “Em đến nhà Nghiên Nghiên”.
Anh gật gù, không cần nghĩ, chắc chắn là đến nhà bạn thân của cô rồi, sau đó lại hỏi tiếp: “Vậy còn mùng Một?”.
“Cũng nhà Nghiên Nghiên…”
Về cơ bản thì trong Tết, Nghiên Nghiên đều ở cạnh cô như ở cạnh một đứa bé sơ sinh, chỉ sợ cô đơn độc, cho dù sau mùng Ba cả nhà Nghiên Nghiên đều đến thăm họ hàng, cô nàng cũng tìm cơ hội kéo cô ra ngoài dạo phố. Nhưng năm nay, Nghiên Nghiên đã có bạn trai, tuy không vì thế mà bỏ rơi cô nhưng cô lại không nghĩ vậy. Dù sao người ta cũng cần cuộc sống riêng, cô không thể cứ dựa vào Nghiên Nghiên mãi được.
“Vậy mùng Hai?”, anh lại hỏi.
“Chắc vẫn ở nhà cô ấy…” Cô rất thắc mắc, có phải anh định hỏi từ đêm giao thừa tới tết Nguyên Tiêu luôn không?
Câu trả lời của cô khiến đôi mày của anh càng lúc càng nhíu chặt, cuối cùng anh chỉ nói gọn: “… Anh biết rồi”.
Không khí sau đó Giang Văn Khê cứ cảm thấy kỳ cục thế nào, rõ ràng đã bảo cô sẽ nấu cơm, nhưng lại biến thành anh chủ động làm cơm, kết quả sau khi nhìn thấy bao nhiêu đồ ăn hôm qua cô nấu, anh lại nói không nấu nữa.
Người ta thường nói, trời tháng Sáu, mặt phụ nữ[1'>.
[1'> Ý câu này là hay thay đổi.
Tại sao cô thấy câu này nên đổi thành “trời tháng Sáu, mặt đàn ông” thì sẽ chính xác hơn. Tóm lại là, cô chưa thấy người đàn ông nào khó hầu hạ hơn anh cả.
Sau khi mọi việc đã làm xong, không thấy anh trong phòng khách, cuối cùng tìm ra anh trong phòng ngủ, thấy anh đang lật xem quyển sách yêu quý của cô trước tủ sách, hàng lông mày nhíu lại rất chặt, sắc mặt hình như không vui lắm.
“Sao vậy anh?”, cô bước đến.
Anh nhét quyển Tâm lý học tội phạm trở lại vào tủ, mặt dửng dưng: “Anh nghĩ loại sách này em nên bớt xem lại”.
Đừng nói cô nhạy cảm với âm thanh mới xuất hiện vẻ bất bình thường, cho dù là người bình thường xem những sách này cũng càng lúc càng biến thái.
Cô nhíu mày, không hiểu: “Từ nhỏ em đã xem những quyển này, nếu không xảy ra sự cố thì không chừng em đã là cảnh sát rồi. Làm cảnh sát là mơ ước từ nhỏ của em, tiếc là đời này không thể thực hiện được”.
Anh hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nói: “Làm cảnh sát có gì đáng để kiêu ngạo thế?!”.
“Là một cảnh sát, bảo vệ cuộc sống và tài sản cho nhân dân, trừ gian diệt ác, cống hiến cho xã hội, chẳng lẽ không đáng để kiêu ngạo ư? Làm cảnh sát có gì không tốt đâu?!”, cô không hề nhận ra giọng mình đã cao lên.
“Em chỉ thấy mặt quang vinh, nhưng em có thấy mặt tối của nó không? Những kẻ ngụy quân tử mang danh ‘công bộc của nhân dân’ ấy, rõ ràng là bắt nhầm người nhưng lại không dám thừa nhận bản thân bất lực, vì họ sợ hủy diệt công trạng vĩ đại tạo nên trong chục năm trời. Những người bị oan, nhẹ thì ngồi tù, nặng thì tử hình, cuộc sống vốn dĩ tươi đẹp đã bị hủy trong tay những kẻ được gọi là cảnh sát ấy. Xin hỏi, đó vẫn là sự kiêu ngạo mà em nghĩ sao?!”, anh làm mặt lạnh, vừa nói vừa tiến sát gần cô, giọng nói cao dần lên.
Cô đành lùi dần từng bước, rất nhanh đã tựa vào tủ sách, không còn đường lui.
Cô ngẩng lên, nhìn anh chằm chằm, không thể nào tán đồng cách lý giải của anh, lớn tiếng nói: “Căn bản là chuyện không thể! Pháp luật xem trọng chứng cứ, là công bằng, nếu anh không phạm pháp, hỏi lòng không hổ thẹn thì ai có thể hàm oan anh?”.
“Chứng cứ? Thế giới này nhân tính cơ bản nhất còn có thể bán rẻ thì có gì mà không làm giả được?”
“Em không hiểu vì sao anh lại nghĩ thế? Những chuyện anh nói căn bản không thể xảy ra! Hay là kiếp trước anh có thù oán với cảnh sát mà cứ phải nói thế?”, cô co chặt nắm tay, vừa tức vừa cuống, run giọng hét lên.
Cô không biết rốt cuộc anh làm sao mà lại trở nên kích động như vậy.
Kiếp trước có thù với cảnh sát? Nào chỉ là kiếp trước, anh không muốn thù oán cũng không được.
Anh siết chặt nắm đấm, gân xanh trên trán hằn rõ.
Anh giơ cao nắm tay, đấm mạnh vào kệ sách gần cô, kệ sách rung lắc dữ dội, những quyển sách không xếp chặt đều rơi xuống đất, tiếng rơi nặng nề gõ vào tim người.
Cô đã sợ đến mức nhắm chặt mắt lại.
“Thật không hiểu em ngây thơ hay giả ngây. Tiếp tục mơ giấc mộng cảnh sát của em đi!”, giọng anh lạnh lùng băng giá.
Giống như bị ai tạt nước lạnh đầy người, máu trong cơ thể như đông cứng lại…
Anh mắng cô giả ngây?!
“Em đâu có giả ngây?! Rõ ràng là anh vô lý!”, cô giận dữ mở mắt, chỉ nhìn thấy bóng anh phẫn nộ bỏ đi.
Cô đuổi theo, muốn gọi anh lại nhưng đáp lại cô chỉ là tiếng đóng cửa “rầm” nặng nề.
Cô chưa từng thấy anh giận dữ như vậy bao giờ, cho dù lúc anh trách mắng cô đánh anh, lúc cô hại anh uống phải mực, anh cũng chưa giận dữ đ


XtGem Forum catalog