Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341796
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1796 lượt.
đi vào nhà tắm.
Bỗng anh khựng lại, chân đạp lên mảnh vỡ điện thoại di động mà tối qua trong lúc tức giận anh đã ném vỡ. Cúi xuống, anh nhặt điện thoại bị mình ném vỡ tan nát lên. Trên màn hình đã vỡ, vốn là một gương mặt ngốc nghếch đang say ngủ.
Tấm hình ấy là anh lén chụp cô khi cô đang ngủ trên xe. Trong tấm hình cô ngoẹo đầu về phía cửa xe, hai mắt nhắm chặt, đôi môi hé mở, dường như sắp chảy cả nước miếng, đúng là một bộ dạng ngốc đến không thể nào ngốc hơn.
Mỗi lần vì làm bữa sáng cho anh mà dường như cô đều dậy rất sớm, thậm chí có lúc còn chạy đi rất xa chỉ để mua một ly sữa đậu có mùi vị không kém so với sữa đậu Vĩnh Hòa, thế nên giấc ngủ vốn thuộc về cô lại vì bữa sáng ăn cùng với anh mà đành phải từ bỏ.
Đúng là không thấy cô gái nào ngốc nghếch khờ khạo hơn cô nữa.
Trong vô thức, nụ cười khóe môi càng lúc càng rõ nét, anh nhìn màn hình điện thoại đã vỡ, lại ngắm nghía hơn phút nữa.
Rồi bỗng trên màn hình, nụ cười của anh phản chiếu trên đó đã thức tỉnh anh, giây sau, nụ cười ở khóe môi nhanh chóng biến mất.
Anh nắm chặt điện thoại trong tay, khó mà che giấu tình cảm trong lòng.
Hôm qua sau khi cãi nhau với cô, anh đến K.O để mượn rượu giải sầu, thậm chí anh còn nhớ rõ, một vị khách say rượu đã gây sự vô cớ vì nhân viên phục vụ mang nhầm bia đến, bị anh phát hiện. Anh túm cổ áo người đó, quẳng ra khỏi K.O, đồng thời cảnh cáo hắn, K.O sau này sẽ không chào đón hắn.
Để chứng minh ngọn cỏ ấy không có bất kỳ sức ảnh hưởng nào đến mình, anh không vì cô mới đuổi vị khách kia ra khỏi bar, anh uống nhiều nhưng đầu óc vẫn còn chút sáng suốt, sau đó lái xe thật nhanh về chỗ ở.
Nhưng khi anh nhìn thấy gương mặt ngốc nghếch đang say ngủ trên màn hình điện thoại, trong tích tắc, cơn giận lại ập đến, anh ném mạnh di động vào tường…
Tại sao trong đầu anh, mỗi phút mỗi giây đều có bóng hình của cô? Tại sao khi anh gắng sức tự nhủ với mình rằng cô chẳng là gì cả, anh lại cảm thấy hoang mang trống trải vô cùng?
Lòng bàn tay nhói đau, anh từ từ mở ra, mảnh vỡ của điện thoại đã đâm vào trong tay, giờ đang rướm máu.
Anh mím chặt môi, lại siết chặt điện thoại trong tay. Hỏng thì đã hỏng rồi, trên màn hình không bao giờ còn hiển thị gương mặt ngô nghê đang say ngủ đó nữa.
Rốt cuộc anh đang nuối tiếc điều gì? Anh cũng trở nên ngốc nghếch rồi sao? Hay là ở cạnh người ngốc lâu nên cũng bị nhiễm?
Anh thở ra một hơi thật dài, lấy thẻ sim ra, ném thẳng điện thoại đã hỏng vào thùng rác. Tắm rửa cho sạch sẽ mùi rượu tối qua xong, toàn thân cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Thay quần áo xong, ăn qua loa chút đồ ăn, anh quyết định đến trung tâm mua sắm để mua một cái điện thoại mới rồi quay lại Cảnh Hồ Sơn Trang ăn cơm tất niên.
Đến trung tâm mua sắm, người chen lố nhố, rất chật chội, khiến tâm trạng vốn bực bội của anh càng khó chịu hơn. Hôm nay không phải Ba mươi Tết rồi sao? Mấy người này không về nhà ăn bữa cơm tất niên à? Sao ai nấy đều rảnh rỗi chạy ra đây vậy?
Anh cau mày, xuyên qua dòng người chen chúc, khó khăn lắm mới đến được quầy bán điện thoại, mua một cái y hệt với cái đã bị hỏng. Thanh toán xong, anh cầm di động định rời khỏi đó thì ánh mắt thoáng nhìn thấy một cô nhân viên ở quầy hàng kế bên đang đặt một chiếc di động kiểu nữ màu tím rất đẹp vào trong tủ trưng bày.
Lúc này, một đôi thanh niên nam nữ đến trước quầy, cô gái chỉ vào điện thoại đó và nói: “Phiền cô lấy điện thoại đó ra cho tôi xem một chút”.
“Chị có mắt nhìn thật tinh tế. Đây là di động dòng nắp gập thời trang mà chúng tôi vừa tung ra thị trường, thân máy rất mỏng, tinh xảo đẹp đẽ. Máy này có ống kính 8.0, có thể chụp bức hình độ phân giải cao nhất là 2448x3264, đồng thời nó còn có thể quay phim với độ phân giải 864x480, khả năng chụp hình mạnh như vậy rất khó tìm thấy ở các dòng điện thoại di động. Chị nhìn này, màu sắc rất đẹp phù hợp cho phái nữ sử dụng nữa.” Cô gái bán hàng nói huyên thuyên một thôi một hồi, cuối cùng áp di động lên tai để mọi người nhìn.
Cô gái kia lưu luyến đặt chiếc điện thoại xinh đẹp đó xuống, chu môi: “Haizzz, hơn bốn ngàn tệ, đắt quá, vượt quá dự tính của chúng tôi, để tôi suy nghĩ lại, cảm ơn”.
“Vâng, hoan nghênh chị lần sau quay lại”, cô gái bán hàng mỉm cười.
Lúc hai người đó đi qua Lạc Thiên, anh nghe thấy chàng trai nói với cô gái: “Thích thì mua đi”.
Cô gái nói: “Đắt quá, em xem thử cái khác đã”.
Anh quay lại nhìn chiếc điện thoại ấy, đúng là rất đẹp. Anh bất giác nhớ đến cô gái ngốc nghếch nào đó, di động xài đến mức thảm hại nhưng lại không chịu đổi. Chợt mỉm cười, anh bước đến quầy hàng.
Anh nói với cô gái bán hàng: “Tôi cần mua điện thoại này, cảm ơn”.
Cô gái ngẩng lên, nhìn anh chàng đẹp trai hiếm khi được thấy với vẻ khó tin, anh lại không thèm xem trước mà mua ngay.
“Vâng… vâng ạ, anh đợi một chút.” Cô gái khó che giấu tâm trạng kích động, nhanh chóng viết hóa đơn, khi đưa cho anh, cô ta không kìm được tò mò hỏi một câu: “Tặng cho bạn gái ạ?”.
“Ừ”, anh đáp gọn, rồi đến quầy thanh toán.
Cô gái kia nhìn thấy bóng dáng cao ráo c