Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341802
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1802 lượt.
đến không biết gì, cổ họng như có một miếng chì chặn ngang. Nghiên Nghiên sao lại biết chuyện này? Bấy lâu nay cô ngỡ mình che giấu rất giỏi, hóa ra Nghiên Nghiên đã biết chuyện này, không nói ra là không muốn cô buồn mà thôi.
“Nghiên Nghiên…”, cô nghẹn ngào gọi.
Lý Nghiên bỗng cười ngô nghê: “Khê Khê, cậu có bạn trai rồi, tớ vui lắm, sau này cậu không còn một mình nữa. Anh tóc bạc có bắt nạt cậu không? Nếu anh ta đối xử không tốt với cậu, nhất định phải nói tớ biết, tớ chắc chắn sẽ đánh anh ta cho cậu…”.
Bạn trai?
“Anh ấy không bắt nạt tớ…”, cô cười bất lực, hôm qua, có lẽ là phải, hôm nay là đêm Ba mươi Tết, đến giờ không chỉ không gọi điện lần nào, mà ngay cả tin nhắn cũng không có, nếu như thế còn có thể là bạn trai thì cuộc đời cô đúng là hoàn hảo lắm rồi.
“Khê Khê, tớ chỉ mong cậu vui, mãi mãi hạnh phúc, mãi mãi vui vẻ…”
“…”
“Khê Khê à, cô bé đáng thương của tớ…”
“…” Uống say rồi cũng đừng sến như vậy chứ. Cô gắng sức dìu Lý Nghiên: “Nghiên Nghiên, cậu say rồi, tớ đâu có không vui gì, có người chị em như cậu bên cạnh, sao không vui cho được…”. Nói đến đó, hơi nóng dâng lên mắt, cô hít một hơi thật sâu, bắt nước mắt chảy ngược vào trong.
Bao năm nay nếu không có Lý Nghiên bầu bạn, cô thật không biết phải sống như thế nào nữa. Kỳ thực, niềm vui thật sự rất đơn giản.
Tuy không phải người thân nhưng cảm giác hạnh phúc ấm áp như hơn cả người thân này, mỗi lần vào dịp Tết, cô đều cảm nhận được một lần, đã là quá đủ. “Tớ chưa say… chưa say…”, Lý Nghiên lặp đi lặp lại.
Mọi năm cô đều nằm chung một giường với Lý Nghiên, trò chuyện đến khuya. Đêm nay Lý Nghiên say rồi, cô chỉ mong bạn được nghỉ ngơi. Cuối cùng dìu Lý Nghiên nằm xuống giường, cô nàng vẫn còn lẩm bẩm mãi những lời đó.
Cô lau rửa sạch sẽ cho bạn, kéo chăn đắp, ngồi lại một lúc đến khi nghe thấy hơi thở đều đặn của bạn rồi mới đứng dậy, đóng cửa lại.
Khéo léo từ chối lời mời giữ lại qua đêm của ông bà Lý, cô rời khỏi nhà Lý Nghiên. Còn hai tiếng nữa là đến năm mới, trên phố nhìn đâu cũng thấy người, họ đều ra ngoài bắn pháo hoa.
Tiếng pháo nổ, pháo hoa rực rỡ, người lớn trẻ nhỏ cười đùa vui vẻ, khắp nơi tràn ngập không khí đón Tết. Trong một lúc, Giang Văn Khê dù tâm trạng buồn bã không vui cũng thấy khá hơn.
Còn mấy bước nữa là đến tiểu khu nhà mình, vừa hay phía trước có một quầy bán pháo hoa, cô bước nhanh đến, quyết định mua ít pháo hoa về đốt.
Khi cô đến gần, nhìn thấy người bán có mái tóc bù xù như ổ quạ thì không kiềm chế được, kêu lên: “Ô ô ô, thì ra là anh! Tôi tìm anh mấy lần, hôm nay cuối cùng cũng gặp”.
Anh chàng kia thấy Giang Văn Khê thì lập tức nhiệt tình chào: “Ủa? Cô nàng Sadako đấy à, tối nay có nhu cầu gì đặc biệt?”.
Cô thầm chửi một tiếng, cái gì mà Sadako? Cái gì mà nhu cầu đặc biệt?
“Lần trước bị anh hại chết rồi, rõ ràng tôi muốn mua đĩa Quyền Hoàng, mà anh lại bán cho tôi bốn đĩa phim A là sao?” Tại bốn đĩa phim đó, nếu không phải vì chúng thì làm sao dẫn đến chuyện boss của cô thú tính bộc phát, sao lại hại cô dấn sâu vào chuyện tình cảm, không dứt ra được như thế này.
“Cô cần ‘toàn vàng’ thì không phải đĩa A còn gì?”
“Là Quyền Hoàng, Quyền trong chữ nắm tay, Hoàng của hoàng đế, không phải toàn trong an toàn, vàng trong màu vàng!” Cô càng nghĩ càng tức, hét to lên với anh ta.
Người xung quanh thấy có chuyện thì ai nấy đều chăm chú nhìn hai người với vẻ tò mò.
Anh chàng kia ngoáy ngoáy tai, cau mày, hai tay khoanh trước ngực: “Cô à, là do cô không nói rõ ý, cô nói là đĩa ‘quyền hoàng’, ai biết là cô cần ‘quyền hoàng’ hay là ‘toàn vàng’?! Ai mà biết một cô gái như cô, đêm hôm khuya khoắt chạy ra đây liệu có phải là có nhu cầu gì đặc biệt hay không?!”.
“Anh… anh… anh…”, Giang Văn Khê tức đến nỗi lắp bắp.
Cái gì mà nhu cầu đặc biệt?! Cô làm gì giống những người có nhu cầu đặc biệt như lời anh ta nói đâu? Ngay cả phim cấp ba còn chưa xem, làm sao có thể xem phim A? Đúng là quá đáng!
Cái tên khốn chết tiệt này rõ ràng là đang lý sự cùn.
“Ôi chao, được rồi, được rồi, cô nàng Sadako à, là tôi không đúng. Cô xem, còn hơn một tiếng nữa là qua năm mới rồi, tết nhất đến nơi, đừng giận nữa, hòa khí sinh tài mà. Thế này đi, xem như tôi lỗ vốn, tặng miễn phí cho cô mấy cây gậy tiên nữ, cô muốn biến thế nào thì biến nhé.” Anh chàng kia sợ Giang Văn Khê là kẻ lằng nhằng, cứ cãi nhau thế này sẽ ảnh hưởng công việc làm ăn của anh ta. Tết nhất rồi, không muốn gây chuyện, nếu đuổi thần tài đi mất thì xui xẻo cả năm. Thế nên anh ta tỏ ra tốt bụng vớ lấy mấy cây gậy bắn pháo hoa tiên nữ được nhiều người mua nhất, nhét vào tay cô.
Cô nhìn mấy cây gậy tiên nữ trong tay, rất bất lực: “Tôi không cần anh tặng tôi pháo hoa”.
Cô vốn dĩ định mua pháo hoa, không phải đến để ăn cướp, chỉ có điều là chạm trán ngay cái tên đã bán đĩa A chết tiệt cho cô thôi, thế nên cảm thấy rất tức giận.
“Vậy cô muốn thế nào? Bà cô của tôi ơi, hôm nay tôi không bán đĩa A, tôi chỉ muốn kiếm chút tiền còm từ pháo hoa thôi, để năm mới may mắn vui vẻ!”, anh chàng kia đưa ngón tay cái và ng