80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341803

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1803 lượt.

Nghiên: “Con đấy, chỉ biết ăn, xem sủi cảo Tiểu Khê gói kìa, liệu mà học theo đi”.
Lý Nghiên cắn miếng chả giò, dựa vào người Giang Văn Khê, bĩu môi vẻ không cam tâm, nói: “Mẹ chẳng có con mắt nghệ thuật gì cả. Mẹ thấy đấy, có cái sủi cảo nào nứt vỏ mà không nhìn thấy thịt đâu? Đây là con đã bộc lộ vẻ đẹp tiềm ẩn của nó trước đấy chứ, đó gọi là vẻ đẹp tiềm ẩn, mẹ có hiểu không?”.
Bà Lý lườm con gái: “Thôi đi cô, sau này lấy chồng đừng có mà làm mất mặt mẹ. Nếu bị mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà thì đừng quay về đây nhìn mặt mẹ và bố nữa”.
Lý Nghiên và mẹ hai người cứ đấu khẩu liên tục, Giang Văn Khê vừa nghe vừa cười khẽ. Đến lúc ăn bữa cơm tất niên, dưới sự nài nỉ dụ dỗ của Lý Nghiên, Giang Văn Khê cũng nâng ly.
Tửu lượng của Giang Văn Khê không cao lắm, nhưng cô vẫn uống một chút, gò mà ửng hồng nhìn càng dễ thương hơn thường ngày. Lý Nghiên vì cao hứng mà uống nhiều hơn mọi lần.
Bà Lý ra sức giật ly rượu của con gái, con bé này càng lúc càng chẳng ra sao, không ngăn cản nó thì có lẽ nó sẽ uống hết chai rượu vào trong bụng mất.
“Xem kìa, có đứa con gái nào suốt ngày ôm chai rượu như con không?”, bà Lý cằn nhằn mãi.
Lý Nghiên kêu lên: “Đi làm mà không biết uống rượu thì còn làm gì được? Mẹ cứ yên tâm, con uống nhiều ngủ một giấc, ngày mai vẫn nhảy nhót như thường”. Lý Nghiên nhân lúc mẹ cô không chú ý, giật lại ly rượu.
Giang Văn Khê đứng lên: “Dì ơi, không sao đâu, tửu lượng của Nghiên Nghiên thế nào thì nó biết mà”.
Bà Lý nói: “Con đừng chiều theo nó”.
Ông Lý say chuếnh choáng lên tiếng giảng hòa: “Ba mươi Tết, vui là được rồi”.
“Hừ, cha con hợp ý nhau gớm.” Bà Lý tức tối bỏ mặc hai cha con, gắp rất nhiều thức ăn cho Giang Văn Khê: “Khê Khê à, đừng học theo Nghiên Nghiên nhà dì, nào, ăn nhiều vào”.
Ăn xong, Lý Nghiên kéo Giang Văn Khê xuống lầu bắn pháo hoa, pháo hoa bắn xong, hai người sánh vai nhau ngồi trên xích đu, nói với nhau rất nhiều những chuyện vui hồi nhỏ.
Bỗng, Lý Nghiên dựa vào vai cô, hỏi: “Khê Khê, tối nay cậu có vui không?”.
“Vui chứ”, cô mỉm cười. Cô biết Lý Nghiên sợ cô không vui, mỗi đêm giao thừa sau năm thứ hai đại học, gần như lúc bắn pháo hoa, Lý Nghiên đều hỏi cô câu này.
Lý Nghiên bĩu môi: “Nhưng tớ cảm thấy tối nay cậu không vui”. Nghe bạn nói thế, cô sững sờ, quay sang nhìn Lý Nghiên đang mơ màng vì say.
Phải, cô vẫn thấy buồn vì chuyện hôm qua, nhưng tâm tư của cô lộ liễu thế sao? “Không có”, cô ngẩng lên nhìn bầu trời, lặng lẽ nói, “Chỉ hơi cảm khái là lại già thêm một tuổi thôi”.
“Gái già tốt chứ, gái già lấy chồng rồi, có tiền, có nhà, có chỗ dựa, muốn trèo lên người đàn ông cũng không cần tìm kiếm lung tung”, Lý Nghiên càng nói càng bậy bạ.
“Nghiên Nghiên! Cậu uống say rồi!”, cô trách móc, đẩy Lý Nghiên một cái.
“Ui da, cậu đúng là ngây thơ thật.” Lý Nghiên ôm cô, nheo mắt, hơi thở đầy mùi rượu, cười gian xảo, “Hôn Tiểu Khê cái nào, nói tớ nghe, cậu và anh tóc bạc thế nào rồi? Tới bước nào rồi? Sự thuần khiết của cậu còn không?”.
Cô gõ mạnh lên đầu Lý Nghiên: “Cậu say rồi! Đang nói linh tinh cái gì đấy?!”.
“Này! Con nhóc này bây giờ biết giấu giếm rồi hả, nhất định là có gì đó.”
“Không có! Cậu say rồi!”
“Sao say được? Tớ ngàn ly không say! Nói mau, nếu không tối nay đừng hòng ngủ!”
“Thật sự là không có…”
“Nhất định có!”
“Không có!”

Có câu, đàn ông uống rượu xong sẽ là cầm thú, còn cô nàng này uống rượu say thì là dã thú.
Sợ Lý Nghiên uống say còn hứng gió lạnh sẽ bị cảm, trong sự kháng cự quyết liệt của “dã thú”, cuối cùng cô đã khuyên được Lý Nghiên vào nhà.
Trọng lượng toàn thân Lý Nghiên gần như dựa vào người cô, gục lên vai cô lảm nhảm: “Khê Khê, lên lầu chúng ta đánh mạt chược nhé, người ta không dám đánh với cậu thì tớ chơi với cậu, tớ không sợ thua đâu…”.
Cô cười không thành tiếng, bỗng nhớ lại lúc nhỏ chơi mạt chược với các bạn đều thua liểng xiểng, cô không cam tâm, đi bái sư học nghệ, về sau bách chiến bách thắng, nhưng cô tiết chế chưa bao giờ chơi ăn tiền lung tung. Từ sau khi cha mẹ và cậu cô lần lượt qua đời, cô vì kiếm học phí mà bất đắc dĩ phải phát huy sở trường này, dẫn đến về sau các bạn học hoặc cô chú láng giềng đã từng chơi mạt chược với cô, chỉ cần thấy cô lên là chắc chắn không dám ngồi bàn đó.
Cô có biệt danh là “Ma thất quỷ kiến sầu”[2'>
[2'> Ma thất là bàn chơi mạt chược, ở đây ý chỉ Giang Văn Khê chơi mạt chược quá giỏi đến nỗi quỷ gặp phải cô cũng sầu não, đau khổ.
Thậm chí còn có người ra giá mời cô đi đánh bài ăn tiền. Dần dà, cô thấy như thế là làm mất mặt cậu, vậy nên không bao giờ cô chơi mạt chược nữa. Thậm chí vào dịp Tết, bạn bè mời cô cũng khéo léo từ chối.
“Khê Khê, đừng kìm nén bản thân quá, tớ biết cậu không cố ý đánh họ. Cậu của cậu không cho cậu luyện võ, không muốn cậu làm cảnh sát, còn ép cậu đi bệnh viện, cậu không muốn đi thì đừng đi, tớ làm bao cát cho cậu, cậu có tức giận thì tớ cho cậu đánh đấm thoải mái, đừng khóc một mình, tớ sẽ không cười bệnh của cậu đâu…”
Cô bàng hoàng quay sang, nhìn Lý Nghiên gương mặt đỏ hồng, say