Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa
Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341806
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1806 lượt.
u lọc thuốc lá. Cô hơi ngước lên, nhìn rõ gương mặt chân thành và tuấn tú của anh.
Anh thật sự đã đợi cô lâu như vậy…
Cô cắn chặt môi, trong tích tắc, tim cô bỗng nhói đau…
“Có cần để cửa sáng thấy đường mở cửa không?”, thím Vương hỏi.
“Cảm ơn, không cần ạ, bọn cháu đang định đi”, Lạc Thiên lễ phép đáp lời, bế cô xuống lầu.
“Ồ, vậy cẩn thận nhé”, giọng nói nhiệt tình của thím Vương nhanh chóng biến mất sau cánh cửa khép lại.
Trong hành lang tối đen, chỉ nghe thấy giọng nói ngượng ngùng lắp bắp của cô: “Anh… anh, anh cho em xuống, em tự đi được”.
“Không cần, đến rồi”, anh đã bế cô ra khỏi hành lang của tòa nhà đen kịt.
Nhờ ánh đèn lờ mờ, cô nhìn chiếc xe đua xa lạ có lẽ là màu bạc, đến khi anh mở cửa cho cô, cô như sực tỉnh khỏi giấc mộng.
Người giàu đúng là tạo nghiệt! Một chiếc xe không đủ, phải hai chiếc, mà chiếc này còn đắt hơn chiếc kia.
Như thường lệ, cô lên xe, anh còn nghiêng người sang thắt dây an toàn cho cô. Hơi thở quen thuộc thoang thoảng mùi rượu lẩn quẩn trong xe, khiến cho từng sợi dây thần kinh của cô đều căng lên.
Cô nhíu mày: “Anh định đi đâu? Anh uống nhiều rượu thế kia, không thể lái xe…”.
“Nếu em mệt thì cứ ngủ một chút, đến nơi anh sẽ gọi em”. Lạc Thiên quay sang cười mỉm, đôi mắt đen nhánh và sáng rỡ
.“Đừng lái xe, được không?” Đường sá bây giờ càng lúc càng xấu, anh lại uống nhiều rượu như thế mà còn đòi đi, cô thật không biết phải làm sao.
“Tin anh đi, không có việc gì đâu. Em cứ ngủ đi. Ngoan”, giọng nói yêu thương và dịu dàng như đang dỗ dành cô.
Cô ủ rũ không nói tiếng nào, chỉ cắn chặt môi, mở to mắt, nhìn chằm chằm phía trước.
Con phố gần đến giờ giao thừa tuy lạnh lẽo, không thấy mấy người bộ hành, nhưng trong không trung đâu đâu cũng có thể nhìn thấy pháo hoa rực rỡ.
Chiếc xe chạy như bay, nếu không vì cửa xe đóng chặt thì có thể cảm nhận được gió lạnh quất lên mặt rát đến nhường nào.
Từ khoảnh khắc chiếc xe lăn bánh, vận tốc càng lúc càng nhanh, tim Giang Văn Khê gần như thót lên tận cổ họng, tuy âm nhạc réo rắt đã giải phóng tâm trạng, nhưng hai tay cô vẫn bám chặt lấy tay nắm cửa, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi. Cô không biết anh định đi đâu, nhưng con đường mà chiếc xe đang đi càng lúc càng xa trung tâm thành phố, hình như đang hướng về ngoại ô phía đông.
Đến khi bức tượng điêu khắc bằng đá cao lớn xuất hiện trước mắt, cô mới sực tỉnh, không thể ngờ rằng anh cuống lên muốn đưa cô đến một nơi, mà lại là quảng trường Nhân Dân ở dưới chân núi ngoại ô phía đông, ở đây cũng là nơi cho phép bắn pháo hoa. Trên quảng trường rất đông người, đều là những người từ thành phố chạy đến đây để bắn pháo hoa.
Pháo hoa rực rỡ, âm thanh vui tai, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời tỏa sáng kia, trong lòng cô bỗng có một nỗi xúc động khó tả.
“Đẹp quá…”, cô lẩm bẩm.
Anh khẽ nhướn khóe môi, nắm lấy tay cô: “Đừng ngưỡng mộ nữa, lát đến lượt em bắn, để người khác phải ngưỡng mộ em”.
“Hả?” Cô kinh ngạc nhìn anh, không phải chỉ đến đây xem pháo hoa thôi sao?
“Theo anh.” Anh nắm tay cô tiến đến quầy hàng bán pháo hoa.
Ông chủ thấy Lạc Thiên thì cười tươi rói: “Lạc tiên sinh, pháo hoa anh cần đều ở đây cả. Tôi giúp anh mang đám to này sang khoảnh đất trống bên kia nhé, còn những cái nhỏ thì lát nữa anh đến cầm là được”.
Ông chủ lôi ra từ sau lưng một bao pháo hoa vuông vắn, cao bằng nửa người.
Giang Văn Khê sửng sốt há hốc miệng, nhìn theo, ở đó không chỉ có một, mà còn rất nhiều loại to nhỏ khác nhau, chiếm cả một vị trí lớn.
“Cảm ơn.” Lạc Thiên kéo Giang Văn Khê đang đờ đẫn, đi theo ông chủ đến khoảnh đất trống.
Thái độ phục vụ của ông ta rất chu đáo, chọn ra từng dây dẫn lửa của từng cái để tiện khi châm lửa, sau đó còn tặng họ một cái bật lửa nữa. Lạc Thiên nhét bật lửa vào tay cô: “Đi châm lửa đi”.
Đối diện với đám pháo hoa to như thế, cô hơi ngần ngại, lắc đầu: “Em không dám…”.
“Có anh đây”, anh dỗ dành, đẩy cô về phía đám pháo hoa.
Cô đau khổ, từ từ cúi xuống, run tay bật lửa, rõ ràng bật lửa còn chưa lên, nhưng cô đã sợ hãi bịt tai nhảy tránh ra xa. Liên tiếp mấy lần, dây dẫn lửa vẫn chưa được châm ngòi.
Lạc Thiên đứng cạnh hút thuốc, thấy thế thì rít vào một hơi rất tao nhã, thở khói ra, khóe môi cong lên, không kìm được cười thành tiếng: “Thôi, cái đầu tiên để anh làm, sau đó đến em”.
“Vậy, bật lửa đây anh.” Cô định nhét vào tay anh thì chỉ thấy anh giơ điếu thuốc kẹp giữa ngón tay lên. Cô đành chấp nhận, bịt tai trốn sang một bên.
Anh rít một hơi thuốc, cúi xuống, gí đầu thuốc lá vào dây dẫn, sau đó bắn ra những tia lửa “xẹt xẹt xẹt”, anh nhanh chóng bước tới ôm lấy cô lùi ra sau thật xa.
“Đùng” một tiếng rất to, một cụm pháo hoa hình hoa cúc nở rực rỡ trên không trung, trong tích tắc khi rơi xuống, lại biến thành những ánh sao đầy trời, như tiên nữ rải hoa vậy, tỏa ra bốn bề, rơi xuống, biến mất. “Đùng” một tiếng nữa, lại một chùm pháo hoa đẹp tuyệt bay lên, bắn ra những ánh sáng rực rỡ, nở rộ, lúc tưởng nó đã biến mất thì nó lại nhấp nháy những ánh sáng chói lòa như những ánh sao đêm…