Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341801

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1801 lượt.

ón vô danh[3'> xoa vào với nhau để tỏ ý tiền bán pháo hoa này chỉ còm cõi như thế.
[3'> Ngón vô danh: Ngón áp út.
Cô nghe anh ta nói thế thì tỏ ra ngại ngùng, nhìn những người xung quanh thấy họ lại nhìn hai người với cặp mắt vừa quái dị vừa ngạc nhiên, không khác mấy so với vẻ mặt đêm hôm đó.
Cô tỏ ra khó xử, cuống lên: “Tôi… tôi đến để mua pháo hoa của anh mà”. Cô chỉ vào gậy tiên nữ hỏi: “Cái này bao tiền?”.
“Mười tệ một hộp. Nể mặt Sadako tiểu thử, mua một tặng một, mười tệ hai hộp.”
“Tôi không phải Sadako.” Tên này thật đáng ghét. Cô rút ra mười tệ, nhét vào tay anh ta, cầm hai hộp pháo hoa rồi quay đi.
“Sadako tiểu thư đi nhé, lần sau muốn đĩa ‘toàn vàng’ thì tôi sẽ giảm giá cho cô!”, anh chàng kia gọi với theo.
Chết đi! Ai muốn xem đĩa A chứ! Đúng là không chịu nổi tên này! Mất mặt quá đi mất!
Cô tức quá, co cẳng bỏ chạy. Sờ soạng trong bóng tối, cuối cùng cô cũng leo đến tầng năm.
Cô mò điện thoại, mượn ánh sáng màn hình yếu ớt để lục tìm chìa khóa trong túi.
Bỗng tiếng chuông tin nhắn đột ngột vang lên, khiến cô giật thót mình, hại cô khó khăn lắm mới mò thấy chìa khóa, nhưng vì sợ hãi mà run tay, chìa khóa rơi xuống đất.
“Ôi, mong là không phải cái tên chết tiệt kia!”, cô ảo não rủa một câu, cuống quýt bật ra xem, khi nhìn thấy tên người gửi, trong lòng bỗng có một cảm giác hụt hẫng lạ lùng.
Thì ra là Cố Đình Hòa.
Vốn định đợi đến 0 giờ để chúc mừng, nhưng sợ lúc đó tin nhắn chúc năm mới quá nhiều, lời chúc của anh sẽ bị vùi lấp ở một xó xỉnh nào đó. Giang Văn Khê, chúc em năm mới vui vẻ, muốn gì được nấy. Nếu cảm thấy cô đơn, nhớ quay lại, người luôn quan tâm đến em là anh luôn đứng phía sau em. Cố Đình Hòa.
Vốn trong lòng có cảm giác hụt hẫng, nhưng vì tin nhắn ấy mà cô thấy ấm áp, hơn hết là cảm động vui mừng, thậm chí còn có cảm giác thỏa mãn khi được người khác quan tâm yêu thương.
Ít nhất trên thế gian này có một người nhớ đến cô. Cô nhắn lại ngắn gọn: “Cảm ơn lời chúc của anh, cũng chúc anh năm mới vui vẻ, vạn sự như ý”.
Gửi tin xong, cô thở dài, lẩm bẩm: “Tại sao ban đầu mình chọn không phải là lê…”, cười khổ rồi cô cúi xuống lần tìm chìa khóa.
Khi tay chạm đến chìa khóa, cô nghe thấy ngoài cô ra, có tiếng thở dài của một người khác, và cả âm thanh ma sát của quần áo phát ra. Sau lưng cô có người!!!
Cô quỳ dưới đất không dám đứng lên, cũng không dám quay lại, lòng bàn tay cầm chìa khóa bắt đầu rịn mồ hôi.
Vì tiểu khu này là khu nhà cũ, hành lang không lắp đặt đèn, mỗi khi trời tối, tòa nhà nào cũng trở nên tối om, nếu có người rắp tâm làm bậy, nửa đêm ra tay thì đúng là cơ hội tuyệt vời.
Cô đã ở đây bao nhiêu năm, người xung quanh đều biết hoàn cảnh của cô, muốn tìm hiểu cặn kẽ về cô cũng rất đơn giản, đêm Ba mươi cướp của cũng dễ dàng hơn thường ngày.






Cô chỉ dám thở thật nhẹ, mùi rượu và thuốc lá nồng nồng tràn ngập trong bóng tôi, trước khi leo lên, cô lại không chú ý đến điều này. Hơi rượu càng lúc càng nồng, có người tiến đến gần cô.
Cô lập tức quyết định, không hề e ngại, đứng vụt lên, cánh tay trái co lại, quay nhanh người đấm cho kẻ đằng sau một cú vào thẳng dưới cằm.
Ai ngờ nắm đấm còn chưa kịp chạm đến người đó, cánh tay trái của cô đã bị giữ chặt. Tay phải nhanh chóng công kích, nhưng vẫn rơi vào tay người kia.
Trong bóng tối, đôi mắt người ấy như có thể quan sát tất cả, nhanh chóng và chuẩn xác. Hai tay bị giữ chặt, đúng lúc cô định co chân lên đá thì nghe thấy giọng thở dài quen thuộc: “Anh đây”.
Giây sau, cả người cô bị kéo vào một vòng tay ấm áp, mùi đàn ông quen thuộc xen lẫn mùi rượu và thuốc lá ập đến, chiếm cứ mọi hơi thở của cô.
“Đi với anh”, anh không nói không rằng, kéo tay cô.
“Không. Muộn lắm rồi còn đi đâu…” Sức cô không bằng anh, không thể thoát ra được. Cô không muốn làm búp bê gỗ, mặc người ta thao túng, mặc người ta co kéo nữa.
“Đi rồi sẽ biết.”
“Không mà…” Không kịp đề phòng, cô bị bế bổng lên, cô hét lên, “Á…”, ngượng ngùng vùng vẫy, “Lạc Thiên, rốt cuộc anh muốn gì?! Thả em xuống”.
“Nếu em muốn cả hai chúng ta ngã từ tầng năm xuống, đầu năm đầu tháng đã vào bệnh viện, ngày mai lên báo thì em cứ vùng vẫy, anh không phản đối.” Tuy là uy hiếp nhưng đồng thời cũng là sự thật.
Hành lang tối om thế này, nếu ngã xuống không thành kẻ ngốc thì ít nhất cũng bán thân bất toại. Cô căng thẳng đưa tay giữ chặt áo anh: “Anh… anh… anh nhớ đứng vững đó”.
Anh bất giác cười khẽ.
Bỗng, cửa nhà thím Vương đối diện mở toang. Cô nhìn thấy thím Vương mặc đồ ngủ, bỗng mặt cô đỏ bừng như tôm luộc, thấp giọng thì thầm với Lạc Thiên: “Mau cho em xuống đi”.
Lạc Thiên như không nghe thấy. Thím Vương thấy hai người như vậy thì cười: “A? Tiểu Khê à, con về rồi đấy hả? Bạn con hôm nay ngồi trên cầu thang đợi con những mấy tiếng, thím bảo cậu ấy là tối nay con không về, mà cậu ấy không tin, bảo vào trong nhà ngồi đợi cũng không chịu. Con về là tốt rồi”.
Theo ánh mắt của thím Vương, cô nhìn xuống mặt đất, trên đó đầy những đầ