pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341810

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1810 lượt.

t nữa xoa mười sáu quân bài theo anh”. Anh dời một chiếc ghế đến ngồi sau lưng cô, giảng thật tỉ mỉ quy tắc chơi mạt chược cho cô, “Hiểu chưa?”, thấy vẻ mặt cô hoang mang, anh nhướng mày, nói thầm một câu, “Vừa chơi vừa nói vậy”.
Đương nhiên cô hiểu, quy tắc chơi mạt chược từ hồi học tiểu học, cô đã biết hết, lúc học cấp hai thì tăng lên một bậc, lên cấp ba thì đã là nhà vô địch.
Cô gật đầu, cắn môi khó xử, thì thầm với Lạc Thiên ngồi phía sau: “Cái đó… cho dù em đánh quân nào, anh cũng không được nói em đấy nhé”.
Anh cười mỉm, gật đầu.
Cô thở phào trong lòng, thầm nghĩ: Đi bước nào tính bước đó, nếu lát chọc giận mọi người thì cô quỳ trong góc tường vẽ vòng tròn là được.
Trong lúc xoa bài, Giang Văn Khê không ngừng cảnh cáo bản thân, không được dò bài, không được dò bài, nhưng hai tay cứ không nghe lời, mười sáu quân bài dưới bàn tay xoa bài của cô, mặt bài rất tự nhiên nhảy vào trong đầu cô.
Chết thật!
Lúc xoa bài, cô dè dặt xoa từng quân bài, thậm chí không dám dùng ngón tay xem bài như lúc bình thường, mà là giả vờ nhìn bằng mắt xong lại xếp bừa cho ngay ngắn.
Lạc Thiên thấy cô đặt bài sai vị trí thì đưa tay giúp cô xếp lại, nói: “Bài tốt lắm. Phải đặt thế này, đánh hết những quân bài vô dụng ra trước”.
Mười sáu quân bài đã xong, cô bất giác thở dài, lại là bài ‘vạn tự thanh nhất sắc’.
Tốt thôi, đánh hết bài vạn tự đi là xong. Lạc Thiên ngồi sau lưng, thấy cô toàn giữ lại những quân bài rác mà lại ném ra những quân bài tốt thì hàng lông mày cau lại thành một đường.
Khi cô chuẩn bị đánh ra quân Nhị Vạn cuối cùng, anh không kìm được lên tiếng: “Nhị tam tứ phải ở canh, Ngũ Vạn mất rồi, em lại đánh cả Nhị Vạn ra thì Tam, Tứ Vạn để lại làm gì nữa?”.
“Cũng đánh luôn”, cô trả lời với vẻ thản nhiên, phải biết là khó khăn lắm cô mới chia hết đám bài thanh nhất sắc này, chỉ cần không đánh bài Nhị Ngũ Đồng mà chú Thâm cần, Tứ Thất Điều bà Nghiêm cần, Bắc Phong mà chị Nghiêm cần thì tất cả đều OK. Lạc Thiên trợn mắt, ủ rũ không nói câu nào.
Lại nghe cô nói với vẻ đáng thương: “Anh đã nhận lời là em có đánh sai thì anh cũng không trách em mà…”.

Cuối cùng là Giang Hoài Thâm thua, đánh một quân Thất Điều.
Một ván mới lại bắt đầu. Giang Văn Khê đờ đẫn nhìn mười sáu quân bài, Đại Đại… Đại Tứ Hỷ?!
Tội lỗi quá! Cô chỉ muốn chặt tay mình, đã cảnh cáo bản thân trăm ngàn lần rằng lúc xào bài không được sờ bài. Hu hu hu, Đại Tứ Hỷ nhé, quân bài lớn như vậy mà phải hủy hoại nó.
Ngón tay thon mảnh kẹp quân bài Đông Phong định ném ra thì người sau lưng thấy thế lập tức đưa tay ngăn, nói to: “Nhất Điều không đánh, em đánh cái này làm gì?”.
Khựng lại một giây, cô nghĩ ra lý do: “Trước đó anh đã nói mà? Bài đến tay thấy Phong là đánh, cái này
để lại chỉ rách việc thôi”.
“…” Khóe môi Lạc Thiên giật giật liên tục, giọng bất giác to lên, “Lúc nãy anh nói là bài đơn, nhưng bây giờ trên tay em là ba lá”.
Đương nhiên cô biết là ba lá, nhưng không đánh thì xoa bài hai vòng nữa, bài này tất sẽ thắng, không chừng còn thắng tuyệt đối, ván này cô lại là nhà cái, đến lúc đó không chỉ thắng mười mấy tệ đơn giản như bà Nghiêm lúc nãy.
Không được! Nhất định phải đánh!
Ôi chao, chết tiệt thật, anh nắm tay cô chặt như thế làm gì, phải đánh mà. Không chống cự nổi lực tay của anh, cô cuống quá hét lên: “Anh đã nói không can thiệp vào mà, nói lời không giữ lời, em không cần anh ngồi sau lưng em nữa, anh đi chỗ khác đi!”.
Vừa nói xong, chỉ thấy Lạc Thiên trợn trừng mắt nhìn cô, đôi đồng tử đen láy co lại một thoáng khó nhận ra, giây sau đó anh buông tay, mím chặt đôi môi mỏng, lặng lẽ dịch ghế ra, ngồi sau lưng bà Nghiêm.
Không khí bỗng trở nên nặng nề. Mọi người đều há hốc miệng, ánh mắt ngạc nhiên chuyển động qua lại giữa hai người đang cãi nhau. Như thế mà cũng cãi được sao?
Giang Văn Khê cụp mắt xuống, nắm chặt quân bài Đông Phong trong tay, buồn bã cắn môi.
Cô biết là sẽ thế mà.
Sợ Giang Văn Khê da mặt mỏng sẽ khóc, Nghiêm Tố đá Lạc Thiên một cái, lườm rách mắt: “Cậu lắm chuyện thế? Để cho người ta tự đánh, cô ấy muốn đánh thế nào thì đánh chứ”.
Bà Nghiêm vỗ nhẹ mu bàn tay Giang Văn Khê, dỗ dành: “Được rồi, được rồi, không sao. Con muốn đánh bài gì thì cứ đánh là được, mặc kệ nó. Nhớ lại lúc bà còn trẻ học đánh bài, lúc bắt đầu ngay cả quân bài cũng không cầm chắc được”.
Giang Văn Khê cắn môi, nắm chặt quân bài Đông Phong, khó khăn đánh ra. Một lúc sau, Nghiêm Tố hào hứng kêu lên một tiếng “ù”, vẫn là Giang Hoài Thâm thua.
Giang Hoài Thâm chẳng thèm nhíu mày lấy một cái, bình thản rít thuốc, khóe môi thoáng một nụ cười, để mặc Nghiêm Tố giật lấy mấy tờ tiền trước mặt ông.
Giang Văn Khê ngạc nhiên nhìn hai người có mối quan hệ mờ ám, rồi lại nhìn kỹ quân bài vừa đánh của Chủ tịch Giang, hóa ra có người cũng giống cô. Thế thì chiêu trò giả vờ đánh lung tung của cô, chắc cũng không qua nổi đôi mắt của Chủ tịch Giang chăng?
Giang Hoài Thâm như nhận ra ánh mắt của cô đang nhìn mình, ông liếc nhìn cô rồi nói ngắn gọn: “Đừng căng thẳng, muốn đánh thế n