Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.
n sofa trong phòng khách, có vẻ ngần ngại không biết nên bước đến hay không.
“Tiểu Giang”, Nghiêm Tố đứng dậy, nhiệt tình vẫy tay với cô, “Mau đến đây đi”.
“Chị Nghiêm?!” Cô kinh ngạc mở to mắt, nhìn Nghiêm Tố đang mỉm cười với vẻ khó tin, miệng há ra rồi ngậm lại, há ra rồi lại ngậm, hoàn toàn không biết nên trả lời thế nào.
Khi nhìn thấy Giang Hoài Thâm ngồi ở đầu kia sofa quay lại nhìn mình, đầu cô “ùng” một tiếng, đã hóa thành một đống hồ dính.
Tại sao chị Nghiêm và Chủ tịch Giang lại ở đây, mà không phải cha mẹ Lạc Thiên?! Rốt cuộc chuyện này là sao?!
Nghiêm Tố mỉm cười nhìn cô bước đến, kéo cô đang đờ đẫn vào trong phòng khách. Cô đỏ mặt, chào Giang Hoài Thâm rồi run giọng nói: “Chủ tịch Giang, năm mới vui vẻ”.
Giang Hoài Thâm rất khách sao: “Năm mới vui vẻ. Không ở công ty thì gọi chú là chú Thâm như Lạc Thiên là được rồi. Không cần câu nệ quá, cứ xem đây như nhà con thôi”.
Cô lúng túng nhìn Lạc Thiên, mặt đầy vẻ thắc mắc, rốt cuộc đây là sao? Anh chỉ cười nhẹ, khẽ ôm cô ngồi xuống bên cạnh.
Nghiêm Tố cầm hai phong bao lì xì bước đến chỗ cô, cười nói: “Năm mới vui vẻ! Đây là tiền mừng tuổi của chị cho em, còn đây là anh Thâm đưa”.
“A? Tiền… mừng tuổi?!” Cô bàng hoàng nhìn hai phong bao trông có vẻ rất dày này, nhất thời chẳng hiểu gì. Sao còn có tiền mừng tuổi? Từ khi qua mười sáu tuổi, cô đã không được nhận tiền mừng tuổi nữa, vì bố mẹ nói cô đã có chứng minh nhân dân, đã là người lớn rồi, nên thứ dành cho trẻ nhỏ này cô không được nhận nữa. Nhưng hiện giờ vấn đề không phải ở chỗ tại sao người lớn vẫn có thể nhận tiền mừng tuổi, mà là, rốt cuộc đây là chuyện gì? Nghiêm Tố và Chủ tịch Giang có quan hệ thế nào? Họ và Lạc Thiên lạc có mối quan hệ ra sao?
Câu hỏi đầy trong đầu, cô hoàn hồn lại, vội vàng từ chối: “Cái này em không thể nhận ạ!”.
Nghiêm Tố biết cô hay xấu hổ nên nhét bao lì xì vào tay cô, cười nói: “Đừng ngại, mau nhận đi. Nếu sau này kết hôn thì bọn chị không mừng nữa”.
“Kết… kết hôn?!”, cô kinh ngạc há hốc miệng. Kết hôn mà chị Nghiêm nói là chỉ cô và ai kia sao? Hình như cô và ai kia chưa đến mức sâu đậm như vậy mà.
Cô len lén liếc nhìn ai kia ngồi cạnh, vừa hay nhìn thấy anh đang nở nụ cười quyến rũ và nhìn mình.
Lại nữa rồi… Tại sao từ tối qua anh cứ thích cười với cô, mất hồn như vậy, bảo sao cô tiêu hóa nổi. Lạc Thiên nắm chặt tay cô, nhét phong bao vào tay cô, khẽ nói: “Nhận đi, nói không chừng năm sau không có cơ hội cầm nữa, nên có thể lấy được bao nhiêu hay bấy nhiêu, không lấy thì phí quá”. Năm sau không có cơ hội? Ý của anh chắc không phải là…
Khóe môi cô giật giật, ngượng ngùng giữ phong bao trong tay, cúi đầu, không dám nhìn ai. Lạc Thiên tỏ ra thản nhiên, đưa tay ra cười với Nghiêm Tố: “Còn của em nữa?”.
“Tên nhóc xấu xa! Ăn cơm xong sẽ bắt cậu nhả tiền ra cho tôi!” Nghiêm Tố lại móc ra hai phong bao, tức tối quạt anh mấy cái.
Anh không phản bác, không hề khách sáo nhận lấy hai phong bao.
“Cơm xong rồi đây, ăn được rồi”, bà Nghiêm từ phòng ăn bước ra.
Lạc Thiên nắm tay Giang Văn Khê đi vào phòng ăn. Bà Nghiêm thấy thế thì rất vui mừng: “Đây chắc là cô Giang mà mọi người nhắc đến phải không”.
Giang Văn Khê đang hoang mang thì Nghiêm Tố đã bước đến, giới thiệu: “Đây là mẹ chị, đừng bao giờ gọi là dì mà phải gọi là bà, nếu không sẽ có người cuống lên đấy”. Nghiêm Tố nhìn Lạc Thiên, ánh mắt lóe lên vẻ đùa cợt.
“Bà ạ, chúc năm mới vui vẻ!”, không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, Giang Văn Khê dè dặt nói.
“Ngoan, của con đây.” Bà Nghiêm đưa cho cô một phong bao, sau đó lại đưa cho Lạc Thiên một cái, cười híp mắt và nói, “Haizzz, trông lanh lợi thông minh quá, Lạc Thiên nhà chúng ta đúng là có mắt nhìn người”.
Đó là lần đầu tiên có người khen cô lanh lợi thông minh. Giang Văn Khê càng khó xử, nhận lấy phong bao.
Vốn ngỡ chỉ ăn một bữa cơm, nhưng không thể ngờ rằng lại nhận được ba phong bao lì xì. Trên bàn ăn, Nghiêm Tố và bà Nghiêm không ngừng gắp thức ăn cho Giang Văn Khê, nhiệt tình đến mức khiến cô không kháng cự được, trước tình hình này thì cứ vùi đầu vào ăn nhiều là xong. Ăn cơm xong, Giang Văn Khê chưa kịp hỏi Lạc Thiên rằng anh và chị Nghiêm cùng Chủ tịch Giang là có quan hệ gì, thì đã nghe Nghiêm Tố đòi bày bàn mạt chược ra chơi.
Nghiêm Tố hỏi cô: “Tiểu Giang, có biết chơi mạt chược không?”.
Giang Văn Khê vội vàng khoát tay lia lịa, nói: “Em không biết chơi”. Hễ cô ngồi vào bàn thì sẽ không kiểm soát được đôi tay, nếu trong ngày này mà thắng Nghiêm Tố và mọi người sẽ rất thất lễ.
Giang Hoài Thâm bước đến, nói: “Không biết thì có thể học, người nhà chơi với nhau thôi, không sao, bảo Lạc Thiên ngồi sau lưng dạy con chơi là được”.
“Con ngốc lắm, mọi người cứ chơi đi ạ, con ngồi một bên nhìn là được”, cô lại lắc đầu lia lịa, nói gì cũng không chịu ngồi vào bàn.
Ai ngờ vừa nói xong, cô đã bị lôi vào một vòng tay ấm áp, lúc hoàn hồn lại thì đã bị ấn xuống bàn mạt chược.
Cô cuống lên: “Em không biết chơi thật mà…”.
Lạc Thiên làm như không nghe thấy, đôi mắt đen nhìn bàn mạt chược, nói: “Lá