Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em
Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341808
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1808 lượt.
gì?” Anh biết cô đang băn khoăn điều gì, đáp thẳng, “Đàn ông tặng quà cho phụ nữ là điều rất bình thường, huống hồ anh là bạn trai em, có gì phải băn khoăn?”.
Cô im lặng rất lâu rồi nói: “Em cứ dùng cái cũ của em vậy, em dùng quen rồi…”, rồi đưa tay định lấy lại điện thoại cũ của mình.
Anh lườm cô, mở cửa sổ xe, ném mạnh điện thoại cũ của cô ra ngoài, “rắc” một tiếng, tiếng vỡ vụn của điện thoại hết sức hoàn mỹ.
Sắc mặt cô bỗng thay đổi: “Sao anh có thể ném điện thoại của em?”. Nếu không vì có dây an toàn giữ lại, e rằng cô đã lao ra ngoài. Điện thoại này theo cô ba năm rồi, là do cô bỏ ra hơn một tháng lương mua nó, rõ ràng vẫn sử dụng được.
“Cái cũ không đi thì cái mới làm sao đến, với cá tính rùa bò của em, băn khoăn đến tận tết Nguyên Tiêu cũng chưa chắc có kết quả, thế nên anh đã quyết định thay em.” Lạc Thiên nói xong khởi động xe, nhanh chóng lái ra xa “hiện trường phạm tội”.
“…” Trước đó anh còn dịu dàng như nước, bây giờ lại hồi phục bản chất ngang ngược vô lý. Người này sao có thể trong chớp mắt thay đổi còn nhanh hơn khi cô bị kích thích vậy nhỉ.
Tội lỗi quá! Người lắm tiền làm sao có thể vung tiền ra như nước vậy. Cô cảm giác tim mình đang rỉ máu.
“Trời sáng thì đến nhà anh ăn cơm nhé”, đi được nửa đường, Lạc Thiên bỗng lên tiếng.
Nhưng Giang Văn Khê vì chuyện anh ném điện thoại cũ của mình mà sau khi xe chạy, cô đã quay mặt ra ngoài cửa sổ, nhắm mắt, ấm ức, có lẽ là do quá mệt mà ngủ thiếp đi mất.
Mãi không thấy cô trả lời, anh quay sang mới phát hiện ra cô đã dựa vào lưng ghế ngủ thiếp đi, phát ra hơi thở đều đặn. Anh cười tủm tỉm.
Chiếc xe lao đi như bay, không phải hướng nhà Giang Văn Khê mà là hướng về Cảnh Hồ Sơn Trang ở khu ngoại ô phía nam thành phố.
Về đến biệt thự Cảnh Hồ Sơn Trang thì đã là hai giờ khuya. Lạc Thiên bế Giang Văn Khê say ngủ vào trong, bốn người còn đang chơi mạt chược thâu đêm đều quay lại nhìn anh.
Giang Hoài Thâm nhìn Nghiêm Tố ngồi đối diện, giọng bình thản: “Em thua rồi, đưa người về rồi đấy”.
Nghiêm Tố nhếch môi: “Anh quay lại xem đồng hồ đi, đã hai giờ rưỡi rồi, anh cược với em là trước mười hai giờ. Thế nên, vẫn là em thắng”.
“Nhất Điều”, Giang Hoài Thâm rút ra một quân, “Chúng ta có cược thời gian à?”.
“Đương nhiên là có, không tin thì anh hỏi mẹ em đi.” Nghiêm Tố liếc nhìn mẹ đang đắp mặt nạ, “Mẹ, mẹ có thể gỡ mặt nạ xuống được rồi, cái này đắp mười lăm phút thôi, mẹ đã đắp một tiếng rồi đấy”.
“Ồ ồ ồ”, bà cụ nghe xong thì tháo kính lão xuống, mặt nạ cũng rơi ra, “Đúng là hành hạ nhau quá, con còn bắt một bà lão sắp bảy mươi đắp thứ này lên mặt”.
“Chẳng phải là sợ mẹ ngủ muộn, không tốt cho da hay sao.” Nghiêm Tố liếc nhìn Lạc Thiên đang bế Giang Văn Khê, “Ai bảo cái người kia mấy hôm trước đã nhận lời đưa thêm một người về đây chơi mạt chược thâu đêm, nhưng vừa ăn cơm xong đã ném đũa chạy mất”.
Giang Hoài Thâm cười phì: “Anh và nó còn ngồi trên sân thượng một lúc, không khoa trương như em nói đâu”.
Nghiêm Tố lườm ông: “Quan trọng không phải ở đó”.
Giang Hoài Thâm lại cười: “Được rồi, ngày mai tiếp tục đánh cũng thế, về là được rồi”.
“Hừ! Em rất là nghi ngờ chuyện Tiểu Giang có phải bị đánh thuốc mê rồi không đấy.” Nghiêm Tố không bỏ qua cơ hội sỉ vả Lạc Thiên. Chị càng nghĩ càng tức, cái tên nhóc chết tiệt, dám nói chị già? Rõ ràng chị vẫn chưa lấy chồng, già chỗ nào?
Trước lời mỉa mai chế giễu của Nghiêm Tố, Lạc Thiên như không nghe thấy gì, vừa bước lên lầu, anh nghĩ ngợi rồi quay lại xác nhận với chị Hoa đang xem quân bài: “Chị Hoa, phòng khách đã chuẩn bị chưa?”.
“Cái đó…”, chị Hoa nắm quân bài trong tay, tỏ vẻ khó xử nhìn Nghiêm Tố.
Nghiêm Tố nói thẳng: “Ai biết tối nay cậu có qua đêm ở ngoài hay không”. Nghiêm Tố cứ cười suốt, rất mờ ám.
“Chị đúng là rảnh thật đấy”, khóe môi Lạc Thiên giật giật, quay người bế Giang Văn Khê lên lầu.
Nghiêm Tố liếc nhìn theo bóng Lạc Thiên, trả lời ngắn gọn: “Tôi có rảnh rang mấy cũng không bằng ai kia. Ai kia từ hôm trước đã bắt đầu khoác lác là đêm Ba mươi nhất định sẽ đưa người về ăn tối, kết quả thì sao? Đúng là kém cỏi, khinh thường!”. Chị đưa ngón tay thon dài ra đẩy một quân bài, cười tươi như hoa, “Bát Vạn”.
Lạc Thiên mấp máy môi, không nói gì mà bế Giang
Văn Khê lên, biến mất sau ngã rẽ tầng hai.
Bà Nghiêm bỗng xen vào: “Đợi đã, hồi nãy ai đánh Nhất Điều đấy?”.
Lúc nào anh cũng thích dùng ngón tay vuốt ve gò má của cô, thích nhìn nét hồng ửng lên trên gương mặt ấy. Rung động không bằng hành động, không chống nổi với sự quyến rũ, anh đưa tay, dùng đầu ngón tay dịu dàng vuốt ve gương mặt cô, làn da dưới ngón tay vẫn mềm mại trơn nhẵn như trong trí nhớ, cảm giác tiếp xúc rất quen thuộc.
Cô tuy không phải người phụ nữ đẹp nhất anh từng gặp, nhưng đôi mắt đen trắng phân minh kia lại khiến người ta đã gặp rồi rất khó quên, có lẽ chính đôi mắt ấy đã hấp dẫn anh ngay từ ban đầu.
Ngón tay di chuyển đến môi cô, mơn trớn nhẹ nhàng, ánh mắt anh bỗng dừng lại mấy gi