Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341807
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1807 lượt.
ây ở đôi môi đỏ mọng ấy, rồi khó khăn quay đi nơi khác.
Bỗng anh cười khẽ thành tiếng, có phần khinh bỉ suy nghĩ lung tung bị đè nén trong lòng mình. Anh mỉm cười rồi chậm rãi đứng lên, ra khỏi phòng, khẽ khàng đóng cửa lại.
Nghiêm Tố đứng ngoài hành lang, hai tay khoanh trước ngực, nhìn chằm chằm Lạc Thiên: “Đừng nói tôi ỷ lớn bắt nạt bé, phòng khách đã chuẩn bị xong, không cần tôi đưa cậu đi chứ?”.
Lạc Thiên đút hai tay vào túi quần, cười khẽ: “Chị ngủ sớm đi, ngày mai muốn chơi thế nào cũng theo ý chị cả”.
“Xì! Đừng làm bộ mưa xong mới đưa dù, việc xong mới cống hiến. Ngày mai cho cậu biết mặt.” Nghiêm Tố liếc anh một cái rồi quay về phòng, Hừ, ngài mai không đục khoét ví tiền của cậu ta thì Nghiêm Tố chị sẽ viết ngược tên mình. Cho dù là cháu cũng không nể tình thân gì hết.
Lạc Thiên đương nhiên hiểu ý dì mình, mỗi năm đều thua chút tiền trên bàn mạt chược để dì và bà ngoại vui, đó đã là chuyện mà anh và chú Thâm đều muốn.
Nụ cười thoáng bên khóe môi, anh ung dung bước về phía phòng khách.
“Á…”
Giang Văn Khê sực tỉnh giữa cơn say ngủ, đưa tay xoa xoa cánh tay bị đụng đau, cô hoàn toàn không hiểu sao mình có thể lăn xuống giường được.
Lý Nghiên nói tướng ngủ của cô rất xấu, mỗi lần ngủ cùng cô không bị cô đá xuống giường, thì cũng là chính cô tự lăn xuống, nên giường trong nhà đều kê sát tường. Lý Nghiên nếu đến nhà cô đều nằm trong, mặc kệ cô nằm ngoài có bị lăn xuống đất hay không. Lý Nghiên hùng hổ nói với cô: “Ngủ dựa tường, như dựa vào mẹ”.
Sự thực thì cô ngủ bên ngoài chắc chắn sẽ bị lăn xuống. Trời ạ, đã lâu rồi cô ngủ một mình không còn lăn xuống giường nữa. Sao thế này? Chẳng lẽ vì tối qua xem bắn pháo hoa vui quá nên thế?
Tấm thảm lông cừu trắng tinh bỗng đập vào mắt cô, cô mở to mắt vẻ khó tin, khó nhọc vận động đầu óc suy nghĩ, nhìn xung quanh gian phòng hoa lệ, tràn ngập mùi vị nam tính này…
Ối! Thôi chết rồi! Đây không phải nhà cô, mà chính là nhà anh!
Theo trực giác, đầu tiên cô nhanh chóng cúi xuống nhìn, khi thấy quần áo của mình vẫn mặc đàng hoàng thì bất giác thở phào. Cũng may, tất cả đều còn.
Nhưng giây sau đó, trong lòng bỗng có một cảm giác hụt hẫng. Nếu Lý Nghiên nhìn thấy, nhất định sẽ chế giễu cô: “Ôi chao, cậu đúng là đồ vô dụng, được một người đàn ông đang bị men rượu điều khiển đưa về nhà, cơ hội tốt như thế, lãng mạn lại nóng bỏng, vậy mà chẳng xảy ra chuyện gì cả à? Đúng là sự sỉ nhục của phụ nữ!”.
Sự sỉ nhục của phụ nữ… Ôi trời, rốt cuộc cô đang nghĩ bậy bạ cái gì?
Cô ủ rũ vỗ vỗ cái đầu đang suy nghĩ linh tinh của mình, đang định đứng dậy ôm chăn lên giường thì lúc này, sau lưng có tiếng động, cô sửng sốt quay lại, nhìn thấy Lạc Thiên đang mặc một bộ âu phục màu xám bạc cắt may rất tinh xảo đứng ở ngưỡng cửa, mỉm cười nhìn cô.
“Em tỉnh rồi à?”, giọng anh hơi khàn khàn nhưng vẫn trầm ấm quyến rũ.
Cô kinh ngạc thu ánh mắt, quay đầu đi, cơ thể cứng đờ, ôm chăn ngồi bất động. Trời ơi! Đúng là mất mặt quá!
Sao có thể để anh phát hiện ra cô ngủ say lăn xuống giường? Cô thật muốn khoét lỗ chui xuống cho rồi. “Em… sao lại ngồi dưới thảm làm gì?”, anh bước vào phòng.
Tai dần dần nóng lên, cô ôm chặt chăn nhích lên trên, túm chặt lấy tấm chăn mềm mại, không dám lên tiếng.
Anh cố nhịn cười, đến sau lưng cô, từ từ quỳ xuống, khàn giọng đùa nghịch: “Lúc nãy anh nghe thấy tiếng kêu của em, cái đó… chắc không phải em lăn xuống đất mới tỉnh dậy đấy chứ?”.
“Ùng” một tiếng, máu toàn bộ dồn lên mặt, cô lắp bắp, cố biện hộ: “Đương… đương nhiên không phải!”, cô xấu hổ cắn môi, đứng bật dậy với tốc độ nhanh nhất, ôm chăn, quay lưng lại với anh.
Cô đang định gấp chăn lại thì mùi hương đàn ông mát lạnh quen thuộc đã áp sát sau lưng, giây sau đó, một đôi tay mạnh mẽ ôm chặt cô vào lòng.
“Anh không cười em đâu, bất cứ việc gì xảy ra ở em đều quá bình thường rồi.” Nói là không cười nhưng anh còn cười như điên như dại hơn.
Cô vô cùng xấu hổ và tức tối, cánh tay trái thúc vào bụng anh, lại nghe anh kêu lên một cách kỳ cục rồi sau đó còn cười to hơn.
“Được rồi, không phá em nữa, mọi người đều đang đợi em xuống dưới dùng cơm đấy”, anh nén cười.
Cô nghe giọng anh có vẻ kỳ lạ, truy hỏi: “Có phải anh bị cảm không?”.
Anh ho khẽ một tiếng, nói: “Hơi hơi, nhưng không có gì nặng. Anh xuống trước, đợi em rồi cùng ăn”. Anh vò mái tóc như ổ gà của cô, mỉm cười ra ngoài. Nhìn theo bóng anh, cô lưu luyến thu tầm mắt.
Sao anh lại cười quyến rũ thế kia? Từ lần đầu tiên gặp đã biết khi anh cười rất quyến rũ, bây giờ lại càng đẹp hơn nữa. Haizzz, cô chính là một người phàm tục dễ bị sắc đẹp quyến rũ.
Bỗng cô phản ứng ra, “mọi người” mà anh nói chắc không phải là cha mẹ anh chứ… Cái đó, chắc không phải là con dâu xấu ra mắt bố mẹ chồng nhanh thế chứ…
Cô chưa chuẩn bị gì cả! Cô nhào lên giường, xấu hổ vùi mặt vào trong chăn.
Không lâu sau, cô đã chải tóc rửa mặt xong, ra khỏi phòng ngủ, e dè xuống lầu, chỉ sợ bản thân thất thố sẽ khiến cha mẹ Lạc Thiên có ấn tượng không tốt.
Cô đứng ở đầu cầu thang, nhìn người đang ngồi trê