Tác giả: Mộ Hạ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341112
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1112 lượt.
tay với tôi.
Đấy chẳng phải là tên thủ phạm sao? Không thèm đợi tôi trả lời, giáo viên điểm danh đã bắt đầu báo mã số. Tôi lo lắng, không còn tâm trạng đâu mà để ý đến Lâm Nguyên Nhất, tôi chỉ vào biển mã số dán sau lưng, tỏ ý cho cậu ấy biết tôi sắp thi đấu.
Đứng trên đường chạy màu đỏ, tiếng còi vừa vang lên, tôi chỉ còn cách cắn răng chạy theo cả nhóm.
Vừa chạy được một vòng, tôi đã cảm nhận được rõ rệt sức mình không chịu được nữa rồi, tim tôi bắt đầu nhói đau. Tôi nhìn phía trước mặt, mọi người đều đã chạy cách tôi ngày càng xa hơn. Tiếng nhịp tim làm tôi đau đầu, tôi thở hổn hển.
Ý thức của tôi bắt đầu mơ hồ, vọng lại từ phía xa giọng của một người đang hét lên từ phía khán đài: “Lý Vi, cố lên!”
Tôi thở dốc, ý thức rời rạc cũng bắt đầu hồi phục lại chút ít, không để ý quay ra nhìn, người vừa hét “cố lên” hóa ra là Lâm Nguyên Nhất.
Lâm Nguyên Nhất lách qua đám người, trèo qua lan can, vào hẳn trong khu vực đường chạy, vừa chạy cạnh tôi vừa hỏi: “Mặt cậu nhợt nhạt quá, có phải bị huyết áp thấp không? Hay là bỏ cuộc đi?”
Tôi sẽ không bỏ cuộc, tôi không muốn người khác nghĩ tôi được đặc cách, đã đến nước này rồi, có tắt thở cũng phải tiếp tục kiên trì. Tôi lắc đầu, mặc dù vẫn thở hổn hển nhưng ánh mắt thì kiên định khác thường, tôi nói: “Không, mình có thể chạy hết được”.
Lâm Nguyên Nhất sững người, nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt trong veo khiến người khác phải rung động. Ánh nắng vẫn chiếu thẳng xuống, lướt qua khuôn mặt cậu ấy, lông mày cong cong, đôi mắt đen láy, trên khuôn mặt rạng ngời, tuấn tú chảy xuống những giọt mồ hôi lóng lánh. Cậu ấy kéo tay tôi nói: “Gì mà hăng hái vậy, hình như đến cả mình cũng bắt đầu thấy rạo rực rồi đấy, mình chạy cùng cậu.”
Tôi chỉ cảm thấy mặt bắt đầu nóng ran lên, chân cũng mềm nhũn ra, cứng nhắc hỏi: “Cái này có bị tính là phạm quy không?”
Lâm Nguyên Nhất cười rạng rỡ đến chói mắt, giải thích: “Mình chỉ chạy cùng cậu thôi mà, không kéo, cũng không đỡ cậu, không bị tính là phạm quy. Cậu chỉ cần nhìn thẳng về phía trước, hướng về vạch đích, chạy qua đó là được!”
Tim tôi lại một lần nữa loạn nhịp, nhưng lần này không phải do chạy bộ, mà là vì những câu nói dịu dàng và nụ cười ấm áp của người con trai trước mặt.
Tôi nhìn về phía Lâm Nguyên Nhất chỉ, điểm cuối của đoạn đường 800m cuối cùng cũng đã ở trước mặt.
“Lý Vi, chạy qua đi”.
Tôi quay đầu nhìn Lâm Nguyên Nhất, cố gắng nở nụ cười, cơ thể như có động lực vượt qua vòng cuối cùng, tôi như được uống nước tăng lực, chạy thẳng về phía trước.
Hoạt động của hai chân hình như đã không còn chịu sự khống chế của não bộ nữa rồi, trong lòng tôi cảm nhận được sự bình tĩnh chưa từng có trước đây. Tôi luôn muốn kiên trì đến cuối cùng, không phải chỉ để vượt qua vạch đích mà còn vì muốn chiến đấu với sự yếu đuối của bản thân, để có thể trở nên không còn mềm yếu nữa.
Sắp rồi, sắp rồi, càng ngày càng gần, càng ngày càng gần hơn rồi!
Tôi tăng tốc độ lên, lúc sắp vượt qua vạch đích, Lâm Nguyên Nhất ở bên cạnh còn hét “Cố lên!”
Tôi hít một hơi thật sâu, ngay cả tầm nhìn trước mặt cũng bắt đầu mờ đi. Thế giới đột nhiên tĩnh lặng, trong đầu tôi hiện ra rất nhiều chuyện, cuộc gặp gỡ với Lâm Nguyên Nhất, vô cớ trở thành “bạn gái” của cậu ấy, và còn những nụ hôn nóng bỏng ở đại sảnh câu lạc bộ board games nữa.
Giây phút chạy nước rút về đích, tầm nhìn của tôi dần dần rõ hơn, có người hét lên: “Còn 50m, 40m, 30m, 20m…”
Vào thời khắc quan trọng ấy, từ không trung một chai nước đột nhiên bay đến, bay qua trước mặt tôi, rơi xuống ngay chỗ đường chạy.
Tôi tránh không kịp, đúng lúc chân đạp lên, sau đó, tôi không còn giữ được thể diện nữa, ngã quay ra đất.
Trận đấu kết thúc ở đấy, tôi cũng vì thế mà bị thương, chân hình như bị trẹo. Liễu Đình dìu tôi đi tập tễnh, đầu gối, cánh tay, chỗ nào cũng bám đầy bụi đất, lẫn với mấy chỗ bị trầy xước, nhìn thấy mà giật mình.
Giáo viên và các bạn học chạy về phía tôi, tôi được đưa đến phòng y tế.
Bác sĩ giúp tôi xử lý các chỗ bị thương trên người, nhìn tôi hỏi: “Sao mặt em trắng bệch vậy, người cũng rất nóng”. Đo nhiệt độ, kiểm tra sơ qua một lúc, bác sĩ bỏ kính ra nói: “Đã hạ sốt rồi, nhịp tim rất không bình thường, có phải em bị bệnh gì di truyền không?”
Tôi cúi đầu, nói khẽ: “Vâng, tim em không được tốt”.
Bác sĩ sững sờ, lắc đầu nói: “Thật là liều lĩnh, đã biết tim mình không khỏe mà còn chạy 800m, đúng là không biết nguy hiểm gì hết”.
Bên ngoài có tiếng người hét lên: “Ngoài sân có người bị thương, bác sĩ Vương có thể qua đây xem thử không?”. Bác sĩ đáp lời, lấy hộp cứu thương, quay lại nhìn tôi, nói: “Bây giờ không có vấn đề gì lớn, nhưng truyền nước xong, tốt nhất em nên đến bệnh viện kiểm tra một lượt. Tôi ra ngoài trước rồi về ngay, em cứ ở đây nghỉ ngơi”
Tôi cảm kích nói: “Em cảm ơn bác sĩ”.
Thở dài, bác sĩ lắc đầu nói: “May mà không sao, từ sau đừng làm những chuyện thế này nữa”.
Tôi khẽ nhếch khóe miệng, cười miễn cưỡng nói: “Lần sau em sẽ không thế nữa ạ”.
Đợi bác sĩ đi khỏi, tôi mới chú ý đến Lâm Nguyên Nhất, n