Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Vị Tình Yêu

Hương Vị Tình Yêu

Tác giả: Mộ Hạ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341116

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1116 lượt.

lại chị một lần nữa, có đi đến bệnh viện với em không?”.
Tiểu tử thối, thái độ gì thế không biết! Tôi cố chấp đáp lại cậu ấy: “Không đi!”.
Trình Chân mở điện thoại ra, bắt đầu ấn số, tôi lo lắng hỏi: “Em gọi điện thoại cho ai đấy?”.
Trình Chân là ai cơ chứ? Là người hiểu rõ sự mềm yếu của tôi! Cậu ấy nheo nheo mắt nói: “Em gọi cho bố em, bảo bố em đưa chị đi”.
Đến bệnh viện với chú Trình? Hay là đi cùng Trình Chân? Tôi lập tức quyết định, nhanh chóng trả lời lại: “Đi, đi! Chị đi với em!”. Nói rồi, tôi tự trách bản thân mình, đúng là rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.
“Rất tốt” Trình Chân nắm lấy cổ tay tôi, kéo ra ngoài, nhưng Lâm Nguyên Nhất đã nhanh hơn một bước chặn phía trước mặt tôi.
Trong chốt lát, tôi có thể mường tượng ra cảnh phong ba bão táp sắp xảy ra.
Lâm Nguyên Nhất đứng trước mặt tôi, cười cười, nhẹ nhàng thốt ra mấy từ: “Lý Vi, mình cũng có thể đưa cậu đến bệnh viện”.
Tôi ngẩng đầu, yên lặng nhìn người con trai trước mặt.
“Tránh ra! Anh có tư cách gì mà nói những lời này chứ”. Lúc ấy, đôi mắt đẹp đẽ của Trình Chân hiện lên sự tức giận đang cuồn cuộn.
Lúc Trình Chân nắm tay tôi, còn Lâm Nguyên Nhất đứng sánh vai với tôi, tôi nghe thấy Lâm Nguyên Nhất gọi: “Tiểu Vi”.
Tôi dừng bước, tim đập rất nhanh. Lâm Nguyên Nhất, rốt cuộc cậu ấy đang muốn làm gì?
Lâm Nguyên Nhất nói vào tai tôi: “Tiểu Vi, nếu mình nói, mình thích cậu, cậu có đồng ý sẽ suy nghĩ một cách nghiêm túc không?” 






Nghe thấy những lời này, đặc biệt là từ miệng Lâm Nguyên Nhất nói ra, nếu nói không rung động thì chỉ là lừa người khác mà thôi. Lâm Nguyên Nhất thực sự rất đẹp trai, trong bảng xếp loại các “trai đẹp” toàn trường của con gái lớp tôi. Cậu ấy luôn đứng đầu. Trước lời tỏ tình của “hot boy” của trường này, tuy bề ngoài tôi tỏ ra vô cùng bình tĩnh, nhưng thực ra tim tôi sớm đập loạn lên rồi. Tôi cảm thấy có chút bất ngờ, có chút cảm động, và chủ yếu là cảm thấy rất khó tin.
Trình Chân đột nhiên dùng sức nắm chặt tay tôi hơn, lực truyền đến làm tôi bừng tỉnh lại sau sự rung động. Tôi thận trọng nhìn vào mắt Trình Chân. Cậu ấy nheo mắt nhìn Lâm Nguyên Nhất, các đường nét trên khuôn mặt sắc nhọn như dao khắc.
Tôi hít một hơi lạnh, nói với Lâm Nguyên Nhất: “Xin lỗi, đột nhiên cậu nói những câu này với mình, mình không thể trả lời cậu được, vả lại, hiện tại mình cũng không muốn nói chuyện tình cảm gì cả”.
Nói xong, tôi quay ra nhìn Trình Chân, cậu ấy không để ý đến tôi, buông tay tôi ra, quay đầu đi ra ngoài.
“Không muốn nói chuyện tình cảm?”. Lâm Nguyên Nhất đột nhiên nói, “Vậy còn Trình Chân thì sao? Cậu chỉ đơn giản coi cậu ấy như em trai thôi sao?”
Tôi cúi đầu, không dám ngẩng lên nhìn Trình Chân, để mặc cho cậu ấy kéo tay tôi đi.
Đi ra khỏi phòng y tế, Trình Chân bỏ tay tôi ra. Tôi biết cậu ấy đang tức giận, quay đầu chân thành nói với cậu ấy: “Chị không cố ý đến gần Lâm Nguyên Nhất, vả lại cậu ấy cũng không phải là người xấu”.
Trình Chân như một quả bóng bị xịt hơi, chỉ đứng như vậy, không nói gì, khí thế thúc bách người khác lúc nãy cũng không còn. Cậu ấy không để ý gì đến tôi, quay mặt đi mất.
Mãi đến khi có kết quả kiểm tra của bệnh viện thành phố, cậu ấy vẫn lạnh lùng với tôi. May mà kết quả kiểm tra không có vấn đề gì, chúng tôi thở phào nhẹ nhõm. Trình Chân nói: “Buổi chiều em còn phải đi học, em đưa chị về trường trước”.
“Em bỏ học để đến đây?”. Tôi ngạc nhiên hét lên.
Trình Chân không thèm để ý nói: “Trốn học gì chứ, em xin giáo viên nghỉ rồi”.
Trên đường về, tôi không nghe thấy cậu ấy nói thêm một lời nào nữa. Trong không gian chật hẹp của chiếc taxi, không khí lại càng trầm lắng hơn. Hai người chúng tôi đều đang cố gắng giấu con người thực của mình. Tình cảm giữa chúng tôi không thể giống như trước đây được nữa, không còn đơn giản chỉ là thích hay ghét đơn thuần nữa.
Sau hội thao, tin đồn đột nhiên bùng phát không thể kiểm soát nổi. Có người nói, nhìn thấy Lâm Nguyên Nhất ôm tôi ở chỗ KTV, người khác lại nói nhìn thấy tôi và người khác vì Lâm Nguyên Nhất mà hạ cẳng tay, thượng cẳng chân với nhau; lại còn có người trực tiếp đến hỏi thẳng tôi có phải là bạn gái của Lâm Nguyên Nhất không. Tôi chỉ cười hỏi lại: “Thật vậy à? Sao mình không biết có chuyện như thế nhỉ?”.
Mọi người thấy vẻ không thèm quan tâm của tôi, sau một thời gian cũng thấy mất hứng thú.
Thời tiết ngày càng lạnh hơn, tôi và Liễu Đình ăn lẩu đến mức nghiện luôn. Tối thứ sáu, chúng tôi đang ngồi trong quán lẩu ở tòa nhà quảng trường trung tâm thành phố, Liễu Đình vừa gắp miếng đậu phụ bỏ vào miệng, vừa vui mừng hớn hở nói: “Thời tiết lạnh thế này, ăn lẩu thật là sướng!”.
Tôi cắn đũa nhìn cậu ấy nói: “Nhìn cậu kìa, mồm dính đầy dầu rồi kia kìa”.
“Chính là cái cảm giác này đấy”, vừa nói Liễu Đình vừa lấy khăn giấy ăn lau lau miệng, rồi lấy điện thoại từ trong túi ra nói: “Hôm nay là thứ sáu, đội bóng rổ Nhất Trung phải luyện tập, chắc cũng sắp đến giờ rồi, mình gọi mấy người đấy đến ăn cùng luô


XtGem Forum catalog