Tác giả: Mộ Hạ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341117
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1117 lượt.
gười đang đứng dựa vào cửa. Trong lúc tôi vẫn còn đang hết sức ngạc nhiên thì Lâm Nguyên Nhất đã tiến lại gần như không có chuyện gì xảy ra, dừng lại trước mặt tôi, quay chiếc ghế lại, ôm chỗ dựa sau ghế, ngồi xuống.
Lâm Nguyên Nhất hỏi tôi với vẻ mặt nghiêm túc: “Tim của cậu không được khỏe à?”
Tôi gật đầu: “Ừ”.
“Vậy tại sao còn tham gia chạy 800m?”
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ấy. Sau khi vận động một chút, hai bên má của Lâm Nguyên Nhất đỏ ửng, phần tóc mái cũng rủ xuống, khẽ động đậy theo cơn gió thổi vào từ bên ngoài cửa sổ.
Nên nói thế nào đây, lẽ nào lại nói với cậu ấy, tôi vì cậu ấy mà tức giận tham gia thi đấu?
“Vì đây là hoạt động của lớp, mình không muốn bị cho là không hòa nhập”. Tôi chỉ có thể giải thích như vậy.
Lâm Nguyên Nhất có chút thất thần nhìn tôi, một lúc lâu sau mới nói: “cậu có thể nói rõ tình trạng của bản thân, lẽ nào cô giáo lại không thông cảm”.
“Thôi được rồi, dù sao cũng không có chuyện gì mà”.
Ánh nắng rực rỡ, những chiếc lá đung đưa trong cơn gió. Tâm trạng đỡ hơn một chút khiến tôi mất cảnh giác.
Đột nhiên điện thoại của tôi rung lên, làm dịu đi sự ngượng ngùng của tôi. Vừa nghe máy, giọng nói nóng nảy của Trình Chân đã truyền đến: “Lý Vi, có phải đầu chị có vấn đề không thế hả! Rõ ràng biết tim mình không khỏe, lại còn đi chạy 800m!”.
Tôi đưa điện thoại ra xa một chút, thở dài: “Liễn Đình đã nói ngay với em rồi à?”
Trình Chân không để ý đến tôi, lạnh lùng hỏi: “Chị đang ở đâu?” Tôi biết không lừa được Trình Chân, khẽ nói: “Phòng y tế”.
Điện thoại “cạch” một tiếng rồi ngắt luôn. Tôi nhìn điện thoại, người tôi cứng ngắc lại.
“Là em trai cậu à?” Lâm Nguyên Nhất nhìn tôi hỏi.
“Ừ”, tôi nghiêng đầu nghĩ ngợi một lúc, nhìn Lâm Nguyên Nhất nói: “Thật ra Liễu Đình mới là chị họ đúng nghĩa, mình cũng không biết, đối với cậu ấy, mình có phải là một người chị không nữa…”
Lá cây ngô đồng nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất, có người đi qua, giẫm lên những chiếc lá đã chuyển màu vàng, phát ra những âm thanh sột soạt, giòn tan. Hơi thở mùa đông đã ngày càng rõ rệt hơn.
Loa phát thanh trường đang thông báo tình hình thi đấu trên sân, tiếng hò hét, cổ vũ, không hiểu sao lại tác động đến tận trong lòng tôi. Một cảm giác không diễn tả được bằng lời làm xáo trộn tâm trí tôi.
Lúc sắp truyền dịch xong, bác sĩ quay lại tiêm thuốc cho tôi. Ông còn kê một số loại thuốc cho tôi uống, dặn dò vài câu rồi quay lại sân vận động.
“Cậu không quay lại thi đấu à”. Tôi thu lại ánh mắt vẫn hướng ra bên ngoài cửa sổ, quay sang nhìn Lâm Nguyên Nhất, người ngồi đối diện với tôi, hỏi.
Lâm Nguyên Nhất tỏ vẻ thoải mái nói: “Môn mình tham gia thi đấu vào buổi chiều, bây giờ đang rỗi”.
Lâm Nguyên Nhất nâng cằm, mắt hơi nheo lại, thích thú nhìn trực diện tôi, tôi bối rối quay đi, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Từ phía đại lộ đầy lá rụng, một bóng người dỏng cao đi đến, hòa vào ánh nắng, tôi nhìn thấy rất rõ người ấy chính là Trình Chân.
Cậu ấy đột nhiên dừng lại, cúi đầu hỏi bạn nữ trên đường điều gì đấy, bạn nữ kia với dáng vẻ ngạc nhiên, chỉ về phòng y tế.
Dáng người Trình Chân cao ráo, rắn rỏi, mọi hành động, mọi cử chỉ tỏ ra sự tự tin và khí chất tao nhã. Tim tôi đã loạn đi vài nhịp, như trào lên đợt sóng lớn. Trong chốc lát, ánh mắt của tôi vô tình nhìn theo dáng của Trình Chân.
Một tuần không gặp Trình Chân, đột nhiên tôi nhận ra có chút nhớ mong. Lúc cậu ấy từng bước từng bước tiến lại gần, trong lòng tôi có chút lo sợ bất an, nhưng phần nhiều trong đó là sự chờ đợi. Tôi muốn gặp cậu ấy? Ý nghĩ ấy chợt lóe lên trong đầu tôi.
Tôi cúi đầu không dám nhìn tiếp, tôi sợ những ý nghĩ rối bời này của tôi sẽ bị người khác phát hiện ra.
Lúc Trình Chân đi vào, tôi đang cúi đầu. Lâm Nguyên Nhất nhìn Trình Chân, tiến lại cười cười, nói: “Trình Chân, chúng ta lại gặp nhau rồi”. Nói xong cậu ấy đưa tay ra.
Trình Chân cau mày nhìn tôi, rồi lại nhìn Lâm Nguyên Nhất đưa tay ra, lịch sự bắt tay Lâm Nguyên Nhất, không nồng nhiệt cũng không lạnh nhạt, chỉ bình tĩnh nói: “Cảm ơn anh đã đưa chị tôi đến phòng y tế”.
Tôi nghe thấy cậu ấy cố ý gọi tôi là “Chị” một cách xa lạ, trong lòng lập tức cảm thấy lạnh lẽo, nhanh chóng ngẩng đầu lên, nhìn cậu ấy đút tay trong túi quần, đi về phía tôi, ngồi xuống kiểm tra kỹ các vết thương của tôi trước, rồi đứng dậy giữ nửa bên khuôn mặt tôi, cau mày hỏi: “Có đau không?”.
“Đau, bị em giữ như thế đau sắp chết rồi!” Tôi bất mãn nói.
Lúc này Trình Chân mới buông tay ra, tôi nắn nắn mặt, ngẩng lên, nhìn đôi mắt tối sầm lại của Trình Chân.
Trình Chân nhếch miệng cười như đang thở phào nhẹ nhõm nói: “Vẫn may, không làm sao”.
Trình Chân đột nhiên quay đầu ra nhìn Lâm Nguyên Nhất nói: “Bác sĩ có nói cần đến bệnh viện kiểm tra không?”
Lâm Nguyên Nhất ngẩn ra một lúc, sau đó nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Trình Chân mới phản ứng lại: “Ừ, hình như có nói”.
Tôi liền lắc đầu: “Như thế phiền phức lắm, đã tiêm thuốc rồi, chị không đi bệnh viện đâu”. Trong lòng tôi có chút buồn phiền.
Trình Chân rướn lông mày lên nói: “Lý Vi, em hỏi