Tác giả: Mộ Hạ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341252
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1252 lượt.
ét, làm đứt mạch suy nghĩ của tôi. Quay đầu sang phía sân tập, dáng vẻ cao lớn, đẹp trai của Lâm Nguyên Nhất vẫn thu hút như vậy, bàn tay ném bóng rồi lại chộp lấy một cách rất nhẹ nhàng bình thản. Quả bóng bay vào rổ một cách chuẩn xác, quay vài vòng trên viền rổ rồi nằm gọn bên trong, tim tôi cũng bị quay vòng theo quả bóng.
Gió dịu dàng nhẹ lướt qua mặt tôi, tôi vô tình nhìn về phía Lâm Nguyên Nhất ở gần đó. Không biết từ lúc nào, sự xuất hiện của cậu ấy đã không còn làm tôi cảm thấy bất ngờ. Người Lâm Nguyên Nhất toát ra sức hút thần bí khiến tôi bất giác bị cuốn lại gần.
Nghĩ đến ánh mắt trầm lắng của cậu ấy, tôi đột nhiên cảm thấy chút bối rối, lắc đầu nói: “Tiêu rồi, sao mình lại có thể bị dao động cơ chứ.” Tôi than thở, tự nói với giọng nửa đùa nửa thật: “Nếu mình đồng ý đến với Lâm Nguyên Nhất, mọi phiền phức sẽ được giải quyết dễ dàng, thật ra cũng có thể thử một lần.”
Liễu Đình sững người vô cùng ngạc nghiên hỏi tôi: “Tại sao đột nhiên cậu lại…” Liễu Đình nói rồi, giọng bắt đầu lại trầm xuống. Ánh mắt cậu ấy lướt qua vai, hướng về phía sau tôi.
Tôi ngờ vực hỏi: “Sao vạy?”
Từ phía sau lưng tôi truyền đến giọng nói vô cùng tức giận: “Cậu muốn lợi dụng Lâm Nguyên Nhât?”
Tôi quay đầu lại, mắt mở to, ngạc nghiên thốt lên: “Lý Giai!”
Lý Giai nhìn tôi với ánh mắt đầy sự thù địch, đến mức tim tôi như bị bóp nghẹt, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.
“Chuyện này…” Tôi vừa định mở miệng thì lập tức bị cậu ấy chặn lại.
“Mình đã nghe thấy hết rồi!” Lý Giai cắn môi, bàn tay đã nắm chặt lại, ánh mắt bắt đầu chuyển sang màu đỏ. Cậu ấy giơ tay lên định đánh tôi, nhưng đã bị Liễu Đình chặn lại.
“Này, cậu là ai thế, sao lại đánh người chứ?”
Lý Giai nhìn tôi với ánh mắt căm hận như tóe ra những tia lửa, gần như muốn đâm xuyên qua người tôi. Lý Giai lúc này có chút đáng sợ, tôi hơi rụt cổ lại. Lý Giai nhìn tôi, mắt trợn trừng, giọng nói cũng cao hơn: “Lý Vi, không ngờ cậu lại là người nhiều mưu kế như vậy!”
Người trên sân tập nghe thấy tiếng quát tháo đều quay ra nhìn.
Trong phút chốc tôi bỗng cảm thấy mơ hồ, đầu óc có chút trống rỗng.
Không phải vì những lời Lý Giai nói, cũng không phải vì những ánh mắt xung quanh mà là vì tôi nhìn thấy những giọt nước mắt của Lý Giai, từng giọt từng giọt như những hạt chân trâu bị đứt dây, lã chã rơi xuống.
“Đồ thần kinh, tự mình ra tay đánh người khác trước, laị còn khóc lóc gì chứ” Liễu Đình hét lên đối với cô ấy.
Lý Giai thu tay lại, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn tôi, nói rõ ràng từng câu từng chữ: “Nếu đã không phải thích thật sự mình khuyên cậu nên tránh xa cậu ấy ra.”
Suy nghĩ của tôi lúc này rối bời hết cả lên, từng tiếng một truyền đến tai tôi nhưng tôi cũng nghe không rõ. Lý Giai đang ở trước mặt tôi, vừa khóc vừa bỏ chạy
Vừa đúng lúc tiếng chuông báo đã bắt đầu vào giờ học vang lên đã cứu nguy cho tôi. Trước khi bị ngập chìm trong những lời bàn tán của mọi người trên sân bóng, tôi bối rối chạy về lớp học.
Cả tiết học hôm ấy, tôi không nghe lọt được điều gì. Tôi gục đầu xuống bàn, úp mặt lên hai cánh tay.
Liễu Đình khẽ lắc vai tôi hỏi: “Cậu không sao chứ?”
Tôi cười đáp lại: “Không sao.”
“Bạn nữ vừa rồi là ai thế?”
“Lý Giai, là bạn gái trước đây của Lâm Nguyên Nhất.”
“Là cậu ấy à!” Liễu Đình ngạc nghiên nói: “Đứng đầu trong kỳ thi Toán thành phố, vốn dĩ có thể được tuyển thẳng vào trường cấp ba trọng điểm, nhưng sau đó không hiểu vì sao lại không được chọn nữa.”
“Có liên quan gì tới Lâm Nguyên Nhất không?” Tôi quay đầu sang hỏi.
Liễu Đình lắc đầu nói: “Cũng có thể, nghe nói lúc đó quan hệ của Liễu Giai với đám anh em của Lâm Nguyên Nhất không rõ ràng, chỉ là tự làm tự chịu thôi.” Trong chốc lát, tôi chỉ cảm thấy mối quan hệ rắc rối này làm đầu tôi càng thêm đau nhức.
Chuyện bạn gái cũ và bạn gái mới của hot boy đánh nhau ở sân tập chỉ qua một ngày đã lưu truyền khắp trường với bao nhiêu phiên bản khác nhau.
Tôi vốn tưởng rằng không quan tâm gì đến những lời đồn đại ấy thì tất cả mọi chuyện sẽ dần lắng xuống, nhưng câu chuyện lại bị khuếch trương đến mức vượt qua cả sức tưởng tượng của tôi.
Lúc học tiết thể dục cuối cùng trong ngày, tôi đến phòng dụng cụ cất đồ. Thầy giáo phụ trách phòng dụng cụ xin nghỉ buổi chiều, tôi cất xong đồ rồi ra ký tên vào sổ đăng ký, đột nhiên nghe thấy tiếng “cạch” một cái, tôi mới phát hiện ra mình đã bị khóa trái trong phòng dụng cụ.
Phòng dụng cụ ở vị trí rất khuất, khi ra ngoài, tôi lại để áo khoác trong lớp, điện thoại cũng để trong túi áo đồng phục.
“Bên ngoài có ai không?” Tôi dùng sức đập mạnh cánh cửa dày cộp của phòng dụng cụ nhưng không có ai trả lời lại. Tiếng chuông tan học cũng đã vang lên, gần như không có ai đi qua, cổ họng tôi đã khản đặc, cũng không nghe thấy ai cả. Đúng lúc tôi định bỏ cuộc thì bên ngoài đột nhiên có tiếng người đáp lại tôi.
Bác lao công của trường lúc đi qua đây đã cứu tôi.
Buổi đêm vào những ngày cuối thu mang theo chút se lạnh, tôi xoa xoa tay, từ đầu tới chân đều cảm thấy được sự giá lạnh, nhưng sự lạnh lẽo này khô