Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Vị Tình Yêu

Hương Vị Tình Yêu

Tác giả: Mộ Hạ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341246

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1246 lượt.

t vừa quay lại sân bóng, Liễu Đình cũng không biết từ lúc nào đi đến, mở miệng hỏi: “Cảm giác được hot boy của trường theo đuổi thế nào?”.
“Rất không tốt. Tin đồn đầy rẫy mà chẳng có cái nào đáng tin cả”. Tôi nói một cách thực tâm. Từ sau hôm hội thao, mọi người đều biết tôi đã trở thành mục tiêu mới của Lâm Nguyên Nhất. Tin đồn truyền đi nhanh chóng và bị xuyên tạc đến mức còn ghê hơn cả tưởng tượng của tôi.
Như lúc nãy, tôi và Lâm Nguyên Nhất chỉ ngồi ở sân bóng nói vài câu, bị người khác nhìn thấy cũng có thể biến thành chủ đề bàn tán.
Có người đi qua, còn nói ầm cả lên: “Bạn nữ kia chính là Lý Vi đấy, nhìn thì cũng có gì đặc biệt đâu cơ chứ, không hiểu sao mà Lâm Nguyên Nhất có thể thích cậu ấy được”.
“Gì chứ, cậu ấy rất có mánh khóe đấy, lần trước Lý Vi còn công khai ghen tuông, cãi nhau ở KTV nữa là”.
“Không ngờ gan cậu ấy lại lớn thế”.
“Loại con gái này, Lâm Nguyên Nhất sẽ không ở cạnh lâu đâu”.
Thế là, trong danh sách những bạn gái tai tiếng của Lâm Nguyên Nhất có thêm một cái tên “Lý Vi”. Có người nói, nhìn thấy bọn họ nắm tay nhau ở phòng y tế; lại có người nói, nhìn thấy họ đi xem phim cùng nhau; lại còn có người nói nhìn thấy hai người ôm hôn thắm thiết nữa ….
Tin đồn là loại vũ khí sắc nhọn nhất. Rất nhanh chóng, trong mắt những bạn học khác, tôi trở thành đứa con gái đầy âm mưu, suốt ngày bám lấy Lâm Nguyên Nhất, những bạn nữ bình thường chẳng nói năng gì bây giờ cũng quay ra nhìn tôi với ánh mắt thù địch.
Chỉ có Liễu Đình cảm thấy rất bất bình, an ủi tôi: “Mình thấy mấy người thích nói chuyện phiếm kia, đơn giản chỉ là do ghen ăn tức ở thôi, không ăn được thì đạp đổ thôi mà. Biết rõ ràng là Lâm Nguyên Nhất theo đuổi cậu mà bây giờ lại thành thế này?”.
Tôi chỉ cười cười, không bình luận gì. Mồm miệng là của người ta, họ thích nói gì thì nói, tôi vẫn là tôi lúc đầu.
Tin đồn ngày càng tăng lên, dù chúng tôi chỉ đơn giản người trước người sau đi vào khu lớp học, cũng trở thành đề tài bàn tán của mọi người.
Vậy mà trong thời điểm nhạy cảm như thế, giáo viên hóa học còn ghép lớp trong giờ thí nghiệm, và lớp tôi lại vừa đúng học cùng với lớp Lâm Nguyên Nhất.
Lúc đi vào lớp, vì tôi đến khá muộn, nên phòng thí nghiệm đã chật kín người.
“Tiểu Vi, bên này”. Lâm Nguyên Nhất đứng dậy, vẫy tay với tôi, thu hút sự chú ý của mọi người.
Tôi sững người, lập tức cảm nhận được ánh mắt thù hận của các bạn nữ xung quanh. Tôi đang chần chừ không biết có nên đến chỗ của Lâm Nguyên Nhất không thì Liễu Đình nói với tôi: “Sợ cái khỉ gì chứ, cậu càng trốn tránh, lại càng khiến người ta bàn tán”.
Những lời cậu ấy nói không phải là không có lý, nếu tôi không đến chỗ Lâm Nguyên Nhất, chắc chắn sẽ bị nói tôi ra vẻ.
May mà trong giờ học, Lâm Nguyên Nhất rất nghiêm túc. Dáng vẻ chống cằm tập trung suy nghĩ của Lâm Nguyên Nhất không ngờ lại hấp dẫn đến như vậy.
Trên bục giảng, giáo viên đang bày các dụng cụ làm thí nghiệm, một người lúc nào cũng chăm chỉ nghe giảng như tôi, lúc này cũng có chút mất tập trung, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, tựa đầu, ngồi ngây người ra.
Năm nay mùa đông đến rất sớm, nhiệt độ đột nhiên giảm mạnh, bên ngoài gió thổi vù vù, khiến con người ta cảm thấy lạnh buốt.
Tháng sau là đến sinh nhật Trình Chân rồi. Ngày 24 tháng 12 – Giáng sinh. Trình Chân đúng là con cưng của chúa, sinh đúng vào một ngày ấm áp như vậy.
Sắp đến Giáng sinh, đâu đâu cũng tràn ngập không khí náo nhiệt, tôi lại không thể nào thấy vui vẻ được. Tôi lấy lại tinh thần, tình cờ quay đầu sang nhìn Liễu Đình đang ngồi bên cạnh, cúi đầu nhắn tin.
“Đang nhắn tin với đội trưởng à?” Tôi hỏi Liễu Đình một cách nghi ngờ.
Khuôn mặt Liễu Đình để lộ ra vẻ ngại ngùng hiếm thấy, hai bên má hơi ửng hồng, cậu ấy có chút xấu hổ nói: “Cậu ấy rủ mình đến dạ hội đêm Noel của đội bóng rổ.”
Tôi có chút ngưỡng mộ cậu ấy, nhưng cảm giác lo sợ lại càng nhiều hơn.
Thầy dạy hóa từ trước tới giờ rất tinh, trong giờ học của thầy mà thiếu tập trung rất dễ bị gọi lên bảng trả lời câu hỏi. Quả nhiên, tôi nghe thấy giọng thầy quát lên: “Lý Vi, Lý Vi! Trong giờ mà ngẩn ngơ gì thế? Em nói thử cho tôi xem tại sao lại phải dùng phễu cổ dài để đổ dung dịch đồng sunfat CuSO4 vào đáy của ống nghiệm?”
Tôi nghe xong câu hỏi mà giật mình, đứng bật dậy, đầu óc trống rỗng. Tôi còn đang không biết chuyện gì vừa xảy ra thì một giọng nói thấp trầm truyền đến tai tôi: “Vì nồng độ của CuSO4 cao hơn nước.”
Tôi có chút ngạc nghiên nhìn sang Lâm Nguyên Nhất phía bên cạnh, sững người một lúc, trả lời lại thầy giáo một cách máy móc.
“Được rồi, ngồi xuống đi, chú ý lần sau trong giờ học đừng có ngồi ngơ ra như thế nữa.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống, quay sang nhìn Lâm Nguyên Nhất. Cậu ấy dùng một tay chống đầu, nghe giảng rất chăm chú. Lúc thầy quay người, viết lên bảng, cậu ấy đột nhiên quay đầu lại, cười cười với tôi, nụ cười rất ấm áp.
Trong lòng tôi như có vật gì đó bị khuấy động, bất chợt trở nên mất bình tĩnh.
“Tiểu Vi.”, Liễu Đình tỏ vẻ bí mật nói: “Cậu và Lâm Nguyên Nhất… rốt cuộc ngọ