Tác giả: Mộ Hạ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341254
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1254 lượt.
t ngào như vậy từ bao giờ thế?”
Tôi cúi đầu, giấu đi khuôn mặt đang ửng hồng của mình, đáp: “Ngọt ngào cái gì chứ?”
Liễu Đình thở dài: “Để xem cậu trốn tránh được đến bao giờ.”
Lúc làm thí nghiệm, thầy giáo trộn lẫn học sinh hai lớp vào với nhau, sau đó phân thành từng nhóm hai người một cùng làm thí nghiệm.
Bạn nữ được phân cùng nhóm với tôi, lúc nào cũng chỉ cúi đầu đọc truyện, rõ ràng là trong giờ không hề tập trung nghe giảng. Mà khi làm thí nghiệm theo nhóm, lại cần phải có sự phối hợp của cả hai người. Tôi cầm ống nghiệm nói: “Mình bật lửa, cậu làm loãng axit sunfuric đặc nhé.”
Cậu ấy miễn cưỡng gập quyển truyện lại, gật đầu với tôi: “Ừ, được.”
Lúc tôi bật lửa đốt đèn cồn, bạn nữ kia đột nhiên cho quá nhiều axit sunfuric, tôi hét lên một câu: “Đủ rồi, đủ rồi, đừng cho thêm nữa.” Bạn nữ kia hình như bị bất ngờ, tay đột nhiên run lên, làm dung dịch acid sunfuric bắn vào tay tôi.
Bạn nữ kia hốt hoảng, thất thần, mặt đỏ bừng lên, liên tục xin lỗi: “Xin lỗi cậu! Xin lỗi cậu! Để mình đưa cậu ra phòng y tế!” Cậu ấy nói như sắp khóc vậy.
Mu bàn tay tôi đau rát, may mà dung dịch acid sunfuric đã được pha loãng rồi, mà cũng chỉ bị bắn lên có một ít, nhìn bạn nữ trước mặt còn hoảng sợ hơn cả tôi, tôi cười cười, muốn nói: “Không sao đâu.”, nhưng tôi còn chưa kịp nói gì thì đã có người giữ lấy tay tôi.
“Làm bắn acid lên tay người khác, có biết là nguy hiểm như thế nào không hả!”
Giọng nói trách móc gay gắt đột nhiên vang lên khắp căn phòng thí nghiệm.
Tất cả mọi người, kể cả thầy giáo giám sát trong phòng, cũng đều bị giọng nói vừa rồi làm cho yên lặng.
Điều khiến mọi người kinh ngạc không phải là sự tức giận để lộ qua giọng nói ấy, mà chính là người đó, đó là Lâm Nguyên Nhất, người vẫn luôn được biết đến là người rất dịu dàng với con gái.
May mà acid sunfuric pha loãng, sau khi dùng khăn khô lau sạch chỗ bị bỏng, Lâm Nguyên Nhất còn dùng soda rửa lại cho tôi. Sau khi biết là không sao nữa, cậu ấy mới nói:
“Được rồi, thế này mới không làm tổn thương tới da. Con gái ai cũng thích làm đẹp, không nên để lại sẹo.”
Tôi ngạc nghiên nhìn Lâm Nguyên Nhất, tôi luôn cho rằng con trai ai cũng qua loa, đại khái, không ngờ Lâm Nguyên Nhất lại tỉ mỉ, chu đáo đến vậy.
“Ngẩn người gì chứ, chưa từng thấy người đẹp trai như thế này bao giờ à?”
Lâm Nguyên Nhất khua khua tay trước mắt tôi.
“Ừ…” Tôi nghĩ nghĩ một lú, trả lời cậu ấy: “Chưa bao giờ nhìn thấy cậu như vậy.”
Cậu ấy yên lặng nhìn tôi, dịu dàng nở nụ cười ấm áp, cất giọng thì thầm bên tai tôi: “Vậy cậu có thấy cảm động chút nào không?”
Tôi cúi đầu nói: “Cậu thật là biết ăn nói.”
Cậu ấy nắm chặt lấy tay tôi, bàn tay cậu ấy vô cùng ấm áp. Bàn tay Lâm Nguyên Nhất rất to và ấm. Dần dần, chỗ bị bỏng trên tay tôi đã không còn đau nữa.
Tôi hơi nghi, nhẹ nhàng cho tay vào trong túi áo đồng phục, che dấu tâm trạng đang rối loạn của mình.
Từ sau buổi làm thí nghiệm hóa học ấy, những ngày ở trường của tôi lại càng không được bình yên.
Lúc đầu thì tự nhiên quần áo trong phòng của tôi bị vứt vào thùng rác một cách kỳ lạ, sau đó thì trên bảng đột nhiên xuất hiện những dòng chữ xúc phạm tôi, đang đi trong trường tôi cũng có thể bị một bạn nữ không quen biết đụng phải. Điều dáng tức giận hơn là lúc tôi xuống căng tin ăn cơm, một bạn nữ chẳng quen chẳng biết bê bát canh trứng đi qua chỗ tôi, “lỡ tay” làm đổ bát canh lên người tôi, sau đó còn không quên quay lại nhìn tôi cười khẩy.
Đây rõ ràng là đang muốn gây hấn với tôi mà!
“Ghen tị, tất cả đều do ghen tị rồi đi gây chuyện mà!” Liễu Đình xắn tay áo lên, thấy bất bình thay cho tôi: “Cậu phải phản kháng lại chứ! Nếu không bọn họ lại nghĩ là cậu dễ bắt nạt.”
“Cần gì phải làm thế, vỗn dĩ đã không có chuyện gì mà. Nếu mình đối đầu lại với bọn họ, như vậy chẳng phải là sẽ thừa nhận quan hệ của mình với Lâm Nguyên Nhất à?” Tôi nhìn Liễu Đình nói một cách thờ ơ.
Liễu Đình nản lòng, ngồi xuống, nghiến răng nói: “Nhưng cậu thế này thì phải chịu thiệt quá, mình nghĩ cậu nên dứt khoát một lần luôn đi, đông ý làm bạn gái Lâm Nguyên Nhất cho rồi.”
Đứng dựa vào lan can của sân tập, nhìn Lâm Nguyên Nhất đang chơi bóng trên sân phía trước mặt, tôi chó chút buồn bực, thở dài.
Tuy trường tôi nghiêm cấm yêu sớm, nhưng giới trẻ hiện nay có ai là không có chút tình cảm xao xuyến, điều khác là có người thì âm thầm lặng lẽ, còn có người thì ầm ĩ hết cả lên.
Tôi xoa xoa cằm nói: “Sao mình lại đen đủi như vậy chứ. Trước đây Lâm Nguyên Nhất cũng có bạn gái nhưng đâu có bị làm ầm lên như thế này, hơn nữa, giữa mình và cậu ấy có chuyện gì đâu cơ chứ.”
Liễu Đình nghĩ một lúc, đột nhiên tỉnh lại, nói: “Đúng rồi, cậu nói thử xem, liệu có phải có người cố ý đứng đằng sau khiêu khích.”
Không phải chứ? Ai lại cố ý nhằm vào tôi? Tôi có đắc tội với ai đâu, trong số những bạn gái cũ của Lâm Nguyên Nhất, tôi chỉ có ấn tượng với Lý Giai, nhưng chúng tôi cũng mới chỉ chạm mặt nhau có một lần, chưa nói gì đến quen biết.
Bầu trời xanh ngắt, rộng bao la, sân tập truyền đến tiếng hò h