Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341383

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1383 lượt.

rên chiến trường đang nghiền ngẫm dãy bài được xếp nghiêm chỉnh của mình, suy nghĩ xem nên đánh quân gì.
Con cáo họ Hạ khẽ nheo mắt…
Nhóc con, ngẩng đầu lên nhanh, không phải em nhiều quỷ kế nhất à?
Nhóc con, nói gì đi, chẳng lẽ em muốn chủ động giao quyền chiếm giữ ra thật, để anh đưa Lộ Lộ về nhà à?
Nhóc con…
Hạ Hà Tịch đang thầm oán trách, nhưng đôi mắt của bà mối lại lóe lên, ngẩng đầu phóng ra ánh sáng lạ thường, rồi cười phá lên: “Bát đồng, ù rồi! Tự bốc ù nhé!”
Hạ Hà Tịch nghiến răng ken két. Bát đồng, tao không đội trời chung với mày!
——————————————Tôi là em gái bát đồng vô tội————————————-
Hạ Hà Tịch vác cả bụng đầy ấm ức đưa Lưu Lộ Lộ về nhà. Khi quay lại nhà mình, bà mối đã đứng dưới nhà đợi anh. Sau khi Hạ Hà Tịch về nước mới mua căn hộ này, rất ít người biết địa chỉ, nhưng Tô Tiểu Mộc cái gì cũng tinh thông nên vẫn mò ra được.
Giờ đã là mùa thu, không khí ban đêm hơi lành lạnh. Con cáo họ Hạ đậu xe xong rồi đi ra, nhìn một cái đã thấy bà mối ăn mặc phong phanh, đang ôm cánh tay, đứng đợi anh ở cửa, trong lòng chợt thấy hốt hoảng, không kịp suy nghĩ đã bước tới trước mặt cô, cau mày hỏi: “Sao em lại ở đây?”
Cuối cùng bà mối cũng thấy Hạ Hà Tịch xuất hiện, cô khịt khịt mũi, vô cùng ấm ức đáp: “Nếu biết trước anh về muộn thế này, em đã không vội vội vàng vàng bắt taxi tới đây. Lãng phí mất hơn hai mươi tệ.”
Hạ Hà Tịch lặng đi, trái tim bị rung động chút xíu đã nứt toác ra rồi. Tô Tiểu Mộc, em có thể đừng ăn nói tùy tiện như thế không hả, phá hoại không khí lắm đó!
Hai người vào nhà, Hạ Hà Tịch đi pha cho bà mối cốc cà phê nóng, còn Tô Tiểu Mộc thì mặc chiếc áo khoác rộng thùng thình của Hạ Hà Tịch đi loanh quanh trong phòng.
“Hạ Hà Tịch, nhà anh trang trí cũng được phết nhỉ!” Đây là lần đầu tiên bà mối tới nhà Hạ Hà Tịch nên nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ, sờ bên này một chút, ngắm bên kia một tẹo. Cô nhận ra người thiết kế căn phòng này rất chuyên nghiệp, lấy hai màu trắng đen làm chủ đạo, tivi treo tường trong phòng khách “nở” một đóa mẫu đơn phú quý, thuần khiết. Nội thất lại lấy phong cách đơn giản làm chủ đạo, hòa hợp với căn phòng một cách rất khéo léo và tinh tế, lộ rõ vẻ phóng khoáng mà gọn gàng, sạch sẽ.
Chỉ là… bà mối chăm chú ngắm căn nhà đẹp đẽ này, cứ cảm thấy thiếu thứ gì đó. Đang nghĩ chỗ nào không thích hợp, Hạ Hà Tịch đã bê cà phê từ trong phòng bếp ra.
Đưa cốc cà phê cho bà mối, Hạ Hà Tịch nói: “Muộn thế này em còn tới làm gì?”
Không phải Tô Cẩm Trình nói, ba bà mợ đã lên bàn mạt chược thì không nhận người thân à? Trong hoàn cảnh bốn chân thiếu một như thế sao lại thả bà mối đi? Dường như biết Hạ Hà Tịch đang nghĩ gì, Tô Tiểu Mộc cười ha ha: “Mấy anh vừa bước chân ra khỏi nhà thì cậu hai về, thế nên cậu ấy làm người thế mạng cho em.”
Hạ Hà Tịch nghe xong thì im lặng. Vất vả lắm mới không phải chơi mạt chược với mấy mợ, bà mối không về nhà mà bắt taxi tới tìm mình, rốt cuộc là có chuyện gì? Liên hệ với vẻ bất thường của bà mối hôm nay, con cáo họ Hạ không khỏi mừng thầm. Chẳng lẽ…con nhóc này ghen thật rồi sao? Hồi nãy không phát tác ở nhà họ Tô chỉ là sĩ diện?
“Thế rốt cuộc em tới đây làm gì hả?”
Bà mối lắc đầu vô cùng đắc ý: “Bà mối tới nhà, dĩ nhiên là có chuyện vui rồi. Em tới nói với anh về Lưu Lộ Lộ…”
Hạ Hà Tịch vừa nghe tới hai chữ “Lộ Lộ”, liền ngắt lời bà mối, sắc mặt trầm xuống, ánh mắt đột nhiên sắc nhọn, lạnh lùng nói: “Tô Tiểu Mộc, đừng nói với anh, muộn thế này rồi em còn tới là để làm mối cho anh với Lộ Lộ đấy nhé!”
Bà mối nghe thấy vậy thì chớp mắt liên hồi, cuối cùng không nhịn được mà cười phá lên. Thực ra, cô tới “làm mối ” cho Lộ Lộ thật. Từ mấy tháng trước, lúc bà mối dạo phố đã gặp Lộ Lộ một lần. Lúc ấy, Lộ Lộ trang điểm rạng rỡ, đi cùng một chàng trai thấp hơn cô ta một cái đầu.
Lộ Lộ giới thiệu, đây là bạn trai cô, con trai của ai đấy trong cục, tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, trong câu nói hiện đầy vẻ tự hào và khoe khoang. Bà mối nghe cô ta nói xong định rút lui nhưng lại bị kéo đi cùng ăn bữa cơm. Thế nên hôm nay ở nhà mợ hai, bà mối cắm đầu và cơm cắn cá là để mình không cười phá lên.
Rất rõ ràng, chuyện Lộ Lộ có bạn trai tạm thời chưa nói cho người trong nhà biết, thế nên mấy mợ mới rối lên ghép đôi ghép cặp. Tuy Lộ Lộ có thanh nhã, có tự mãn, nhưng hôm nay vì không muốn con cáo họ Hạ có ý với mình mà cố ý giở trò lưu manh trêu chọc anh, lại còn rất vui vẻ nữa.
Mục đích bà mối đến đây tối nay là nói cho người nào đó biết sự thật, an ủi anh ta vài câu. Nhưng tới lúc này, Tô Tiểu Mộc mới nói câu mào đầu mà Hạ Hà Tịch đã phát hỏa lên, bèn thay đổi ý định. Cô đảo mắt, ra chiều suy nghĩ, nói: “Anh thấy Lộ Lộ không tốt sao?”
Hạ Hà Tịch khẽ nheo mắt: “Em nói xem?”
Bà mối né tránh ánh mắt của Hạ Hà Tịch, sờ cằm đùa cợt: “Em thấy cô ấy rất được đấy. Gia đình, diện mạo đều rất tốt, đáng quý nhất chính là, cô ta thẳng thắn, ngây thơ như thế! Không phải có câu nói “con gái trông có vẻ lưu manh nhưng thực ra lại rất tốt” sao? Ôi trời ơi, đây chính là để nói Lộ Lộ đấy, con gái ngườ


The Soda Pop