Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341399

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1399 lượt.

óng tìm hiểu được gia thế, hoàn cảnh của Hạ Hà Tịch. Thậm chí còn biết Hạ Hà Tịch thuộc chòm sao Kim Ngưu, thích nhất màu vàng, uống cà phê không thêm đường sữa, bị dị ứng tất cả các loại lông chó, lông mèo, mùa đông thích mặc áo len màu nâu đậm, cao bao nhiêu, nặng bao nhiêu… Ừm, hình như ngoài việc không biết anh có “ngắn, nhỏ, giỏi giang” hay không, thì những thứ còn lại của anh, cô nắm rõ như lòng bàn tay.
Đương nhiên, bí mật cuối cùng phải do cô tự khám phá mới vui. Để theo đuổi Hạ Hà Tịch, Jamie dùng đủ mọi cách. Ngoài việc tình cờ gặp gỡ thì khổ nhục kế, mỹ nhân kế… những kế có thể sử dụng Jamie đều dùng hết rồi, nhưng Hạ Hà Tịch vẫn không để tâm.
Nhưng càng như thế, Jamie càng không cam tâm. Cuối cùng, cô ta bí quá hóa liều, đi một bước rất ngốc nghếch. Đêm đó, sau khi cãi nhau to với Hạ Hà Tịch, Jamie bèn gọi điện cho anh bạn trai cũ Grean, vốn chỉ trông mong có thể mượn rượu giải sầu, tiện thể khiêu khích lòng ghen tuông tiềm ẩn trong người Hạ Hà Tịch, nhưng Jamie không ngờ được rằng, Grean nghiện ma túy.
Bị Grean dụ dỗ, Jamie hút ma túy. Cô bị kích thích, chỉ cảm thấy lâng lâng, đầu óc không thể khống chế nổi. Cô cười ngẩn ngơ nhìn mấy người đàn ông cởi áo khoác và giày của mình, bọn họ cởi trần rồi đi về phía cô. Trong giây phút đó, cô không hề có cảm giác buồn nôn và chống cự, từ từ nhắm mắt lại.
May mà Hạ Hà Tịch kịp thời tìm được cô bằng di động. Tới nửa đêm cô mới tỉnh táo lại, Hạ Hà Tịch ngồi quay lung lại phía cô, giọng nói mơ hồ, anh nói: “Tính cách của em càng lúc càng tệ.” Jamie muốn cười, nhếch khóe miệng lên nhưng trông mặt cô chẳng khác nào bị rút gân.Vào giây phút ấy, cô hy vọng giữa mình và Hạ Hà Tịch hết rồi, hoàn toàn hết rồi. Cả hai lần đều bị anh ấy nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình và người đàn ông khác, có lẽ trong lòng anh, mình là loại con gái hư hỏng.
Sau lần ấy, Jamie cam chịu không liên lạc với Hạ Hà Tịch nữa. Cô cho rằng mối tình đơn phương ấy sẽ kết thúc như thế, hình như ông trời rất thích trêu ngươi cô, lần nào cô cũng thua trong lòng Hạ Hà Tịch.
Ba tháng sau, cơ hội ấy xảy ra.Cũng là tại bữa tiệc của người Hoa, thậm chí, hiện trường cũng là vườn hoa phía sau, chỉ là, lần này đã đổi vai nam, nữ chính. Jamie tựa vào lan can, khẽ cười nhìn cô gái nhỏ bé kiễn chân cưỡng hôn Hạ Hà Tịch. Rõ ràng Hạ Hà Tịch có thể đẩy ngã cô gái ấy, anh anh lại thương hoa tiếc ngọc, chỉ liên tục quay đầu né tránh, hai hàng lông mày co lại, thể hiện rõ là anh đã hết cách rồi.
Khi cô gái kia đi rồi, Jamie mới chui ra khỏi nơi ẩn nấp, cười trên nỗi đau của người khác: “Anh nhìn trộm em hai lần, em nhìn anh một lần, thế là hòa nhé. Nhưng hình như anh rước phải phiền phức rồi.”
Hạ Hà Tịch lau vết son môi trên khóe miệng, cười khổ: “Phải, còn phiền phức hơn cả em nữa.”
Jamie bĩu môi: “Không phải anh rất biết từ chối con gái sao, lần này không được à?”
Hạ Hà Tịch đứng đấy, nhếch môi, mại sau đôi mắt mới trở lại vẻ sáng ngời, hỏi: “Có cách nào từ chối mà không làm tổn thương họ không?”
Tim Jamie đau nhói, cô chống cằm, nói: “Cái ấy đơn giản lắm, anh cưới em đi.”
“Hả?”
Jamie nói: “Giờ cộng đồng người Hoa ai cũng biết em thích anh. Ha ha, nếu chúng ta kết hôn thì đám con gái chắc chắn sẽ bỏ cuộc. Hơn nữa, dựa vào mối quan hệ làm ăn gần đây của anh và bố em, em tin ông ấy nhất định sẽ tán thành cuộc hôn nhân này.”
“…”
Thế là, hôn lễ của Jamie và Hạ Hà Tịch chính thức được cử hành sau một tháng. Cô gái khi ấy cưỡng hôn Hạ Hà Tịch cũng không xuất hiện nữa, Jamie để lại cho mình một hy vọng cuối cùng, và cũng là lần tuyệt vọng cuối cùng. Cô lấy thời gian kết hôn hai năm để trói mình và Hạ Hà Tịch.
Cô cho rằng hai năm rất dài, mình nhất định có cơ hội làm rung động trái tim người đàn ông này. Chỉ tiếc là, nháy mắt đã tới thời gian giao ước, Hạ Hà Tịch vẫn thản nhiên ký vào đơn ly hôn, rồi dứt khoát vào nước. Đừng nói ngoảnh lại nhìn Jamie một cái, có lẽ, trong thâm tâm anh vốn không biết cái gì gọi là ngoảnh đầu lại.
Từ đầu tới cuối, trong lòng anh, cuộc hôn nhân này chẳng qua chỉ là một màn kịch. Tiếc là, nam chính chỉ đóng chơi, còn nữ chính thì quá nhập vai. Cô cho rằng cuộc sống cũng như vở kịch, có thể diễn mãi như thế. Vậy nên khi đạo diễn hô “cắt”, cô vẫn chưa tỉnh lại từ giấc mơ.
Jamie thở dài, từ từ tỉnh lại từ trong hồi ức, cong môi phàn nàn: “Cô không biết khoảng thời gian Sum mới bỏ đi, tôi đau khổ thế nào đâu. Ôi chao, tôi hoang mang tới nỗi tưởng mình sắp mắc bệnh trầm cảm rồi. Nhưng đúng là tôi vô tâm vô phế, cuối cùng tôi vẫn sống được.” Jamie nói xong bèn kết thúc câu chuyện không mấy đẹp đẽ bằng một biểu cảm có chút đau khổ. Chớp chớp mắt, đôi mắt lại trở về vẻ tươi vui, nói: “Thế nên khi anh ấy gửi email báo cho tôi biết anh ấy thích một người con gái, oh my god, cô không biết tôi kinh ngạc tới cỡ nào đâu. Tôi hỏi anh ấy: “Sum, anh nói thật đấy à?” Chắc chắn là anh ấy không thèm suy nghĩ mà khẳng định luôn, nói đã tìm được người con gái trong định mệnh, còn nói để tránh hiểu nhầm, bảo tôi sau này đừng liên lạc với anh ấy nữa.”