Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341401
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1401 lượt.
“Tôi phí mất hai năm ở bên người đàn ông ấy, cuối cùng, khi mất đi tôi lại tự nhủ, Jamie, không phải mày không cố gắng, là người đàn ông ấy quá lạnh lùng. Mày không có lỗi với bản thân, anh ta nói với tao đã tìm được Mrs. Right rồi, thế nên…”
Bà mối im lặng nhìn Jamie, rối tiếp lời cô: “Thế nên chị cố ý tìm tôi ở “Siêu thị đàn ông”, tiếp cận tôi. Sau khi biết tin chúng tôi kết hôn, nủa đêm xông vào nhà Hạ Hà Tịch, mục đích là để nhìn thấy tôi?”
Jamie cong mắt cười duyên, trong mắt lóe lên ý cười khi trò đùa dai đã được thực hiện: “Tôi muốn làm cho cô giận dỗi anh ta một chút, mới không có lỗi với hai năm tuổi xuân của tôi, phải không?”
“Thế sau đó thì sao?Tại sao chị lại thay đổi ý định chạy tới đây nói cho tôi biết những chuyện này?”
Trong mắt Jamie lại lóe lên tia sáng tinh nghịch, cười kì kì: “Có người nói với tôi rằng, trong cuộc đời mỗi người đều có một khắc tinh. Sum là khắc tinh của cuộc đời tôi. Năm đó anh ấy khiến tôi chết đi sống lại. Nhưng vừa nghĩ tới câu vỏ quýt dày có móng tay nhọn, tôi lại cười cho tan mối hận.”
Bà mối chớp mắt: “Móng tay nhọn?”
Jamie gật đầu: “Phải, cô chính là móng tay nhọn! Cô xem, năm đó anh ta quay tôi như dế, nhưng giờ có qua có lại rồi nhé, cô cũng quay anh ta như dế. Hì hì, Thượng Đế công bằng lắm.”
Bà mối run tay, suýt nữa làm nước ép trái cây sánh ra ngoài: “Đâu có…”
Còn chưa nói xong, Jamie đã tròn mắt tố cáo cô: “Còn không có? Anh ấy bị tai nạn giao thông nằm viện mấy ngày rồi, cô là vợ mà không ở bên anh ấy, còn không phải móng tay nhọn sao? Cô có biết, lúc tôi tới thăm, anh ấy đang nổi giận đùng đùng, ra sức đập di động bằng cái chân còn chưa gãy không? Tôi đoán chắc chắn là không gọi được cho cô nên chán nản. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng thảm hại của anh ấy như thế, ha ha ha…”
Jamie còn chưa nói xong, mặt bà mối đã trắng bệch: “Tai nạn giao thông? Tai nạn giao thông gì?” Tại sao cô chẳng biết gì hết vậy?
Thấy vậy, Jamie thản nhiên thở dài: “Có người vợ cũ nào tốt như tôi không? Ngàn dặm xa xôi tới đây để giúp vợ chồng son các người đoàn tụ. Ok, muốn biết anh ấy nằm ở bệnh viện nào cũng không khó, trả lời câu hỏi của tôi trước đã.”
Bà mối nghe vậy thì đột nhiên nhớ ra đề nghị của Jamie trước đó. Đang định hỏi đối phương muốn gì, nhưng lại nghẹn ngay cổ họng không nói ra nổi. Với tính cách xấu xa của Jamie, chẳng lẽ câu hỏi chị ta muốn hỏi lại là…
Bên này, Jamie trưng ra vẻ mặt “cô biết đấy” nhìn bà mối chòng chọc, nghịch mái tóc dái, uể oải nói: “Tôi tốn hai năm mà không mở được bí mật ấy, xem như đáp ứng tâm nguyện cuối cùng của tôi mà nói cho tôi biết đi. Có phải anh ấy thật sự…rất “ngắn, nhỏ, giỏi giang” không? Nói nhanh!”
Bà mối tròn mắt nhìn Jamie, hai gò má từ từ được phủ một đám mây đỏ. Mãi lâu sau, lâu tới nỗi cô sắp nghẹt thở, mới nghe tiếng mình lắp bắp: “Cũng…không tồi.”
Jamie nghe vậy thì bất mãn, cong môi lẩm bẩm: “À, cô nói anh ta mắc bệnh ED1 có lẽ tôi mới dễ chịu hơn một chút.”
Bà mối “…”
[1'> ED: Viết tắt của Erectible dysfunction, la bệnh liệt dương ở nam giới.
Danh sách đen
Ngoài phòng bệnh, bà mối khoanh tay trước ngực, nhìn anh hai Tô Cẩm Trình bằng nửa con mắt, khởi binh vấn tội. Sau khi lấy được địa chỉ bệnh viện từ Jamie, bà mối vội vã chạy tới bệnh viện. Đúng lúc thấy đồng chí Hạ Hà Tịch đang làm kiểm tra toàn diện, mà bác sĩ Tô hôm nay trực ban cũng đang ở hiện trường.
Lẵng lặng kéo anh hai ra ngoài phòng bệnh, bà mối thấy đầu đau như búa bổ. Chuyện cô cãi nhau với Hạ Hà Tịch, anh hai là người biết. Tuy phần lớn lỗi đều thuộc về Hạ Hà Tịch, nhưng việc anh bị tai nạn như thế, anh hai cũng biết mà không thông báo cho cô. Chuyện này đúng là quá đáng lắm rồi.
Về hành động lần này, bà mối chỉ có thể nghĩ ra hai nguyên nhân. Thứ nhất, Hạ Hà Tịch bị tai nạn không quá nghiêm trọng, không nguy hiểm tới tính mạng, nên bác sĩ Tô cảm thấy có báo cho gia đình hay không cũng không sao, dù sao bọn họ cũng thấy chướng mắt, khó chịu. Hai là, bản tính xấu xa của anh hai càng ngày càng lợi hại, biết mà không báo chắc chắn là cố ý. Có lẽ là muốn thỏa mãn ý đồ hóng hớt xem kịch của mình chứ gì?
Tô Tiểu Mộc đưa tay xoa xoa giữa hai chân mày, buồn bực nói: “Anh hai, lần này anh đùa hơi quá rồi đấy! Anh ấy nằm viện mấy ngày mà anh không nói cho em biết. Hạ Hà Tịch sẽ nghĩ là em biết anh ấy xảy ra chuyện mà cố ý không tới thăm! Anh… Tại anh mà vợ chồng em bất hòa!”
Ngắt máy, cuộc đối thoại kết thúc.
Ngày thứ hai sau khi Hạ Hà Tịch nhập viện, Tô Cẩm Trình lại gọi điện cho bà mối:
Tô Cẩm Trình: “Em gái, anh thấy em nên tới thăm Hạ Hà Tịch đi.”
Tô Tiểu Mộc: “Em tới thăm anh ta? Sao lại là em tới thăm anh ta?Anh ta có chân không biết tới tìm em à?”
Tô Cẩm Trình: “Cậu ấy…”
Tô Tiểu Mộc: “Anh bảo anh ấy có lời thì tự tới nói với em! Tút tút…”
Điện thoại lại bị ngắt, cuộc đối thoại kết thúc.
Cuộc điện thoại cuối cùng, là tối qua.
Tô Cẩm Trình: “Em gái ơi, tâm trạng đã tốt hơn chưa?”
Tô Tiểu Mộc: “Kh