Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341396
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1396 lượt.
ông tốt! Vô cùng không tốt!”
Tô Cẩm Trình: “Ờ, thế em có muốn gọi điện cho Hạ Hà Tịch không?”
Tô Tiểu Mộc: “Anh bảo anh ta đi chết đi!”
…
Từ từ tỉnh lại từ hồi ức, bà mối đập đầu vào tường: “Anh không nói với em anh ấy bị tai nạn mà!”
Anh hai thấy vậy thì thản nhiên, nhún vai đáp: “Em cũng không hỏi mà.” Nói xong, lại còn hùng hồn đẩy mắt kính lên, nhếch môi nói: “Lần nào người ngắt điện thoại cũng là em cơ mà. Thế nên, không phải anh chia rẽ tình cảm hai vợ chồng em, mà vì em là cô vợ quá tuyệt tình.”
Tô Tiểu Mộc đang tính mở miệng cãi lại, thì hai anh em nghe có tiếng động trong phòng bệnh.Trong chốc lát, các bác sĩ, y tá lần lượt đi ra, cuộc kiểm tra đã xong.Tô Cẩm Trình thấy thế thì nhướn mày, đẩy bà mối đi, đau dài không bằng đau ngắn, vào đi.”
—————————————–Tôi là đường phân cách rất tổn thương————————————————
Tô Tiểu Mộc mua một bát cháo, mấy món ăn chay ở căng tin bệnh viện, lại ra ngoài mua canh rồi mới rón rén vào phòng bệnh của Hạ Hà Tịch. Lúc đi vào, anh quay lưng lại phía cô, hình như đang ngủ. Đặt đồ đạc xuống, thở phào một cái, bà mối đang đắn đo không biết nên làm thế nào thì nghe Hạ Hà Tịch lạnh lùng nói: “Anh còn nghĩ cô Hạ đã quên anh rồi cơ đấy!”
Tay bà mối run rẩy, bát canh suýt nữa rơi xuống đất. Lúc ngẩng đầu lên, Hạ Hà Tịch đã xoay người đối diện với cô, đôi mắt đen láy lên vẻ giận dỗi. Đương nhiên là anh bực tức, giận dữ, thậm chí còn giận tới sắp phát điên, hận không thể nhào lên bóp chết Tô Tiểu Mộc.
Ba ngày ngắn ngủi này, cuối cùng Hạ Hà Tịch cũng biết thế nào là cảm giác một ngày dài như một năm. Anh thấy ba ngày này dài hơn bất cứ lúc nào. Không ai có thể hiểu tâm trạng hết lần này tới lần khác nhìn di động chờ cuộc gọi, cũng không ai có thể hiểu tâm trạng chờ mong khi nghe thấy tiếng bước chân, nhưng nhìn người đang đứng ở cửa không phải là người ấy.
Vốn dĩ một mình anh có thể ứng phó với tất cả mọi chuyện. Độc thân cũng tốt, bệnh tật cũng xong, giống như lần trước bị dị ứng phải nằm viện, anh một mình nằm trên giường bệnh, từ chối tất cả những cuộc ghé thăm, hoặc là ngẩn người ra, hoặc là đọc tạp chí để dời sự chú ý khỏi vết thương đau đớn… Nhưng vì có cô nhỏ Tô Tiểu Mộc này… khi cô xông vào phòng bệnh, lấy lý do “chăm sóc khách sộp” cẩn thận săn sóc anh, hâm canh cho anh uống, kể chuyện cười cho anh nghe… Thế nên Hạ Hà Tịch mới thản nhiên cho rằng, sau này, mỗi khi nằm viện, cô sẽ luôn ở bên cạnh anh. Nhưng anh đã nhầm, hoàn toàn nhầm rồi.
Mỗi lần nhìn cánh cửa phòng bệnh mở ra, người đứng đó không phải bà mối, trong thâm tâm Hạ Hà Tịch lại cảm thấy trống rỗng. Cô khuấy đảo cuộc sống của anh, khiến anh quen với việc có cô bên cạnh, rồi đột nhiên cô biến mất…
Tất cả những yếu đuối, đau khổ của một người bệnh trong phút chốc dâng tới cực điểm. Khi bà mối tới anh cũng biết, lúc y tá kiểm tra nhiệt độ, anh thậm chí còn nghe được tiếng nói chuyện của bà mối và Tô Cẩm Trình từ bên ngoài vọng vào, anh nghe Tô Cẩm Trình nói với bà mối: “Đi vào đi.”
Thế là hốt hoảng nhắm mắt lại, giả vờ không chú ý, đợi cô vào phòng. Anh muốn hỏi cô một câu, tại sao anh bị tai nạn lâu như vậy mà bây giờ mới tới thăm anh? Hạ Hà Tịch cho rằng, ít ra bà mối cũng có chút quan tâm tới anh, ít ra hai người là vợ chồng… Nhưng chờ mãi, chờ mãi, vẫn chẳng thấy cô bước vào. Trong khoảnh khắc ấy, Hạ Hà Tịch nghĩ, hay là cô lại đi rồi? Chỉ bước vào liếc nhìn mình một cái mà cô ấy cũng không thèm.
Nghĩ tới đây, Hạ Hà Tịch nhìn bà mối đang tỏ vẻ vô tội trước mặt mình, lòng bàn tay giấu trong chăn cũng rịn mồ hôi. Chẳng lẽ đây là báo ứng? Như Jamie nói, vì anh làm tổn thương trái tim các cô gái, thế nên Thượng Đế muốn đòi lại từng thứ một, cho anh nếm thử mùi vị bị vứt bỏ, bị từ chối? Hạ Hà Tịch cười khổ, có phải điều đó nói lên rằng, anh không thể thoát khỏi bàn tay Tiểu Mộc?
Bà mối thấy Hạ Hà Tịch chỉ lặng lẽ nhìn mình mà không nói, trong thâm tâm cảm thấy có chút hoảng sợ. Cô ho khan một tiếng lảng tránh chuyện đáng xấu hổ ấy, nói: “Anh hai nói vết thương chính của anh là ở chân và trán. Vết thương trên trán đã lành hẳn rồi, kiểm tra không thấy dấu hiệu chấn thương sọ não. Một thời gian nữa chân cũng…”
“Anh đang hỏi em đấy!” Hạ Hà Tịch giận dữ ngắt lời Tô Tiểu Mộc, lạnh lùng nhìn cô, nói: “Tại sao lâu thế rồi em mới xuất hiện?” Giọng nói nhẹ nhàng không thể hiện tâm trạng, nhưng ngay cả Hạ Hà Tịch cũng thấy mình như một ông chồng hờn dỗi, tự nhếch môi chế giễu mình. Hóa ra đụng phải bà mối, người luôn giả bộ bình tĩnh trước mặt người khác như anh cũng không thể chịu nổi một đòn như thế!
Né tránh ánh mắt của Hạ Hà Tịch, bà mối chớp mắt giải thích: “Em vừa mới biết anh bị tai nạn giao thông…” Thấy Hạ Hà Tịch vẫn im lặng, bà mối tặc lưỡi, nguyền rủa ông anh hai đền ngàn lần rồi mới tiếp tục nói: “Em nghĩ anh hai chỉ gọi điện để nói đỡ cho anh, thế nên em…em vẫn…” Nói được một nửa, bà mối líu lưỡi. Đến cô cũng không thể tin nổi cái cớ này, phải nói với Hạ Hà Tịch thế nào đây?
Bà mối ngừng lại, im lặng nhìn Hạ Hà Tịch. Anh nheo mắt, hờ hững hỏi: “Tô Tiểu Mộc, n