Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341398
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1398 lượt.
ếu anh không xảy ra tai nạn thì sao? Có phải cả đời này em sẽ không liên lạc với anh?”
Tô-Tiểu-Mộc, bà mối thầm đọc ba chữ tên của mình. Hình như từ lúc quen Hạ Hà Tịch tới nay, chưa bao giờ bà mối nghe thấy anh gọi tên mình xa lạ như thế, lạnh nhạt như thế! Nghĩ lại, bà mối thấy thật buồn cười, đây có phải đóng phim truyền hình đâu, sao phải diễn tình sầu đau khổ như thế chứ? Khẽ hừ một tiếng, nhìn vào ánh mắt làm tổn thương người ta của Hạ Hà Tịch, bà mối cũng lạnh nhạt nói: “Được, dù em tới muộn là có lỗi, nhưng chỗ anh bị thương là chân chứ không phải tay, em không gọi điện cho anh thì anh cũng không gọi cho em được một lần à?”
Nói xong, Tô Tiểu Mộc nhìn sắc mặt của Hà Hà Tịch đang từ từ chuyển sang vẻ giận dữ, giọng khàn khàn nói: “Anh gọi điện thoại? Gọi điện thoại cho em?” Hạ Hà Tịch vừa nói vừa cười lạnh lùng, giật chiếc điện thoại di động ra ném vào tường, anh gào lên giận dự: “Em cho rằng anh không gọi mẹ gì à? Em cho anh vào danh sách đen cơ mà!”
Nghe xong, bà mối thoáng giật mình, lại giật mình cái nữa, cuối cùng không nén nổi cười. Khi biết tại sao đồng chí Hạ lại giận dỗi, bà mối nghĩ, có nên nói cho anh ấy biết, mình hoàn toàn quên mất chuyện ấy? Nhưng với Hạ Hà Tịch, liệu chuyện đó có… càng làm anh đau đớn hơn không?
Như những ngày đầu
Từ nhỏ Hạ Hà Tịch đã được bố mẹ dạy phải lễ phép, lịch sự, phải biết tôn sư trọng đạo, không mắng chửi, ngay cả những từ mang nghĩa xấu như “đồ ngu”, “đồ ngốc” cũng không nên nói… Sau này, vì gia đình xảy ra chuyện, Hạ Hà Tịch càng học được cách ăn nói cẩn thận, vui buồn không thể hiện ra mặt, theo cách nói của thư ký An Địch thì: “Tổng giám đốc Hạ có giận thế chứ giận nữa cũng có thể mắng cô té tát từ đầu tới chân mà không cần nói bậy.”
Nhưng hôm nay, trước mặt bà mối, Hạ Hà Tịch không kiểm soát được tâm trạng của mình nữa, mắng to “mẹ nó”. Vừa thở hổn hển vừa nhìn Tô Tiểu Mộc, cuối cùng Hạ Hà Tịch mới hiểu tại sao nhiều người thích chửi bậy thế, hóa ra chửi bậy có thể giải phóng những bí bách trong lòng. Nếu… anh không làm thế, anh sợ mình sẽ lôi bà mối cùng chết chung thật mất.
Đúng vậy, nguyên nhân anh hoang mang, chán nản chính là Tô Tiểu Mộc cho số điện thoại của anh vào danh sách đen. Sau khi bị tai nạn ngất đi, anh tỉnh lại trên xe cứu thương, bình tĩnh nói với nhân viên y tế: “Xin báo cho vợ tôi, trong di động của tôi có số điện thoại của cô ấy.”
Nhưng gọi hết lần này tới lần khác, điện thoại vẫn không thể kết nối được. Lúc nhập viện kiểm tra, khâu vết thương, bôi thuốc, Hạ Hà Tịch cũng không để tâm lắm. Chỉ tới khi một mình nằm trên giường bệnh, gọi điện cho bà mối lần nữa, trái tim anh mới thắt lại.
Thế nên khi Jamie được Tô Cẩm Trình dẫn vào phòng, được chứng kiến một cảnh tượng làm rung động lòng người, anh chàng đẹp trai, phong độ, lịch lãm Hạ Hà Tịch đang vò đầu bức tóc, điên cuồng đập điện thoại lên thành giường. Hai người im lặng mất mấy giây, Tô Cẩm Trình mở miệng trước: “Hạ Hà Tịch, cậu làm gì đấy?”
Jamie bĩu môi tỏ vẻ khinh thường: “Anh ấy đang giận dỗi đập điện thoại, mắt anh mù à?”
Tô Cẩm Trình cười nhạt với Jamie, đẩy kính lên, nói: “Nhưng cái cậu ấy đập là di động của tôi. Cám ơn!”
Bà mối không biết tâm trạng ba ngày nay của ai đó, nhưng vào giờ phút này vẫn không nhịn được cười. Hạ Hà Tịch thấy vậy thì trợn mắt giận dữ, muốn hét mà không thể hét lên được. Càng nghĩ càng ấm ức, càng nhịn càng đau khổ, cuối cùng, ông chồng đang ấm ức nào đó quay mặt đi, không thèm nhìn bà mối nữa.
Bà mối bị cái tính trẻ con bất thường của anh chọc cười, quay mặt anh lại, giơ tay đầu hàng: “Em giơ cờ trắng rồi, em xin nhận lỗi với anh Hạ thân yêu có được không? Nhưng chuyện di động này… em không cố ý, thật đấy!
Lúc ấy, hai người chiến tranh lạnh. Bà mối vì chuyện vợ cũ của chồng mà bực bội với Hạ Hà Tịch. Hôm thứ Tư thì bị chuyện “có thể có tin vui” dọa tới nỗi toát mồ hôi lạnh. Tâm trạng xấu cứ tích lại, bèn đưa thẳng Hạ Hà Tịch vào danh sách đen. Đây vốn chỉ là xúc động nhất thời, kéo anh ấy ra khỏi đó cũng là chuyện sớm muộn thôi. Nhưng hai hôm sau, bà mối bận rộn quay cuồng để tổ chức Party độc thân, trưởng phòng Liêu cũng sợ cô chưa đủ bận nên quăng thêm cho một đống việc. Chạy qua chạy lại, Tô Tiểu Mộc quên bẵng mất chuyện này.
Nói đến đây, bà mối đột nhiên nhớ ra một câu nói của đồng nghiệp: “Trí nhớ của người có bầu sẽ giảm sút.” Gương mặt bỗng chốc trắng bệch, bà mối chân thành nhìn Hạ Hà Tịch, đang định nói gì đó thì thấy sắc mặt đối phương còn trắng hơn mình gấp mấy lần, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi.
Bà mối hoảng hốt kêu lên: “Anh sao thế?”
Hạ Hà Tịch nghiến răng nói: “Không sao…”
“Rốt cuộc là làm sao?”
Hạ Hà Tịch nhắm mắt: “Hình như mới nãy đập di động quá sức, vết thương lại nứt ra rồi.”
Bà mối: “…” Lúc này mình có thể nói gì sao?
————————- Tôi là đường phân cách vết thương lành lại————————
May mắn trong xui xẻo là, chỉ khâu vết thương của Hạ Hà Tịch không bị đứt, y tá xử lý đơn giản rồi đi.
Xui xẻo