Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341142

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1142 lượt.

au đó Lục Hi Duệ không thể phản bác, bị Tần Dư Kiều tóm vào bồn tắm. Lục Hi Duệ như vịt con xuống nước, tóc ướt dính bết vào trán, hơi nóng lượn lờ trong phòng tắm, đôi mắt đen chớp chớp càng thêm ươn ướt.
Tần Dư Kiều đứng lên, lấy một chai sữa tắm dành cho trẻ em mới mua từ trên kệ, nói với Hi Duệ đang ở trong bồn tăm: "Duệ Duệ đứng lên, chúng ta bắt đầu bôi sữa tắm nào."
Lục Cảnh Diệu lập tức đẩy cửa, nói với Tần Dư Kiều: "Kiều Kiều, để anh tắm cho." Dù gì nam nữ cũng khác biệt.
Tần Dư Kiều không để ý đến Lục Cảnh Diệu, thò tay vào trong bồn tắm kéo Hi Duệ lên, cau mày lại: "Đứng thẳng, đây là mệnh lệnh của chị Dư Kiều."
Bởi vì cô ra lệnh, Hi Duệ lập tức đứng thẳng, chỉ có đôi bàn tay vẫn che vật nhỏ của mình, không biết bởi hơi nóng hay bởi xấu hổ mà gương mặt đỏ ửng, hệt như quả cà chua chín.
"Ba.... Sao ba lại tới đây....?" Lục Hi Duệ hơi run, sau đó đề nghị Tần Dư Kiều, "Hay là để ba tắm cho em...."
Tần Dư Kiều cảm thấy đúng là dở khóc dở cười, lấy chút sữa tắm xoa cho nó rồi cười nói: "Thì ra Duệ Duệ xấu hổ." Nói xong, cô cầm bông tắm chà người Lục Hi Duệ, bắt đầu từ cánh tay nhỏ, lúc không cẩn thận chà phải nách cậu nhóc. Hi Duệ sợ nhột không nhịn được cười khanh khách, đỏ mặt nói: "Chị Dư Kiều.... Đừng cọ chỗ đó...."
Thật ra Tần Dư Kiều chưa từng tắm cho trẻ con, thấy Hi Duệ bị dính xà phòng đang cố chạy trốn, nghĩ tới bây giờ cô mới tắm cho Hi Duệ lần đầu thì tâm trạng càng thêm phức tạp.
Lục Cảnh Diệu đứng bên cạnh, tâm trạng cũng rất phức tạp, ánh mắt lúc lấp lánh lúc âm trầm, quyết định ngồi xổm xuống giúp cô một tay, hi vọng tốc chiến tốc thắng.
Mà Hi Duệ thì sao? Dù gì cũng chỉ là cậu nhóc bảy tuổi, tính tình cũng đơn giản, tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh. Lúc đầu nó còn hơi xấu hổ kháng cự, một lát sau đã ngoan ngoãn đứng trong bồn để Tần Dư Kiều kỳ cọ cho nó, còn không quên nịnh nọt: "Chị Dư Kiều, sữa tắm của chị thơm hơn của nhà em nhiều."
"Dĩ nhiên." Tần Dư Kiều cười hì hì, nói với Hi Duệ, "Có phải có mùi sữa tươi không?"
Hi Duệ quệt bọt xà phòng ngửi thử, kết quả là mũi và cằm đều dính bọt trắng xoá, cứ như nó cho vào miệng ăn vậy. Nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn nở nụ cười rạng rỡ: "Mùi sữa tươi phải không ạ?"
"Đúng vậy." Tần Dư Kiều xả nước, ngắm nhìn Lục Cảnh Diệu, nói: "Sữa tươi không chỉ làm cho Duệ Duệ thơm hơn, nó còn có tác dụng làm trắng, đẹp da nữa. Dùng cái này Duệ Duệ có thể trắng hơn đấy."
Da của Hi Duệ đen chủ yếu là do phơi nắng khi đá bóng, từ cổ trở xuống rõ ràng rất trắng. Cho nên lúc Lục Cảnh Diệu xả nước cho Hi Duệ xong, Tần Dư Kiều lập tức cầm một lọ kem dưỡng da đến, đổ một chút vào lòng bàn tay rồi bôi cho Hi Duệ.
Được Tần Dư Kiều giáo dục một thời gian ngắn, bây giờ Lục Hi Duệ không còn bài xích các loại kem dưỡng da nữa. Lúc Tần Dư Kiều bôi lên tay nó, nó còn đưa tay lên mũi ngửi: "Là mùi cam em thích nhất này...."
Lục Cảnh Diệu lạnh mặt: "Tần Dư Kiều, có cần phiền phức như vậy không? Cứ lau khô là được rồi."
Tần Dư Kiều trừng mắt nhìn Lục Cảnh Diệu: "Là anh làm cho Hi Duệ đen như thế này."
Lục Cảnh Diệu khẽ cắn răng, giận đến mức không biết phải nói gì.
Mặc dù Lục Hi Duệ rất thích chị Dư Kiều, nhưng cũng không thể để cô mắng oan ba nó được, khẽ nói: "Không phải tại ba đâu, em đen là bởi vì...."
"Ai nói với em mẹ em đen?" Tần Dư Kiều biết Lục Hi Duệ muốn nói gì, ngắt lời nó, hỏi ngược lại.
Lục Hi Duệ im lặng.
Tần Dư Kiều lấy khăn bông quấn quanh người Hi Duệ rồi ôm nó đến trước gương. Trong gương lập tức xuất hiện hai khuôn mặt có nhiều điểm tương đồng.
"Duệ Duệ em xem, chỉ có mặt em là hơi đen thôi, người em rất trắng mà." Tần Dư Kiều dừng một chút rồi nói tiếp, "Cho nên mẹ em trắng.... Không phải đen...."
Mấy cậu nhóc làm gì chú ý đến thân thể mình có trắng hay không, Hi Duệ được Tần Dư Kiều nhắc nhở mới chú ý: "Đúng thật...."
Tần Dư Kiều khẽ ho hai tiếng: "Cho nên ai nói mặt em đen là do di truyền? Nếu nói vậy thì mẹ em là bò sữa à? Di truyền em thành trên đen dưới trắng."
Lục Hi Duệ cúi đầu, có vẻ như đang suy nghĩ.
Lục Cảnh Diệu còn ngồi xổm dưới đất, nghe Tần Dư Kiều nói đến bò sữa thì cười phá lên, càng cười càng lớn tiếng, sau đó quay đầu nói với con trai mình: "Hi Duệ, ba có thể chứng minh, mẹ con không phải bò sữa."
"Vâng." Hi Duệ không còn nhân cơ hội hỏi mẹ là ai như trước nữa, mà che giấu cảm xúc của mình, vươn tay ôm lấy bả vai Dư Kiều, không quên nói với cô: "Cảm ơn chị Dư Kiều đã tắm cho em."
Tâm trạng phức tạp của Tần Dư Kiều giờ đã trở nên khó chịu sắp chết. Cô mặc đồ ngủ mới cho nó, sau đó vừa sấy tóc vừa cắt móng tay cho nó. Trên chiếc sofa ở phòng khách, Tần Dư Kiều cẩn thận cắt móng chân đã dài ra cho Hi Duệ .
Chân của Hi Duệ rất giống Lục Cảnh Diệu, chỉ có kích cỡ một lớn một nhỏ mà thôi. Ngón thứ hai cũng dài hơn ngón cái, móng chân cũng bằng phẳng mà trơn bóng.
Lục Cảnh Diệu thấy Tần Dư Kiều cắt móng chân cho Hi Duệ, nói: "Hi Duệ, con tự cắt đi."
Xem ra Lục Hi Duệ rất nghe lời Lục Cảnh Diệu, lập tức theo lời anh nói, làm dáng nói với Dư Kiều: "Chị Dư