Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341362
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1362 lượt.
dâng, sau đó nụ cười trên mặt Hi Duệ cũng cứng lại. Nếu như không phải Tần Dư Kiều đã hỏi những câu hỏi kỳ cục để thăm dò phản ứng của nó, thì Hi Duệ vẫn cho rằng Tần Dư Kiều đang nói đùa.
Đây lần đầu tiên chị Dư Kiều khóc trước mặt nó, phản ứng đầu tiên của Lục Hi Duệ là tự hỏi tại sao chị Dư Kiều lại khóc, sau đó cảm thấy hình như chuyện chị Dư Kiều kể không phải là chuyện đùa.
"Duệ Duệ.... Nếu như chị Dư Kiều chính là.... mèo mẹ trắng.... đầu ngấm nước thì sao?"
Nếu như chị Dư Kiều chính là mèo mẹ trắng?
Nếu như chị Dư Kiều chính là mẹ?
Đứa trẻ này có vẻ như đang hoảng sợ, thật ra nó cảm thấy uất ức và khó chịu.
Tần Dư Kiều nhìn Hi Duệ qua đôi mắt ướt nhoè, rất muốn ôm nó vào trong lòng, ôm thật chặt. Nhưng giây tiếp theo Hi Duệ đã xuống khỏi chân cô, cắn môi đứng trước cô.
Tần Dư Kiều biết Hi Duệ đã tin lời cô. Cậu nhóc này thông minh lại nhạy cảm, nên cô cũng không cần nhiều lời.
"Duệ Duệ...." Tần Dư Kiều nhìn Hi Duệ với vẻ cầu xin. Cô cầu xin sự tha thứ của Hi Duệ, nhưng cô không biết phải mở miệng nói lời xin lỗi thế nào. Cô có thể nói gì được đây? Không phải mẹ cố ý quên con ư? Dù không phải cố ý, nhưng cô cũng đã quên con của mình. Cô đã để Hi Duệ không được hưởng tình thương của mẹ suốt bảy năm, khiến Duệ Duệ trở nên ác cảm với từ mẹ này.
"Những con mèo xung quanh đều có mẹ, chỉ có Tiểu Hắc Miêu là không có. Tiểu Hắc Miêu rất đau lòng, cũng rất tức giận, nó không biết tại sao mẹ mình lại nhẫn tâm không cần mình. Nhưng cho dù như vậy, nó vẫn muốn có mẹ, muốn biết mẹ có dáng vẻ ra sao, muốn nghe giọng nói của mẹ, cũng muốn được mẹ cho ăn cá như những con mèo khác, cho nên nó muốn đi tìm mẹ.... Nhưng mẹ mèo trắng thì sao? Chắc chắn nó là mèo mẹ kém cỏi tệ hại nhất trên thế giới. Nó không biết trên thế giới có một con mèo đen không có mẹ đang nghĩ đến nó, đang tìm nó, nhưng nó lại quên Tiểu Hắc Miêu .... Tiểu Hắc Miêu đáng yêu như vậy, hiểu chuyện lại thông minh như vậy, sao mèo mẹ trắng lại quên Tiểu Hắc Miêu được chứ...." Nói đến đây, Tần Dư Kiều đã hoàn toàn mất khống chế, bụm mặt khóc nấc lên. Cô rất muốn khóc cho thoải mái, nhưng cô không dám khóc quá lâu, bởi vì cô muốn nhìn thấy khuôn mắt của Hi Duệ, ghi nhớ vẻ mặt của nó, dù ánh mắt của nó chỉ còn sự chán ghét.
Nghe Tần Dư Kiều nói đến chuyện của Tiểu Hắc Miêu, Hi Duệ cũng khóc. Cái mũi nhỏ sụt sịt, khuôn mặt nhỏ nhắn chan chứa nước mắt trong suốt, giọt nước mắt cỡ hạt đậu lấp lánh dưới ánh sáng đèn chùm.
"Duệ Duệ, bây giờ chị Dư Kiều hỏi em.... Em cảm thấy sau khi Tiểu Hắc Miêu tìm được mẹ, Tiểu Hắc Miêu có tha thứ cho mẹ mèo trắng không? Có tha thứ cho mèo mẹ kém cỏi nhất, tệ hại nhất trên thế giới không...." Tần Dư Kiều đã khóc không thành tiếng, sau đó cô cảm thấy có một bàn tay đặt lên vai mình.
Lục Cảnh Diệu nhìn Tần Dư Kiều với ánh mắt âm trầm, khẽ hé miệng, cố gắng để giọng điệu của mình nhẹ nhàng hơn chút: "Kiều Kiều, đừng như vậy, sao Duệ Duệ có thể giận em được...." Thật ra thì người Duệ Duệ nên giận là anh.
Tần Dư Kiều đưa tay che miệng mình, sợ mình không chịu nổi sẽ òa khóc. Sau đó cô nghe thấy khóc thút thít rất nhỏ của Hi Duệ, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hi Duệ đã trắng bệch, nước mắt nước mũi tèm nhem. Rồi nó tự dùng tay áo lau sạch, nhưng không kiềm chế được mà nức nở, hơn nữa tiếng khóc càng lúc càng lớn, khóc đến mức thở không ra hơi, tựa như cậu bé rất tủi thân vậy.
Lúc này Lục Cảnh Diệu cũng rất rối bời, không biết an ủi Tần Dư Kiều thế nào, chỉ có thể đến bên cạnh con trai, ngồi xuống đặt tay trên vai Hi Duệ: "Duệ Duệ, chị Dư Kiều chính là mẹ của con, mẹ ruột của con.... Con không thích sao?"
Lục Hi Duệ khẽ quay đầu, tiếp tục đưa tay lau những giọt nước mắt không ngừng tràn mi, nhưng lau thế nào cũng cũng không hết. Bờ vai nhỏ bé vẫn run rẩy, không thể dừng lại được.
Lục Cảnh Diệu xoay người tới chỗ bàn lấy một tờ giấy cho Hi Duệ, để Hi Duệ lau nước mắt nước mũi: "Duệ Duệ, con có thấy không, chị Dư Kiều của con..... mẹ của con cũng rất đau lòng và khổ sở. Thật sự là mẹ con không cố ý quên con, cho nên con hãy đến bên mẹ, nói với mẹ đừng khóc nữa, có được không? Nếu mẹ con cứ khóc mãi, mắt sẽ sưng lên, sau đó trở nên xấu xí, Duệ Duệ sẽ không thích mẹ nữa...." Lục Cảnh Diệu nói xong, nắm lấy bàn tay phải của Hi Duệ, thả một xấp khăn giấy vào tay nó.
"Đưa cho mẹ con lau nước mắt đi."
Hi Duệ vẫn bất động, Lục Cảnh Diệu lại đẩy nó: "Chẳng lẽ bây giờ Hi Duệ không muốn có mẹ sao?"
Hi Duệ mới vừa lau khô nước mắt lại bắt đầu rơi lệ, sau đó nó bước đi, đưa khăn giấy trên tay cho Tần Dư Kiều. Nhưng cái miệng nhỏ của nó dù mấp máy vẫn không nói nên lời.
Tần Dư Kiều cảm thấy ngực mình đang đến mức run rẩy, máu toàn thân dâng trào, sau đó xộc thẳng vào tim. Cô không cầm lấy khăn giấy Hi Duệ đưa cho mình, mà vòng tay ôm Hi Duệ vào lòng, đầu tựa vào vai Hi Duệ, cắn môi dưới khóc hu hu.
Sau đó tất cả cảm xúc như vỡ oà, Hi Duệ cũng gục lên vai Dư Kiều, vừa khóc vừa nói: "Chị Dư Kiều.... Chị là mẹ thật sao...."
Tần Dư Kiều nói "Ừ ừ ừ" trong tiếng nức nở.
"Mèo.... mèo mẹ trắn