XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341137

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1137 lượt.

đứa này, sao cứ giấu giếm như vậy chứ? Chẳng lẽ dì ngang ngược như vậy sao?"
"Nếu hiểu lầm đã giải toả, chúng ta cùng chấp nhận kết quả vẹn cả đôi đường này đi." Lục Gia Anh vui vẻ hẳn lên, nút thắt trong lòng cũng tháo được hơn nửa, "Mấy hôm trước dì nhận được cái bàn mạt chược mới đặt ở nước ngoài. Kiều Kiều, Bảo Nhi, tối nay hai đứa chơi mạt chượt với dì chứ?"
Vương Bảo Nhi ngẩng đầu nhìn Nguyên Đông: "Cháu không biết chơi."
"Không sao, bảo Nguyên đông dạy." Lục Gia Anh cười tươi rói, sau đó lấy Lục Dư Kiều làm ví dụ, "Lần trước Dư Kiều cũng không biết chơi, lão Lục mới dạy một chút, về sau dì còn phải học hỏi cô ấy đấy."
"Cô Tần là người thông minh, cháu hơi ngốc, sợ học không nổi." Vương Bảo Nhi cười nói.
Thầm kêu trong lòng, Lục Gia Anh tự trách mình không có đầu óc, nói cái gì mà lần trước chứ. Lần trước Tần Dư Kiều vẫn còn là con dâu sắp vào cửa của Dương Nhân Nhân mà. Cười gượng hai tiếng, liếc nhìn sắc mặt của Nguyên Đông, không thấy gì khác thường cả. Có lẽ như những gì Tần Dư Kiều nói, chính xác hai đứa không có duyên với nhau, thích hợp làm bạn bè hơn.
Lục Gia Anh bảo giúp việc đi chuẩn bị, quay đầu nói: "Bàn mạt chược ở phía sau phòng khách, chúng ta qua đó đi."
Vương Bảo Nhi vẫn rụt rè, Dương Nhân Nhân nhìn thấy hết, dịu dàng nói: "Không sao đâu, đều là người một nhà cả, vui là chính thôi. Thua cứ tính cho Nguyên Đông là được."
Lục Nguyên Đông cũng mở miệng: "Còn có anh đây."
***
Lục Gia Anh đặt một chiếc bàn mạt chược tự động bằng gỗ theo phong cách châu Âu từ nước ngoài, đi kèm với bàn còn có bốn chiếc ghế màu đỏ bằng gỗ cũng theo phong cách châu Âu. Lục Cảnh Diệu kéo ghế ra cho Tần Dư Kiều ngồi, mình thì ngồi trên chiếc ghế đẩu khắc hoa bên cạnh.
Đúng lúc này, Lục Hi Duệ cũng kéo một cái ghế lại, tươi cười đặt cái ghế bên cạnh Tần Dư Kiều: "Chị Dư Kiều, để em dạy chị."
Mọi người đều bị Lục Hi Duệ chọc cười, Dương Nhân Nhân thấy vậy, trong lòng cũng thoải mái hơn nhiều. Nghiêng đầu liếc nhìn con trai mình và Vương Bảo Nhi, cũng là đôi trai tài gái sắc, nhưng vẫn còn tiếc nuối, có điều trên đời này không thể có tất cả.
"Ai là nhà cái vậy?" Lục Nguyên Đông mở miệng.
Lục Cảnh Diệu cười, nhìn Vương Bảo Nhi, nói: "Không phải cô Vương mới chơi sao, người mới chơi rất may mắn, hai đứa làm nhà cái đi."
Lục Nguyên Đông không nói gì nữa.
"Người mới chơi rất may mắn, hình như đúng thật." Lục Gia Anh cũng chen vào, "Lần trước Dư Kiều bốc bài, lão Lục giúp một tay, thuần một sắc, bính bính hồ, nhà cái đáy biển mò kim, loáng cái đã ăn hết mấy vạn của mấy bà già này."
Lục Gia Anh vừa nói xong lại im bặt. Bà cứ ngồi vào bàn mạt chược thì đầu óc liền hưng phấn, nói lung tung hệt như Miêu Miêu.
Lục Nguyên Đông nở nụ cười. Máy sưởi ở phòng này còn ấm hơn phòng khách, Vương Bảo Nhi cởi áo khoác, tự tay anh cầm lấy đưa cho người giúp việc.
Tần Dư Kiều vừa nói mấy lời lừa người xong, trong lòng cũng thoải mái hơn nhiều. Khi bàn mạt chược tự động phát xong bài, cô đang suy nghĩ nên đánh như thế nào thì Hi Duệ đã tựa vào người cô: "Chị Dư Kiều, chị chỉnh bài trước đi."
***
Có lẽ do may mắn, Vương Bảo Nhi vừa mở đầu đã thắng khá khẩm, nhưng sau đó Lục Cảnh Diệu đánh hộ, một ván "Thiên hòa và giang thượng hoa", lấy lại hết số tiền cô và Lục Hi Duệ đã thua, sau đó còn thắng hai ván liên tiếp.
Lục Cảnh Diệu cứ đánh thắng mãi nên rút lui, đứng lên nói: "Tư Miêu, cháu chơi đi, Duệ Duệ buồn ngủ rồi, bọn chú phải về."
Lục Hi Duệ nào có buồn ngủ, đang hăng say xem bài mà. Nó liếc nhìn chị Dư Kiều rồi nhấc mông, đứng lên tạm biệt: "Bác cả, bác hai, anh Nguyên Đông và cô giáo Vương, em về trước đây ạ."
“Lão Lục thật là, lần nào thắng cũng chuồn." Lục Gia Anh trách mắng.
"Cô hai, cháu cũng đưa Bảo Nhi về đây." Lục Nguyên Đông cũng lên tiếng.
Đáng thương cho Lục Gia Anh nghiện mạt chược mà không có ai chơi cùng, nói với Dương Nhân Nhân: "Chị dâu, chị phải chơi với em đấy, để em gọi bà Lý và bà Trần nhà bên cạnh sang, chúng ta chơi tiếp một ván nữa."
Dương Nhân Nhân còn có chuyện muốn nói với Lục Gia Anh, lập tức gật đầu, nói với Lục Nguyên Đông: "Đông Đông, con đưa Bảo Nhi về trước đi, buổi tối bảo tài xế đến đón mẹ."
"Vâng." Lục Nguyên Đông gật đầu, sau đó cười với Lục Cảnh Diệu: "Chú, chúng ta về thôi."
Lục Cảnh Diệu gật đầu. Lúc Tần Dư Kiều mặc áo khoác, anh cầm túi xách của cô. Vì Lục Hi Duệ chơi mạt chược không đủ giỏi nên khiến chị Dư Kiều thua hai ván, nó hơi áy náy và buồn bực.
Tần Dư Kiều mặc áo khoác đỏ rồi dắt tay Lục Hi Duệ: "Duệ Duệ mới bảy tuổi thôi mà, bao giờ em lớn nhất định giỏi hơn ba."
Tâm tư của mình bị Tần Dư Kiều nhìn ra, Hi Duệ càng thêm đỏ mặt.
Tâm trạng Lục Cảnh Diệu cũng khá khẩm, lúc đi ra còn nói với Lục Nguyên Đông: "Có rảnh thì đưa cô Vương sang nhà chú chơi. Lần này Dư Kiều mua nhiều quà lưu niệm lắm, cũng có phần của hai đứa. Đáng tiếc hôm nay không mang theo."
Đêm nay gió ở sơn trang Thính Tuyền rất lớn, quần áo của năm người bị thổi bay kêu sàn sạt, Lục Nguyên Đông liếc Tần Dư Kiều rồi nói: "Cả