Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341138

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1138 lượt.

ng thấy lạ. Sau chuyến du lịch, Kiều Kiều mang về hơn mười đôi giày, nếu không phải hải quan biết nhà họ Lục thành phố S thì suýt nữa chúng tôi đã bị giữ lại rồi."
Qua miệng Lục Cảnh Diệu, mấy lời vụng về của cô đã trở nên hợp tình hợp lí, Tần Dư Kiều hé miệng cười. Mặc dù Lục Cảnh Diệu đôi khi hơi hung dữ, nhưng lúc cần vẫn rất đáng tin. Ngẩng đầu nháy với anh, sau đó Lục Cảnh Diệu như được tiếp thêm dũng khí:
"Sở thích của em hệt như chị năm. Giày của chị ấy đều được đặt làm tại các cửa hàng lâu năm ở Anh, lần sau em hẹn chị ấy cùng đặt mội đôi đi."
Lục Cảnh Diệu nói chuyện với Tần Dư Kiều trước mặt Dương Nhân Nhân và Lục Nguyên Đông như vậy, chính xác là muốn làm rõ mối quan hệ giữa anh và cô. May là Tần Dư Kiều đã chuẩn bị tâm lý, thoải mái thừa nhận: "Dì Dương, dì Lục, lúc cháu và Cảnh Diệu đi Maldives.... đã xác định mối quan hệ rồi."
Tần Dư Kiều vừa dứt lời, phòng khách lại yên lặng đến kì lạ. Lục Nguyên Đông ngẩng phắt đầu lên nhìn Tần Dư Kiều, Tần Dư Kiều quay đầu nhìn Lục Cảnh Diệu, dùng ánh mắt ra hiệu cho anh: Đến lượt anh nói rồi đấy.
Nhưng Lục Cảnh Diệu lại đưa tay ôm lấy mu bàn tay của cô, ý bảo cô đừng vội.
Sau đó người phá vỡ sự im lặng lại là Tư Miêu: "Như vậy không phải là cuộc tình Maldives sao?!"
"Thật à?" Lục Gia Anh lập tức tiếp lời, vừa nghĩ lời thoại vừa nói, "Duyên phận đúng là kỳ lạ. Đúng không, Dương Nhân Nhân?"
Khoé miệng Dương Nhân Nhân khẽ cong lên, nhìn Tần Dư Kiều, trong lòng lo lắng Dư Kiều vì giận dỗi mình nên mới chấp nhận yêu Lục Cảnh Diệu. Có điều bây giờ không thể hỏi thẳng, thân thiết nhìn Dư Kiều, "Kiều Kiều, có thật không?"
"Là thật." Lục Cảnh Diệu trả lời thay Tần Dư Kiều, nở nụ cười nhẹ tênh. Anh không ngờ Tần Dư Kiều có thể to gan đến mức công khai mối quan hệ trước mọi người, nhưng nghĩ lại cũng không có gì lạ. Mặc dù bây giờ tính tình của cô đã chín chắn hơn nhiều, nhưng dù sao vẫn là "Quả Quả", cô bé vừa nhiệt tình vừa to gan đó.
Lục Cảnh Diệu đưa mắt nhìn mọi người, diện mạo tuấn nhã, đáy mắt ẩn chứa ý cười, thoáng nhìn vừa thận trọng lại vừa cao quý. Hơn nữa, anh kéo tay Tần Dư Kiều vô cùng thân mật mờ ám, nắm bàn tay cô rồi nói với mọi người: "Những ngày em và Dư Kiều cùng du lịch Maldives, bọn em nói chuyện rất hợp, mà em cũng rất cố gắng, vì vậy cuối cùng cô ấy cũng cảm động."
Lục Cảnh Diệu nói xong, mặt Tần Dư Kiều lập tức đỏ bừng. Lúc này, Hi Duệ cũng tham gia vào hàng ngũ lừa gạt mọi người: "Có con làm nhân chứng."
"Vậy em có thấy những gì không nên thấy không?" Đỗ Tư Miêu mới nói xong lập tức le lưỡi, biết mình lại nói sai rồi.
Lục Hi Duệ lắc đầu, cậu nhóc nhỏ tuổi làm như hiểu lời Đỗ Tư Miêu nói: "Lúc nào chị Dư Kiều cũng chơi với em, buổi tối còn ngủ với em."
Thật ra Lục Hi Duệ không giải thích còn tốt, giải thích xong, lời nói đùa lại bị bóc mẽ. Tần Dư Kiều đỏ mặt bảo Lục Hi Duệ lại chỗ cô, ôm nó ngồi lên đùi mình. Trước mặt có một người, vừa hay có thể che giấu sự lúng túng của cô.
"Ha ha...." Lục Nguyên Đông bật cười, nhìn Lục Dư Kiều, nói với giọng điệu hơi cà lơ phất phơ, "Chuyện anh với Kiều Kiều không thành bị mẹ anh chì chiết muốn điên, bây giờ anh cũng yên tâm. Hơn nữa, có lẽ anh đã làm được một việc tốt thì phải? Thành toàn hai người có duyên đến với nhau."
Mấy lời của Lục Nguyên Đông vừa rồi đã phá nát mối quan hệ giữa cô và anh. Thật ra chuyện này cũng không có gì, chẳng qua nói trước mặt Vương Bảo Nhi thế này đúng là không bận tâm đến tâm trạng của con gái người ta, Tần Dư Kiều nhếch khoé miệng.
"Chuyện này có gì đâu." Đỗ Tư Miêu đảo tròn mắt, là một cao thủ điều chỉnh bầu không khí, cười hì hì nói với Dương Nhân Nhân: "Bác, trước kia bác se nhầm nhân duyên, không phải sai lầm của dây uyên ương, mà sai lầm ở chỗ uyên ương đã tìm được tình yêu của đời mình. Bây giờ chị Bảo Nhi và anh Nguyên Đông, chị Dư Kiều và cậu nhỏ đã thành một đôi, con thấy tự dưng có thêm một chị dâu và một mợ nhỏ, đúng là vẹn cả đôi đường."
Vẹn cả đôi đường, đúng là tốt đẹp. Đỗ Tư Miêu dứt lời, mọi người đều mỉm cười. Tần Dư Kiều liếc nhìn Dương Nhân Nhân, biết bà vẫn còn rối rắm chuyện gì, suy nghĩ một chút rồi lên tiếng: "Dì Dương, thật ra thì lúc con và Nguyên Đông xem mặt, con cũng cảm thấy chúng con chỉ thích hợp để làm bạn mà thôi, nhưng lại sợ người lớn trách phạt, cho nên vẫn kết giao một thời gian. Bởi vì không cho dì và bác trai biết nên hai người đã hiểu lầm Nguyên Đông.... Con rất xin lỗi, hôm nay có cơ hội còn phải xin lỗi dì, dì có thể tha thứ cho con không?"
Dương Nhân Nhân: "...."
Lục Nguyên Đông: "...."
Vương Bảo Nhi: "...."
Ngay cả Lục Gia Anh cũng kinh hãi, Lục Cảnh Diệu thì lại bật cười. Những lời này Tần Dư Kiều nói thật hay, anh thừa nhận khi nghe Tần Dư Kiều nói vậy, Dương Nhân Nhân sẽ không cảm thấy áy náy với cô nữa, về sau cô có thể thoải mái giao thiệp với người nhà họ Lục rồi. Nhưng mà cô có thể đừng hơi tí Nguyện Đông này Nguyên Đông nọ được không, cô không thấy gọi như vậy quá thân mật sao?
Đây là lối thoát rất tốt, Dương Nhân Nhân không thể nào không xuôi theo: "Mấy