Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341136

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1136 lượt.

m ơn nhiều."
Tần Dư Kiều hơi ngẩn người, không hiểu sao Lục Nguyên Đông lại cảm ơn cô. Bởi vì hơi lạnh nên tay cũng tự nhiên kéo Lục Cảnh Diệu, cười nói: "Không có gì, chuyện nhỏ thôi mà."
"Cảm ơn." Vương Bảo Nhi cũng nói cảm ơn, sau đó nói với Tần Dư Kiều, "Vậy tôi và Nguyên Đông lên xe trước."
Sau đó lên xe của mình. Bởi vì chỉ có một hai con đường xuống núi nên hai chiếc xe chạy một trước một sau. Tần Dư Kiều liếc nhìn chiếc xe Lexus phía sau qua kính chiếu hậu, nhẹ nhảng thở ra. Cô dựa lưng vào xe, lấy điện thoại ra, có mấy cuộc gọi nhỡ của Bạch Thiên Du.
Cuối cùng mẹ cũng đi khảo sát về rồi.
Đường xuống núi cắt ngang đường Tứ Minh của thánh phố S. Lúc đi tới ngã tư, Lục Nguyên Đông vượt đèn đỏ chạy lên trước xe của Lục Cảnh Diệu .
Mưa nhỏ tí tách rơi, trong xe tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng bánh xe chạy trên con đường ẩm ướt. Lục Nguyên Đông bật nhạc, là một bài hát dân ca tiếng Anh, lả lướt mềm mại nhưng lại vô cùng cảm động.
Lục Nguyên Đông yên lặng lái xe, chớp mắt đã qua đèn đỏ, sắc đỏ chiếu vào bên trong xe. Lúc này, Vương Bảo Nhi cúi người, đánh bạo bò lên đùi Lục Nguyên Đông, gục dưới háng anh.
Lục Nguyên Đông không khước từ Vương Bảo Nhi phục vụ, chân thản nhiên đạp phanh giảm tốc độ xe. Vừa yên lặng lái xe, vừa hưởng thụ cảm giác kích thích Vương Bảo Nhi mang đến cho mình.






Mấy hôm Tần Dư Kiều đi Maldives, thành phố S gặp một trãn bão tuyết, toàn bộ các con đường đều bị tắc nghẽn, những bông tuyết như lông ngỗng rơi xuống mặt đất, cả thành phố trắng xoá như được bao phủ bằng lông ngỗng vậy.
Sau đó, mấy ngày sau tuyết tan trời trong xanh, mặt trời toả ánh nắng rực rỡ, nhưng đứng ngoài ban công vẫn còn hơi lạnh. Ánh nắng vàng óng chiếu lên những mảng tuyết trắng tinh khúc xạ lên người anh như hóa thành tảng băng lạnh lẽo.
Mấy ngày nay Lục Nguyên Đông bị cảm, từ nhỏ đến lớn vẫn luôn khỏe mạnh, ngay cả hắt hơi cũng hiếm hoi. Bây giờ anh đã sốt hai ba ngày trời, đầu nhức cổ họng đau. Nhớ tới lần cảm cúm trước kia, lúc đó anh đang ở biệt thự thành phố G, mê man bị Tần Dư Kiều hôn.
Cảm là bệnh nhỏ, uống nước lọc cũng có thể từ từ mà hết. Nhưng sau khi cảm thì sức đề kháng rất kém, ăn cơm cũng không ngon, ngủ cũng không thoải mái, cũng không có cảm giác gì cả.
Lục Nguyên Đông cảm thấy mỗi lần mình bị cảm thì đều xảy ra chuyện không hay. Lần trước bị đám Giang Hoa đánh hội đồng. Lần này thì sao? Tần Dư Kiều nói: "Lúc ở Maldives, tôi và Lục Cảnh Diệu đã xác định mối quan hệ rồi."
Tối về, Lục Cảnh Diệu lái xe đến dưới chung cư Lân Nhã. Lúc xuống xe, Tần Dư Kiều nói với Hi Duệ: "Duệ Duệ, tối nay có muốn ngủ ở nhà chị Dư Kiều không?" Tần Dư Kiều hơi nóng lòng. Nếu như trước kia cô vẫn bài xích chuyện Hi Duệ là con của cô, bây giờ cô chỉ muốn mau chóng nói cho Hi Duệ biết nó là con của cô thôi.
Lục Hi Duệ cười với Tần Dư Kiều, sau đó không nói hai lời liền theo Tần Dư Kiều xuống xe, lúc đóng cửa xe nó vẫn không quên quay đầu nói với Lục Cảnh Diệu: "Con chào ba".
"Tạm biệt." Lục Cảnh Diệu không lập tức xuống xe, còn hạ cửa kính xuống vẫy tay với Lục Hi Duệ. Anh nháy mắt với Lục Dư Kiều, ý nói với cô: Lát nữa anh sẽ lên.
Lục Cảnh Diệu tự động đến bãi đỗ xe, lại có người gọi tới, là thư ký của anh.
"Tổng giám đốc Lục, Bạch Thiên Du đã đi khảo sát về rồi."
"Được, tôi biết rồi." Lục Cảnh Diệu cúp máy, lẳng lặng ngồi trong xe hút một điếu thuốc, nhẹ nhàng nhả hai vòng khói. Bởi vì không có cảm giác gì nên dụi tắt luôn.
Mẹ vợ sắp tới, sao anh lại sợ hãi thế này?
Lục Cảnh Diệu nghĩ tới Tần Dư Kiều, trái lại cô rất hạnh phúc, không phải phiền lòng vấn đề mẹ chồng nàng dâu. Sau này anh là chồng cô cũng không phải trở thành bánh quy kẹp nhân bị ép giữa mẹ chồng và nàng dâu nữa. Nhưng Lục Cảnh Diệu lại rất nhớ mẹ mình, người phụ nữ thông minh lại khôn khéo đó, ban đầu Dương Nhân Nhân và Trương Kỳ cũng chịu không ít rắc rối.
Bà Lục qua đời đã mấy năm rồi, đây là lần đầu Lục Cảnh Diệu nhớ mẹ đến mức này. Nếu mẹ anh vẫn còn sống, Tần Dư Kiều có thể dễ dàng vào cửa rồi, không cần phí tâm phí sức thế kia.
Hơn nữa Bạch Thiên Du không giống Tần Dư Kiều, muốn lừa bà quả thật rất khó khăn. Nếu mẹ còn sống, chắc chắn có thể ra mặt giúp anh.
Để mẹ chồng đối phó với mẹ vợ, anh cũng có thể chuyên tâm quản lý Tần Dư Kiều, sau đó chuẩn bị sinh thêm đứa nữa. Hi Duệ là một quân bài rất tốt, nhưng bây giờ nó lại ăn cây táo rào cây sung. Vì vậy anh rất sợ mình bồng con đi tìm mẹ, cuối cùng mẹ lại bắt con đi.
Mặc dù nghĩ vậy, Lục Cảnh Diệu chưa bao giờ là người thấy khó mà lui, sau khi dập thuốc lập tức lên tầng.
***
Lúc Lục Cảnh Diệu lấy chiếc chìa khóa nhà từ trong túi, mở cửa tiến vào, Tần Dư Kiều đòi tắm cho Lục Hi Duệ, Hi Duệ kiên quyết từ chối: “Em có thể tự tắm."
Tần Dư Kiều: "Bây giờ em vẫn chưa tự tắm rửa sạch sẽ được."
Lục Hi Duệ kháng nghị: "Em tự tắm nhiều năm rồi."
Tần Dư Kiều đe dọa: "Cho nên em mới đen như thế, bởi vì bao nhiêu năm không tắm rửa sạch sẽ."
S


XtGem Forum catalog