Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341358
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1358 lượt.
, xinh đẹp lại hiểu chuyện. Ngoại trừ không có gia thế, con thấy không có gì không tốt cả.”
“Cái gì mà không có gì không tốt?” Lục Hoà Thước ho khan hai tiếng, ném xấp tài liệu thư ký đã chuẩn bị sẵn cho Dương Nhân Nhân xem: “Ba mẹ là công nhân nhà máy, cậu từng ngồi tù, em trai cắt tóc.... Loại phụ nữ này có thể vào nhà họ Lục sao?”
Lục Cảnh Diệu ngồi xuống ghế sofa gỗ, chậm rãi mở miệng: “Con thấy anh cả và chị dâu chấp nhận cô Vương cũng vì ba thích cô ấy....”
“Mấy đứa nhìn thế nào lại thành ba thích....con bé Vương Bảo Nhi đó?” Lục Hoà Thước tức giận.
Lục Cảnh Diệu: “Tất cả mọi người đều thấy.”
“Chẳng lẽ con còn không biết đối với người trẻ tuổi, càng chèn ép thì nó càng phản kháng mãnh liệt sao?” Lục Hoà Thước uống hai ngụm nước, lập tức giải thích, “Hơn nữa.... Chẳng lẽ ba lại muốn Đông Đông hận ông nội nó, khiến nó cảm thấy.... ông nội nó lạc hậu sao?”
“Chẳng lẽ không đúng?” Lục Cảnh Diệu gác chân, “Ba lạc hậu thật mà.”
“Đừng cho rằng ba không biết con nghĩ gì?” Ánh mắt quắc thước của Lục Hoà Thước nhìn thẳng về phía Lục Cảnh Diệu, “Con sợ mình mất chỗ chứ gì?”
Lục Cảnh Diệu nhếch miệng, sau đó ngẩng đầu nói với Lục Cảnh Thành và Dương Nhân Nhân: “Anh cả chị dâu, thật ra em cũng thấy Nguyên Đông không cần kết hôn gấp gáp như vậy. Lần này nếu ba có thể khiến cô Vương chủ động chia tay với Nguyên Đông, lẽ nào anh chị không vui khi mọi chuyện đã thành?”
Lục Cảnh Diệu chẳng thèm quan tâm bạn gái của Lục Nguyên Đông là Vương Bảo Nhi hay Lâm Bảo Nhi, bây giờ điều anh lo lắng chính là mẹ vợ tương lai Bạch Thiên Du này.
***
Tần Dư Kiều và Bạch Thiên Du cãi nhau, sau đó cô bật thốt từng lời từng chữ khiến người khác tổn thương mà không hề nghĩ ngợi.
“Đúng, con chưa cưới đã sinh, nhưng con không hề phạm pháp. Còn mẹ, mẹ là mẹ của con, là người giám hộ của con. Con chưa cưới đã sinh dưới sự giám hộ của mẹ, mẹ đã làm được gì?”
“Mẹ không biết người đàn ông cùng với con là ai, mẹ không biết tại sao con chưa cưới đã sinh, cũng không biết tại sao con lại gặp tai nạn.... Mẹ, nếu như không phải viện trưởng bệnh viện biết ba dượng, có phải con chết mất xác.... mẹ cũng không biết phải không?”
“Mẹ.... Có lúc con thật sự nghĩ, trong lòng mẹ, con chỉ là một tảng đá vướng chân mà thôi ....”
“Nói thật, con rất hối hận vì năm đó đã chọn đi với mẹ....”
“Còn nữa, con định kết hôn với anh ấy.... Đúng, chính xác hôn nhân không phải trò đùa.... Về vấn đế tín nhiệm này, bây giờ con thật sự cảm thấy anh ấy còn đáng tin hơn mẹ. Còn thà tin anh ấy cũng không muốn tin mẹ.”
***
Lục Cảnh Diệu ngắt tai nghe bluetooth, những lời Tần Dư Kiều nói với Bạch Thiên Du đều lọt vào tai anh. Nghe thấy câu cuối Kiều Kiều nói tin tưởng mình, Lục Cảnh Diệu hơi hoảng loạn, nhưng đi cùng với nỗi lo là sự kích động, kích động vì mình đã có được lòng tin của Tần Dư Kiều. Cô còn nói gì nhỉ.... Cô nói cô muốn kết hôn với anh. Thì ra trong chuyện kết hôn này, không phải chỉ có một mình anh đơn phương.
Có rất nhiều chuyện, góc độ đối diện với vấn đề của nam nữ không giống nhau. Ví dụ như chuyện nói dối để lấy được sự tin tưởng của đối phương, phụ nữ rất sợ thời khắc lời nói dối bị vạch trần, mà không cảm nhận được “Sự tin tưởng” đó mang lại cảm xúc vui sướng như thế nào. Đàn ông thì khác, nhất là loại đàn ông như Lục Cảnh Diệu, niềm vui sướng hoàn toàn lấn át sự sợ hãi khi lời nói dối bị vạch trần.
Anh hoàn toàn không tin câu nói “Thẳng thắn được khoan hồng” đó, hơn nữa đối tượng lại là Tần Dư Kiều. Anh có chập mạch mới thẳng thắn với cô trước khi kết hôn, mà kết hôn cũng không hề an toàn. Cho nên tốt nhất anh phải cùng Tần Dư Kiều sinh thêm mấy đứa nữa mới được.
Về cánh cửa Bạch Thiên Du này, Lục Cảnh Diệu đã nghĩ ra cách đối phó: Nói dối, đánh lạc hướng và che giấu đề tài đó, rồi cho Duệ Duệ ra mắt. Nếu còn không được, thật xấu hổ, vậy thì.... cắn ngược một phát thôi.
***
Ngày hai mươi chín, Bạch Thiên Du sẽ lên máy bay đến thành phố S. Trong khoảng thời gian trước ngày hai mươi chín, trước mặt Tần Dư Kiều, biểu hiện của Lục Cảnh Diệu rất tốt, chuyện gì cũng lấy cô làm trung tâm. Hơn nữa anh không chỉ biểu hiện tốt với Tần Dư Kiều, ví như đối với nhà họ Bạch, anh để cho Bạch Diệu một đơn hàng không hề nhỏ; anh còn tặng rất nhiều quà tết cho nhà họ Tần ở thành phố G; buổi tối anh đích thân hướng dẫn Hi Duệ làm bài tập nghỉ đông, lúc hướng dẫn làm bài anh cũng bớt đi những lời độc mồm độc miệng của mình, làm cho Lục Hi Duệ cũng phải thấy lạ.
Nhưng biểu hiện tốt nhất của Lục Cảnh Diệu là ở trên giường, sửa tật xấu gấp gáp, không chỉ kéo dài thời gian của màn dạo đầu, anh còn chăm nom chu đáo hơn sau khi xong việc, phục vụ Tần Dư Kiều vô cùng....thoải mái.
Song, Lục Cảnh Diệu cũng biết rõ Bạch Thiên Du sắp tới nhưng vẫn giả vờ không biết gì, chờ Tần Dư Kiều chủ động nói với mình. Có điều đến tối hai mươi tám mà Tần Dư Kiều vẫn không nói một lời với anh.
Cho nên Lục Cảnh Diệu bắt đầu sốt ruột.
.... Lúc sắp đạt tới cao trào, Lục Cảnh Diệu đột nhiên rút ra, Tần Dư Kiều vốn đang rầm rì