XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341158

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1158 lượt.

Du cũng nhìn chằm chằm vào nó. Sau khi nhìn một hồi, Bạch Thiên Du đã tính toán đâu ra đấy lại thấy thời nhức đầu, đang định mở miệng, Lục Cảnh Diệu đã thò tay nhận hành lý trên tay bà: “Mẹ vợ, chúng ta đi thôi.”
Mẹ vợ, Bạch Thiên Du liếc nhìn Lục Cảnh Diệu, lại tiếp tục quan sát Lục Hi Duệ.
Bình thường Bạch Thiên Du thường dùng kính hiển vi để quan sát thành phần địa chất, cho nên ánh nhìn hơi bén nhọn. Ánh mắt sắc bén này rơi vào lòng Hi Duệ, không khỏi tổn thương ảo tưởng tốt đẹp về bà ngoại của Hi Duệ .
Thì ra là không phải tất cả bà ngoại đều là hiền hòa nhân ái. Ba nói đúng, quả nhiên bà ngoại không thích nó.
Tần Dư Kiều đặt tay lên vai Hi Duệ, vô cùng ra dáng người mẹ, sau đó gọi Bạch Thiên Du một tiếng: “Mẹ.”
Bạch Thiên Du không nói mà chỉ gật đầu với Tần Dư Kiều.
“Mẹ vợ, không biết mẹ thích ở nhà hay là ở khách sạn, nhà con đã chuẩn bị phòng xong hết cả rồi. Về phần khách sạn, cũng đã có phòng.” Ở đây chỉ có Lục Cảnh Diệu còn có thể nở nụ cười.
Về phần Hi Duệ đã đồng ý với Lục Cảnh Diệu dù bị xem thường thế nào đi nữa cũng phải gọi bà ngoại, đã quay đầu sang chỗ khác không nhìn Bạch Thiên Du nữa rồi.
“Đừng gọi tôi là mẹ vợ.” Bạch Thiên Du cất giọng thờ ơ, sau đó tự cầm hành lý của mình, “Cảm ơn cậu đã quan tâm, tôi đã đặt phòng khách sạn rồi, không nhọc cậu phí tâm.”
Đời này Lục Cảnh Diệu chưa từng tức giận đến thế, trong lòng mắng người, nụ cười trên mặt không những không giảm mà còn tăng: “Chuyện này.... Tiến sĩ Bạch đặt phòng ở khách sạn nào vậy? Con đưa cô đi.”






Người khác đều là "Ba mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng hài lòng”, đến lượt anh lại đổi thành "Ba mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng ngứa mắt". Lục Cảnh Diệu thật sự cảm thấy mình gặp trắc trở trước Bạch Thiên Du, nhưng cố tình tỏ ra bình tĩnh không biểu hiện gì lên mặt. Dù Bạch Thiên Du bắt bẻ anh thế nào đi nữa, anh vẫn tươi cười hớn hở với bà mẹ vợ này.
Nhưng Bạch Thiên Du lại mạnh bạo tiêu diệt anh trong chớp nhoáng, hận không thể ném anh ra biển.
"Tiến sĩ Bạch, đáng lẽ con nên đưa Kiều Kiều và Duệ Duệ đến Luân Đôn gặp cô, nhưng con và Kiều Kiều gặp lại chưa lâu, nên chuyện đi Anh phải dời đến cuối năm. Cuối cùng lại phải để cô đích thân tới đây một chuyến, xin lỗi, con thật tệ quá." Lục Cảnh Diệu cười chân thành, giọng nói tha thiết, cộng thêm mái tóc và cà vạt vô cùng chỉn chu, chỉ số thân thiện của anh cao vô cùng. Nhưng mà đối với sự nhiệt tình của Lục Cảnh Diệu, Bạch Thiên Du vẫn lạnh nhạt như cũ, nói với Tần Dư Kiều: "Chúng ta đi thôi."
Ra khỏi sân bay, Lục Cảnh Diệu tranh thủ lái xe tới, sau đó mặc kệ Bạch Thiên Du có vui lòng hay không, nhanh tay lấy hành lý của bà bỏ vào cốp xe.
Nhưng phải lái xe đi đâu bây giờ?
Tần Dư Kiều "A" một tiếng.
"Thật không đúng dịp, con đặt một phòng tại khách sạn rồi." Bởi vì có đèn đỏ, Lục Cảnh Diệu dừng lại ở ngã tư, "Nhưng ăn cơm cùng anh trai quan trọng hơn, phần của con để sau cũng được. Nếu không thì tối mai có được không ạ?"
Bạch Thiên Du không trả lời.
Đầu tiên Lục Cảnh Diệu cười, sau đó nói: "Vậy cứ thế nhé, tối mai để con mở tiệc chào mừng tiến sĩ Bạch."
Tần Dư Kiều không nhìn nổi nữa, gọi Bạch Thiên Du một tiếng: "Mẹ."
Vẻ mặt của Bạch Thiên Du dịu lại, nói với Lục Cảnh Diệu: "Cảm ơn."
Lục Cảnh Diệu hớn hở như thể trúng số, lập tức được voi đòi tiên gọi Bạch Thiên Du một tiếng: "Mẹ, đây là việc con phải làm."
Sau đó sắc mặt Bạch Thiên Du trầm xuống.
Lục Cảnh Diệu giải thích cho sai lầm của mình: "Mẹ.... À xin lỗi, tiến sĩ Bạch, cô xem con của con và Kiều Kiều cũng đã lớn như vậy rồi, đáng lý ra bảy năm trước con nên gọi cô một tiếng mẹ mới phải, kéo dài nhiều năm như vậy mới gọi, cô đừng trách con...."
Bạch Thiên Du: "...."

Từ sân bay quốc tế đến chung cư Nhã Lâm mất khoảng nửa tiếng, nhưng bây giờ lại kéo ra hơn bốn mươi phút. Bình thường dù là đèn xanh đèn đỏ hay đèn vàng anh đều phóng bạt mạng, lần này anh lại làm công dân tốt, tuân thủ luật giao thông nghiêm chỉnh. Sau khi xuống xe, Lục Cảnh Diệu vừa mở cửa xe vừa xách hành lý.
Vào nhà rồi, anh còn châm trà dâng trái cây, không bỏ quên bất cứ việc gì, tất cả đều tự thân tự lực.
Lục Cảnh Diệu gọt trái cây không ra hình dạng gì cả, méo mó xiên xẹo. Lúc bưng đến trước mặt Bạch Thiên Du, Bạch Thiên Du không chịu nổi nữa, nói với anh: "Cậu Lục, cậu ngồi xuống trước đi."
Hi Duệ thì sao? Bởi vì cậu cảm thấy bà ngoại không muốn gặp mình, dọc đường đi Lục Hi Duệ không biết phải nói gì. Sau khi về nhà lập tức chạy vào phòng vệ sinh rửa tay, sau đó nhìn ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn trong gương. Bà ngoại không thích nó bởi vì nó đen, bà cảm thấy nó không giống chị Dư Kiều sao? Vừa nghĩ như thế, Lục Hi Duệ soi gương kéo cổ áo xuống, để lộ cái cổ trăng trắng của mình.
Tần Dư Kiều thấy Lục Hi Duệ đi ra khỏi phòng vệ sinh thì có cái gì đó là lạ, sau đó mới phát hiện cổ áo không kéo hẳn hoi. Cô giữ Hi Duệ lại, kéo cổ áo lên: "Coi chừng bị cảm."
Hi Duệ lúng túng cúi đầu.
Bạch Thiên Du đã kìm né