Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341160

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1160 lượt.

n đến mức khó chịu, ngước mắt nói với Lục Hi Duệ: "Lại đây cho ta xem."
Lục Hi Duệ do dự một lát, vẫn ngoan ngoãn đi đến trước mặt Bạch Thiên Du .
"Tên gì?"
Lục Hi Duệ chớp mắt: "Duệ Duệ ạ."
"Tên đầy đủ."
".... Lục Hi Duệ ạ. Lục trong đại lục, Hi trong hy vọng, Duệ trong trí duệ."
Sau đó Bạch Thiên Du lại bị sặc, tiếp tục hỏi vấn đề thứ hai: "Mấy tuổi rồi?"
Lục Hi Duệ giương cằm mình lên: "Cháu bảy tuổi rồi ạ." Lục Cảnh Diệu đứng bên cạnh biết Bạch Thiên Du đang nghĩ gì, đứng dậy lấy một tập tài liệu ở ngăn kéo trong phòng. Đó là kết quả xét nghiệm ADN của Tần Dư Kiều và Lục Hi Duệ, anh đã chuẩn bị thêm mấy bản từ lần trước rồi.
"Mặc dù con cảm thấy hơi thừa thãi, nhưng con biết công việc của mẹ đòi hỏi sự cẩn thận chính xác, cho nên chuẩn bị chút, mẹ xem đi." Lục Cảnh Diệu vừa nói vừa đưa kết quả xét nghiệm tới trước mặt Bạch Thiên Du, "Kiều Kiều, Duệ Duệ và cả con đều làm xét nghiệm. Kết quả đúng là người một nhà."
Bạch Thiên Du cầm tờ giấy kết quả, xem mấy lần, đúng là không còn lời gì để nói, có vài lời không tiện nói trước mặt Lục Hi Duệ. Đặt kết quả xét nghiệm xuống, Bạch Thiên Du nói với Lục Hi Duệ : "Lục Hi Duệ phải không?"
Lục Hi Duệ không vui lắm, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
"Đã học tiểu học rồi phải không?" Bạch Thiên Du ngước mắt nhìn Lục Hi Duệ, "Bình thường học những thứ gì?"
Lục Hi Duệ đảo mắt, trả lời câu hỏi của bà ngoại sói, "Trừ những môn học chính, còn có piano, cờ vây và tính nhẩm ạ."
Thật ra Bạch Thiên Du rất hài lòng với đứa cháu ngoại này, thấy trong phòng khách có đặt một chiếc đàn piano, bà nói với Lục Hi Duệ: "Có thể đàn một bản nhạc cho bà ngoại nghe được không?"
Bà ngoại? Lục Hi Duệ hơi giật mình, lúc này Tần Dư Kiều ngồi xổm xuống, xoa đầu Hi Duệ: "Duệ Duệ, bà là mẹ của chị Dư Kiều. Nếu em bằng lòng, gọi bà một tiếng bà ngoại được không?"
"Dĩ nhiên bằng lòng." Mở miệng trả lời là kẻ bán con cầu vinh Lục Cảnh Diệu, vỗ nhẹ lên vai Lục Hi Duệ, "Gọi bà ngoại đi."
Lục Hi Duệ bắt đầu chuẩn bị, chuẩn bị mãi mới có thể khẽ khọt gọi Bạch Thiên Du một tiếng bà ngoại: "Bà…ngoại."
***
Buổi tối lúc Bạch Thiên Du dẫn Tần Dư Kiều đến nhà họ Bạch ăn cơm, Lục Cảnh Diệu cũng đưa Lục Hi Duệ về tổ của mình. Sau bữa tối, Lục Hi Duệ lập tức vùi trên ghế sofa cầm đếm tiền lì xì của bà ngoại, Lục Cảnh Diệu nhìn thấy, anh lại ngứa mồm trêu chọc.
Sau khi tắm xong, Lục Hi Duệ lại lôi lì xì ra đếm.
Đếm rồi lại đếm, sao lại nhiều hơn lúc nãy nhỉ? Đếm lại một nữa, thì ra là đếm sai.
Con cún Shar-pei Cầu Cầu là bạn tốt của Duệ Duệ cũng ngồi trên ghế nhìn Hi Duệ. Mỗi khi Hi Duệ đếm một tờ, Cầu Cầu lại sủa một tiếng. Lục Cảnh Diệu nghe mà phát bực, đi xuống nhà nói với Hi Duệ: "Con vào phòng mình đếm đi."
Hi Duệ vui vẻ chìa bao lì xì của Bạch Thiên Du cho Lục Cảnh Diệu xem, nói với Lục Cảnh Diệu: "Ba ơi, thật ra bà ngoại rất thích con phải không? Bà là người ngoài mặt thì nói lời gay gắt nhưng trong lòng lại mềm như đậu phụ, có phải không ạ?"
Lục Cảnh Diệu hơi bực: "Về phòng đi."
"Cầu Cầu, chúng ta lên tầng." Nói xong, Lục Hi Duệ đi dép bông lên tầng. Gần đây Cầu Cầu càng ngày càng mập, đi cầu thang cũng hơi khó khăn. Hi Duệ cúi xuống ôm nó, còn kêu ca: "Đã nói mày không được ăn nhiều như vậy rồi. Ngày mai mày phải chạy bộ với tao."
Lục Cảnh Diệu nhìn Hi Duệ lên tầng, lấy điện thoại di động ra nhìn. Có rất nhiều cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, duy chỉ không có của Tần Dư Kiều.
***
Tần Dư Kiều ăn cơm tối ở nhà bác. Sau bữa tối, Bạch Thiên Du và Bạch Diệu vào thư phòng nói chuyện riêng. Tần Dư Kiều biết Bạch Thiên Du định nói chuyện gì với bác nên cũng sốt ruột. Bạch Quyên bất mãn lên tiếng: "Cô thật là, có gì không thể nói với chúng ta chứ."
Bữa tối nay Tần Dư Kiều cũng không ăn gì nhiều, bác gái mang trái cây tới, cô cũng không có hứng ăn. Lấy điện thoại di động ra nhìn, Lục Cảnh Diệu không hề gọi cho cô, lúc mấu chốt thế này phải cho cô chút sức lực chứ.
Một lát sau, một tin nhắn gửi tới, màn hình xuất hiện dòng chữ ông xã. Mặt Tần Dư Kiều nóng bừng lên, Lục Cảnh Diệu đổi tên mình trong danh bạ thành ông xã từ lúc nào vậy?
"Kiều Kiều, tình hình bên đó thế nào? Đừng lo, có con sớm cũng không mất mặt, mẹ anh mười tám tuổi đã sinh anh cả của anh rồi."
Thật ra có lúc Lục Cảnh Diệu rất hiểu cô, hiểu rõ Tần Dư Kiều vừa nhát gan lại sĩ diện hão. Cho nên dù cô không nhớ chuyện ở Edinburgh, một nơi nào đó trong lòng vẫn mách bảo cô rằng cô có thể tin tưởng Lục Cảnh Diệu.
Tần Dư Kiều cúi đầu trả lời tin nhắn, nói qua tình hình bên này cho anh biết. Lục Cảnh Diệu trả lời rất nhanh, phân tích cho cô: "Anh thấy mẹ em chỉ nói cho bác em biết thôi, cho nên nếu bác em hỏi gì, em cứ bảo bác em như thế."
Như thế là sao? Tần Dư Kiều nhắn một dấu chấm hỏi.
"Nhắn tin với ai thế?" Bạch Quyên hỏi cô.
"Bạn...." Tần Dư Kiều vén tóc mai ra sau tai, đúng lúc này, tin nhắn lại gửi tới, Lục Cảnh Diệu nói với cô:
"Nói cho họ biết, Tần Dư Kiều không lấy Lục Cảnh Diệu thì không lấy ai cả."
***
Bạch Thiên Du tìm Bạch Diệu để bàn bạc