Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341131
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1131 lượt.
úp em tắm rửa sạch sẽ đi, em còn phải về."
Liên tục hoan ái hai hiệp, vì trong phòng tắm mịt mù hơi nước nên cả người Tần Dư Kiều phiếm hồng. Thật ra Lục Cảnh Diệu không nỡ để Tần Dư Kiều đi, nhưng dù sao đây cũng không phải nhà của mình. cắn miệng Tần Dư Kiều: "Kiều Kiều, sao em lại xinh đẹp như vậy chứ...."
Sau khi xong việc, Lục Cảnh Diệu rất biết cách nói mấy lời ngọt ngào. Cho nên ngoại trừ giúp Tần Dư Kiều tắm rửa, lúc mặc quần áo cho cô còn nói liến thoắng, khiến Tần Dư Kiều vui không kể xiết. Lúc về phòng, cô thưởng cho Lục Cảnh Diệu một nụ hôn: “Moah~, biết điều một chút, buổi tối đừng đá chăn."
Lục Cảnh Diệu đúng là dở khóc dở cười mà, anh không hề muốn cho Tần Dư Kiều đi, bồng cô tới cửa mới đặt cô xuống, còn xấu xa cởi một cúc áo của cô: "Ngủ ngon."
Đúng lưu manh! Tần Dư Kiều nhếch miệng cười rời đi, nhưng chưa đi được mấy bước nụ cười trên mặt đã lập tức đông cứng. Cô nhìn bóng người đứng trước cửa phòng mình, gọi tên người đó: "Nghiên Thanh."
Hạ Nghiên Thanh ngớ người ra, sau đó xoay người: "Kiều Kiều, cậu còn chưa ngủ à?"
Tần Dư Kiều mặc bộ áo ngủ khá rộng, dưới chân là đôi dép bông mềm mại, rõ ràng không có dáng vẻ ôn hòa phục tùng, cả người lại tản mát vẻ bén nhọn khó có thể hình dung. Thấy vậy, Hạ Nghiên Thanh xoay người tiếp tục đi về phòng mình.
Tần Dư Kiều không bỏ qua, đi theo cô ta. Đến phòng của Hạ Nghiên Thanh còn vọt lên mở cửa phòng cô ta rồi bước vào.
Phòng của Hạ Nghiên Thanh chính là phòng khách của nhà họ Tần được sửa lại. Tần Dư Kiều nhìn lướt qua, gian phòng được bày trí rất có phong cách của Hạ Nghiên Thanh, vô cùng sang chảnh. Một căn phòng chỉ riêng đèn thôi đã có bảy tám chiếc.
Tần Dư Kiều đánh giá căn phòng rồi đưa mắt nhìn Hạ Nghiên Thanh, đi thẳng vào vấn đề: "Vừa rồi cậu ở đó làm gì?"
Hạ Nghiên Thanh cười ha ha: "Kiều Kiều, cậu có ý gì?"
"Đừng giả bộ, không cảm thấy ngán sao?" Lúc này Tần Dư Kiều như trở thành một người khác, từng bước từng bước đến chỗ Hạ Nghiên Thanh, "Thật ghê tởm."
"Cậu cũng ghê tởm vậy thôi." Hạ Nghiên Thanh cũng nổi giận, nhưng không tỏ rõ vẻ mặ mà còn nở nụ cười, "Nửa đêm vụng trộm, thật sự đói khát lắm sao?"
Tần Dư Kiều khẽ cười, tặc lưỡi hai tiếng: "Tôi ân ái với người đàn ông của tôi mà gọi là vụng trộm sao? Hạ Nghiên Thanh, cậu thật hài hước quá, cậu là thánh nữ tôn thờ trinh tiết hay sao vậy?"
Mặt Hạ Nghiên Thanh hết xanh lại đen, sau đó quay đầu nhìn Tần Dư Kiều như thể liệt nữ không thể xâm phạm. Nhưng càng như vậy, lửa giận trong lòng Tần Dư Kiều lại càng bùng cháy. Cô cao hơn Hạ Nghiên Thanh mấy centimét, thời điềm nhìn xuống Hạ Nghiên Thanh, đôi mắt cô trở nên lạnh lẽo bén nhọn như một khối băng sắc lạnh.
Trong lòng Tần Dư Kiều rất khó chịu, những chuyện trước kia đột nhiên tái hiện rõ mồn một ngay trước mắt, chỉ cần nhớ tới liền như có một con dao cứa khắp người cô, nơi nào đi qua là đau đớn thấu xương chỗ ấy.
"Nếu như nói về chuyện vụng trộm, hình như cậu còn hiểu rõ hơn tôi nhỉ?" Tần Dư Kiều cười cười, nhưng lời của cô như những nhát dao chí mạng đâm vào điểm yếu của Hạ Nghiên Thanh. Mặt Hạ Nghiên Thanh trở nên tái nhợt, căm hận nhìn Tần Dư Kiều: "Cậu đừng ép người quá đáng!"
Tần Dư Kiều mím môi, đột nhiên trong lòng sinh ra một cảm giác vô lực. Cho dù cô có mắng chửi Hạ Nghiên Thanh xối xả thế nào đi nữa thì vẫn không thể thay đổi hiện thực, cuối cùng chỉ có thể lực bất tòng tâm mà thôi. Năm đó nếu như không phải là Hạ Nghiên Thanh nói với cô: "Tần Dư Kiều, thật ra ba cậu đã sống cùng với mẹ tớ lâu rồi." Thì có lẽ cô sẽ không ra nước ngoài vớiBạch Thiên Du. Năm đó cô cảm thấy chuyện này rất đáng ghê tởm, không thể nào chấp nhận nổi, nhưng bây giờ nghĩ lại, đúng là Hạ Vân dạy con gái rất tốt.
Tần Dư Kiều xoay người rời đi, lúc rời đi cô khẽ thở dài nói một câu: "Chẳng lẽ Giang Hoa không thỏa mãn được cậu sao?"
Hạ Nghiên Thanh siết chặt nắm tay: "Tần Dư Kiều, tôi thật sự chỉ trải nghiệm mà thôi."
....
Tần Dư Kiều cười một tiếng, lúc đẩy cửa phòng ra thì thấy Hạ Vân đang đứng trước cửa, cười hỏi: "Kiều Kiều vẫn chưa ngủ sao?"
Tần Dư Kiều: "Con nói chuyện với Nghiên Thanh một chút."
"Thật tốt." Hạ Vân làm như rất cảm động, đề nghị, "Hai đứa đã lâu rồi không gặp lại nhau, buổi tối cũng nên tâm dự với nhau một chút."
"Không cần thiết." Tần Dư Kiều hơi mím môi, sau đó quay đầu, chúc hai mẹ con Hạ Vân ngủ ngon, "Dì Hạ, Nghiên Thanh.... Ngủ ngon."
Lúc Tần Dư Kiều trở về phòng của mình thì phát hiện cơ thể cô đang run lẩy bẩy, cô gắng bình ổn hơi thở rất lâu mới đến bên giường. Hi Duệ đang say giấc trên giường, Tần Dư Kiều cẩn thận bò lên giường, nhìn chằm chằm khuôn mặt yên tĩnh của Hi Duệ, lồng ngực phập phồng mới chậm rãi bình thường trở lại.
....
Ngày đầu tiên của năm mới, từ sáng tinh mơ Lục Cảnh Diệu đã nhận được rất nhiều cuộc gọi, nhưng anh không nghe. Sau đó điện thoại Tần Dư Kiều cũng vang lên, Lục Cảnh Diệu nhức đầu nhìn cô: "Đừng nghe, là của ba anh."
Ngược lại Lục Cảnh Diệu đã thức tỉnh cô, cô lại có thể không gọi điện thoại chúc Tết Lục Hòa Th