Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341129
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1129 lượt.
ước. Mặc dù anh bảo cô đừng nghe nhưng Tần Dư Kiều nào dám, bấm nút nghe. Không ngờ người gọi không phải là Lục Hoà Thước như đã tưởng, mà lại là giọng nói rất trẻ trung, hình như là thư ký riêng của Lục Hoà Thước .
"Năm mới vui vẻ." Thư ký mở miệng trước, ngừng một lát, "Xin hỏi cậu Hi Duệ có ở bên cạnh cô Tần không ạ? Chủ tịch Lục muốn nói chuyện với cậu Hi Duệ."
Tần Dư Kiều càng thêm xấu hổ hơn, sao tự nhiên lại quên mất chuyện quan trọng như vậy, vội vàng đưa điện thoại cho Hi Duệ: "Ông nội gọi này con."
Lục Hi Duệ đang ăn há cảo mừng tuổi dì Chu làm, nghe thấy ông nội gọi điện thì vội vàng nuốt cả miếng há cảo, cầm lấy điện thoại của Tần Dư Kiều nghe.
Lục Hoà Thước cực kỳ đau lòng. Hôm qua đợi cả một ngày mà cháu nội yêu quý không thèm gọi điện thoại chúc Tết, buổi sáng lại tái phát bệnh trẻ con, thư ký thức thời gọi cho Lục Cảnh Diệu. Nhưng Lục Cảnh Diệu không chịu nghe máy nên chỉ có thể lấy số điện thoại của Tần Dư Kiều từ Lục Gia Anh mà thôi.
Hi Duệ rất thông minh, nhận được điện thoại lập tức nói: "Ông nội năm mới vui vẻ, Hi Duệ chúc Tết ông nội. Chúc ông nội thân thể dồi dào sức khoẻ.... Bao tiền lì xì ạ? Lúc con về đưa cho con đượ không ạ?"
Tần Dư Kiều bật cười, đúng lúc ấy thì Hi Duệ đưa di động cho cô: "Mẹ, ông nội muốn nói chuyện với mẹ."
Tần Dư Kiều nhìn Lục Cảnh Diệu với vẻ mặt đau khổ, cầm di động liền cười hì hì mở miệng: "Bác Lục, năm mới vui vẻ."
"Vui vẻ cái rắm!" Lục Hoà Thước ở bên kia điện thoại nổi trận lôi đình, "Bao giờ thì đưa Hi Duệ về?"
"...."
"Bác Lục, để con bảo Cảnh Diệu nói chuyện với bác." Điện thoại tựa như một củ khoai lang nóng phỏng tay, Tần Dư Kiều lập tức ném cho Lục Cảnh Diệu, quay đầu thì thấy Tần Ngạn Chi ngồi đối diện cô cười, ông chỉ vào mũi cô, "Bao giờ vào cửa nhà chồng rồi muốn làm thế nào thì làm." Mặc dù nói như vậy, giọng điệu của Tần Ngạn Chi cũng không có bao nhiêu chỉ trích, sau đó lấy vài bao lì xì trong túi ra, kín đáo đưa cho Hi Duệ, "Duệ Duệ, ông ngoại lì xì cho con nhé?"
Lục Hi Duệ không hề khách sáo, cầm lấy bao lì xì rồi chúc Tết: "Cảm ơn ông ngoại, chúc ông ngoại dồi dào sức khỏe, vạn sự như ý, sống lâu trăm tuổi...."
Lúc Tần Ngạn Chi lấy bao lì xì ra, Hạ Vân đứng bên cạnh ông. Thật ra bà đã chuẩn bị lì xì, không ngờ Tần Ngạn Chi còn có thể phá lệ chuẩn bị thêm. Bà cười tươi, cũng lấy ra hai bao lì xì rồinói: "Kiều Kiều, đây là của dì Hạ cho con và Hi Duệ ."
Tần Dư Kiều ngước mắt nhìn Hạ Vân, lại thấy sắc mặt hơi khó xử của Tần Ngạn Chi: "Kiều Kiều, đây coi như tấm lòng cùa dì Hạ."
Tần Dư Kiều nhận bao lì xì từ tay Hạ Vân: "Cảm ơn dì Hạ."
Hạ Vân cười hài lòng, thế nhưng khi Hi Duệ mở bao lì xì Tần Ngạn Chi cho ra, nụ cười trên mặt bà lại trở nên cứng ngắc.
Lục Hi Duệ ăn xong há cảo, lập tức mở bao lì xì giữa phòng khách. Vì bao lì xì của ông ngoại rất dày, cho nên lúc mở tâm trạng của Lục Hi Duệ vừa hồi hộp vừa mong chờ. Kết quả chỉ thấy mấy tờ giấy, nhất thời hàng lông mày nhỏ bé nhíu lại. Dù sao Hi Duệ cũng còn là con nít, cho nên lên tiếng hỏi trước mặt Tần Ngạn Chi, liền mở miệng hỏi: "Ông ngoại, sao ông ngoại cho con toàn là giấy không vậy?"
Tần Dư Kiều liếc nhìn Tần Ngạn Chi, trong lòng ước chừng đã biết: "Ba...."
"Duệ Duệ, trước tiên con cứ đưa đống giấy đó cho ba mẹ con." Tần Ngạn Chi cười ha hả, "Rồi ông ngoại bổ sung cho con một bao nữa, có được không?"
....
Mùng một, Tần Dư Kiều vẫn chưa thấy Hạ Nghiên Thanh xuống nhà. Hôm qua sau khi cô rời khỏi phòng Hạ Nghiên Thanh rời đi, lúc Hạ Vân tiến vào, loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc của Hạ Nghiên Thanh.
Mùng hai, Hạ Nghiên Thanh vẫn không xuất hiện. Lúc ăn cơm trưa, bà Tần lão hỏi Hạ Vân: "Nghiên Thanh đâu rồi, sao không thấy nó đâu?"
Đầu tiên Hạ Vân Chính liếc nhìn Tần Dư Kiều, rồi mới trả lời: "Về quê thăm mọi người."
Tần Dư Kiều đang yên lặng ăn cơm, đúng lúc này Lục Cảnh Diệu lên tiếng: "Có phải cô Hạ về quê thăm ba cô ấy không?"
Lục Cảnh Diệu hỏi xong, Tần Ngạn Chi lập tức ho khan, sau đó Hạ Vân ráng kiềm chế sắc mặt, trả lời: "Nghiên Thanh đi thăm ông ngoại và bà ngoại."
"Xin lỗi...." Lục Cảnh Diệu nói.
Tần Dư Kiều cứ tưởng Hạ Nghiên Thanh về quê, thế nào cũng phải ở lại vài ba ngày, kết quả lại ngoài ý muốn của cô. Buổi tối hôm mùng hai, Nghiên Thanh đã trở về, hơn nữa còn về chung với Giang Hoa.
Giang Hoa mang quà tới. Lúc Tần Dư Kiều xuống nhà, Giang Hoa ngẩng đầu cười với cô, Tần Dư Kiều híp mắt nhìn Giang Hoa, cảm thấy anh có vẻ hơi kì cục, lúc đang suy nghĩ kì cục chỗn nào, thì thấy trên cổ Giang Hoa có quấn một chiếc khăn quàng màu xanh lá cây.
Cái khăn màu xanh lá cây đã lâu rồi, màu xanh lá cây đã lâu rồi.
"Năm mới vui vẻ, Kiều Kiều."
"Năm mới vui vẻ." Tần Dư Kiều đi tới trước mặt Giang Hoa, "Đầu năm mặc màu xanh lá cây, tâm trạng cũng không tệ."
Giang Hoa như cười như cười, giọng điệu nửa thật nửa giả, nói nhẹ tênh: "Anh chỉ dùng để nhớ lại quá khứ thôi."
Tần Dư Kiều hừ hừ: "Tích chút phúc đi, đầu năm đừng làm em cảm thấy ghê tởm."
Giang Hoa tựa như khi còn bé, mỗi lần bị cô