Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341037

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1037 lượt.

anh sao?”
Tần Dư Kiều: “ Cũng không hẳn.”
Giọng nói của Lục Nguyên Đông rất bình thản không rõ cảm xúc thật, Tần Dư Kiều mở tủ quần áo chọn đồ để thay, cố ý, vô tình hỏi một câu: “ Có tâm sự sao?”
Lục Nguyên Đông cười nói: “ Không.”
Nghe vậy, Tần Dư Kiều cũng không biết nên nói gì, nên hai người tán gẫu vài câu rồi cúp điện thoại.
Cúp điện thoại, Tần Dư Kiều tiếp tục thay quần áo, một nửa số quần áo là cô đem từ bên Anh về, một nửa là mợ mua giúp cô. Cô chỉ mặc vài bộ có nhãn hiệu rõ ràng còn lại thì đều là quần áo còn mới, Tần Dư Kiều phát hiện ra một chuyện khiến cô rất vui vẻ, quần áo hình như đã rộng hơn trước rồi.
Đứng trước gương ngắm vuốt một vòng, từ khi về nước cho tới nay, cô đã gầy đi không ít.
Cân nặng đối với phụ nữ luôn là áp lực, cho dù bản thân có gầy cũng vẫn thấy mình béo. Huống chi Tần Dư Kiều còn vượt qua cả số đo chỉ tiêu, mặc kệ là tâm lí hư vinh hay do nhân tố khác Tần Dư Kiều vẫn đang rất đau lòng khi không thể mặc quần áo xinh đẹp đứng trước mặt mọi người, để trở lại là một người con gái xinh đẹp kiêu ngạo.
***
Buổi sáng chủ nhật, Lục Hi Duệ ở trong phòng luyện đàn, lúc cô giáo ở bên cạnh thì tỏ ra ngoan ngoãn, đến khi cô giáo vừa rời khỏi, cậu liền đánh đàn loạn hết cả lên, vui vẻ giống như đang diễn tấu cho sự vui sướng của chính bản thân mình, đang trong lúc hưng phấn bỗng nghe thấy tiếng gọi quen thuộc từ phía sau truyền tới: “ Hi Duệ.”
Lục Hi Duệ quay đầu lại thì Lục Cảnh Diệu đã đi sát tới bên cậu, còn đứng cạnh anh là cô dạy đàn.
Cô giáo dạy đàn nhìn Lục Cảnh Diệu mỉm cười: “ Hi Duệ có tài năng trời phú, có thể tự sáng tác ra ca khúc.”
Lục Cảnh Diệu “ Uhm.” Một tiếng, sau đó quay sang nói với thầy giáo dạy đàn: “ Tôi đến đón Hi Duệ về sớm một chút.”
Lục Hi Duệ đắc ý ngồi trên xe của Lục Cảnh Diệu: “ Hôm nay cha tới đón con là muốn đi cùng con tới chỗ chị Dư Kiều đúng không?”
Lục Cảnh Diệu: “ Tiện đường thì tới mà thôi.”
Lục Hi Duệ đối với câu trả lời này rất không hài lòng nhưng cậu bé cũng không nói gì thêm, thì thầm một tiếng rồi vươn tay tới trước Lục Cảnh Diệu: “ Cha cho con mượn di động một lúc ạ.”
Lục Cảnh Diệu không đưa điện thoại cho Hi Duệ, sau đó chuyển mắt nhìn về con đường phía trước: “ Không phải tối qua con đã hẹn chị ấy rồi sao?”
Lục Hi Duệ: “ Tối qua là tối qua, hơn nữa con cũng chưa nói cụ thể thời gian hẹn là bao giờ.”
“ Con nói rồi, là hẹn vào lúc 1 giờ chiều.” Lục Cảnh Diệu cúi xuống nhắc nhở con trai: “ Nếu không muốn trở thành đứa trẻ bị người khác chán ghét thì con nên nói ít làm nhiều.”
“ Cha nghe lén con nói chuyện với chị Dư Kiều.” Lục Cảnh Diệu chất vấn cha ruột của mình.
Lục Cảnh Diệu rất coi thường lời nói này của cậu bé: “ Là con nói quá to.”
Tối hôm qua, Lục Hi Duệ ở trong phòng gọi điện cho Tần Dư Kiều, lỗ tai của Lục Cảnh Diệu tạm coi là thính nhưng không thể thính đến mức cách hai bức tường cũng có thể nghe được nội dung cuộc đối thoại của con trai, cộng thêm anh không có thói quan đứng ở ngoài cửa nghe lén.
Về phần anh vì sao biết được Hi Duệ và Dư Kiều nói những gì, chỉ là anh ‘không cẩn thận‘ mở chức năng ghi âm trong điện thoại lên mà thôi.
Tối hôm qua, Lục Cảnh Diệu sau khi lấy lại điện thoại từ tay của con mình, anh còn nghe đủ bốn lần về cuộc nói chuyện dài 5 phút 47 giây kia mới chịu dừng lại.
Dáng vẻ cô đã thay đổi rất nhiều nhưng giọng nói vẫn như xưa.
Ngày đó, ở trong thang máy khi anh không kiềm chế được hỏi cô muốn xuống lầu mấy, giây phút mà cô nói chuyện, trái tim anh như muốn nổ tung, nhịp tim đập nhanh hơn, hơi thở dồn dập, mắt như mờ đi, đôi tai ù, không thể nói rõ là cảm giác gì, tóm lại là vô cùng khó chịu.
***
Tần Dư Kiều có hẹn với Bạch Quyên đi dạo phố, quét sạch một vòng trong thắng lợi mới chịu trở về, ở trong phòng đang thử quần áo, Bạch Quyên nhìn gương mặt của Tần Dư Kiều, nhìn thấy cô cũng đã giảm được kha khá cân nặng, tay chân như có kiến bò ngứa ngáy đưa tay sờ eo Tần Dư Kiều: “ Nếu tiếp tục giảm nữa, chắc trong một năm sẽ lấy lại được vòng eo thon nhỏ.”
Tần Dư Kiều cười cười, nhìn trước gương kéo cổ áo, Bạch Quyên cảm thấy hơi kì lạ, bèn hỏi: “ Em và Lục Nguyên Đông quen nhau thật sao.”
Tần Dư Kiều không biết nên hình dung mối quan hệ giữa cô và Lục Nguyên Đông như thế nào, suy nghĩ một lúc mới trả lời: “ Một nửa là vậy.”
Bạch Quyên xì một tiếng, sau đó nằm lăn trên đường, hai tay kê dưới đầu, nhìn Tần Dư Kiều một lúc, sau đó hỏi về mối quan hệ đã tò mò suốt nhiều năm qua: “ Vì sao lúc trước em và Giang Hoa chia tay?”
Tần Dư Kiều giật mình
Bạch Quyên hơi lắm chuyện: “ Không thể nói sao?”
Tần Dư Kiều cười khẽ, quay đầu lại: “ Không có gì là không thể nói, có một chuyện đã làm tan vỡ cả hai.”
Quả thực đã có chuyện xảy ra, ngày đó là sinh nhật của Tần Dư Kiều, bởi vì lúc đó Tần Ngạn Chi và Bạch Thiên Du đang cãi nhau đòi li hôn cho nên không có ai chúc mừng sinh nhật cùng cô Giang Hoa bèn gọi điện hẹn cô tới nhà anh ta đánh bài.
Tần Dư Kiều chạy tới chỗ Giang Hoa, tin chắc rằng anh ta sẽ chuẩn bị cho mình một


The Soda Pop