Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341029

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1029 lượt.

ếng, sau đó nhìn thấy ánh mắt đen láy của Hi Duệ, cô ngẩng đầu nói với Lục Cảnh Diệu: “ Nếu như anh không chê, vậy tôi sẽ nhận Hi Duệ là học trò của mình.”
Lục Cảnh Diệu khẽ cười, không đáp lại, Lục Hi Duệ vui vẻ ôm chầm lấy eo của Tần Dư Kiều: “ Chị Dư Kiều, em sẽ nhất định nỗ lực học vẽ tranh, không phụ tình cảm của chị.”
Tần Dư Kiều xoa đầu của Hi Duệ: “ Vẽ tranh chỉ là giải trí, hiện giờ quan trọng nhất vẫn là việc học hành của em.”
“ Cái này cũng không hẳn.” Sắc mặt của Lục Cảnh Diệu rạng rỡ như mùa xuân nhìn Tần Dư Kiều: “ Sở thích của trẻ con cũng rất quan trọng, Hi Duệ thích vẽ tranh là do di truyền, nói không chừng cũng giống như mẹ của nó, sẽ trở thành họa sĩ ...”
Lục Hi Duệ ngẩng phắt đầu lên: “ Mẹ con là họa sĩ?.”
Lục Cảnh Diệu gật đầu: “ Tạm cho là vậy, họa sĩ gà mờ.”
Lục Hi Duệ hỏi Tần Dư Kiều: “ Gà mờ nghĩa là sao?.”
Tần Dư Kiều không biết giải thích thế nào đành nhìn về phía của Lục Cảnh Diệu, thần sắc anh lạnh nhạt, tựa như đang chờ đáp án của cô, Tần Dư Kiều nhìn thấy vẻ chờ đợi của Hi Duệ: “Ý của gà mờ như nãy chị nói, giống như chị là nghiệp dư.”
Lục Hi Duệ giật mình hiểu ra: “ Vậy là cũng lợi hại như chị Dư Kiều sao?.”
Tần Dư Kiều nở nụ cười, không đành lòng đả kích suy nghĩ của Lục Hi Duệ: “ Phải rồi.”
Đến khi sắp tới bữa tối, Lục Cảnh Diệu ra ngoài nghe điện thoại, ngay tức khắc cậu bé lấy trên giá sách xuống mấy quyển bài tập mỹ thuật tạo hình đưa vội cho Tần Dư Kiều xem.
Mấy bức tranh cậu bé vẽ khiến cho Tần Dư Kiều khen ngợi không ngớt, tuy rằng tuổi còn nhỏ nhưng tranh vẽ rất có trí tưởng tượng, các nét cũng khá rõ ràng, cô hỏi Lục Hi Duệ rằng trước đây có từng học qua vẽ tranh chưa.
Lục Hi Duệ lắc đầu, nét mặt tỏ ra mất mát.
Tần Dư Kiều xem tới bức tranh một nhà ba người, được vẽ bằng màu nước. Tần Dư Kiều nhìn chằm chằm vào bức tranh “mẹ“ do Lục Hi Duệ vẽ, người bên trong tranh có làn da màu socola.
Lục Hi Duệ ở bên cạnh giải thích: “Anh Nguyên Đông nói có khả năng da mẹ em màu đen.”
Tần Dư Kiều cảm thấy hơi xót xa, cô cũng nghe từ miệng người khác kể về mẹ của Lục Hi Duệ, hình như không đúng cho lắm, điều duy nhất đúng là ngay cả bản thân của Lục Hi Duệ cũng chưa một lần gặp qua mẹ ruột của mình.
Hai người ngồi trong phòng đọc sách bên cạnh cửa sổ, phía dưới có trải lớp lông dê, giọng nói bi thương của Lục Hi Duệ vang lên: “ Chị Dư Kiều, em có bí mật này chị đừng nói với người khác nhé.”
Tần Dư Kiều nhìn Lục Hi Duệ, cậu bé càng nói càng bi thương khiến cô cũng cảm thấy không được vui, cô nói: “ Bí mật gì vậy?.”
Lục Hi Duệ tự hồ như đang do dự, bí mật này là đầu tiên cậu nói với người khác, thậm chí cậu cũng không dám hỏi cha về sự thực này, do dự một lúc lâu, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn, dùng thái độ dè dặt cẩn trọng mở miệng: “ Em cảm thấy em là đứa trẻ ống nghiệm.”
Tần Dư Kiều không biết nên hình dung vẻ kinh ngạc của mình lúc này như thế nào, bởi vì quá kinh ngạc nên quên mất việc an ủi cậu bé, đúng lúc này, Lục Cảnh Diệu đi vào: “ Lục Hi Duệ, con đang nói bậy bạ gì đó.”






Nhận Học Trò
Về mấy chữ \'đứa trẻ ống nghiệm\' này, theo cách hiểu của Lục Cảnh Diệu, thì nó chứng tỏ anh là bị vô sinh, hay là yếu về mặt "nào đó", hoặc có thể bị gay, các thứ linh tinh đại loại như vậy.
Còn theo cách hiểu của Lục Hi Duệ, thì những đứa trẻ không có mẹ đều không phải được sinh ra từ bụng mẹ, mà được tạo thành từ ống nghiệm to thật to trong các phòng thí nghiệm.
Nên tuy Lục Hi Duệ cảm thấy mình bị mắng rất oan ức, nhưng cũng không dám nói bừa nữa, cậu bé vội bật người từ trên thảm lông cừu đứng dậy, cúi đầu đứng trước mặt Lục Cảnh Diệu, vẻ mặt vô cùng buồn bã.
Tần Dư Kiều đang định lên tiếng nói đỡ cho Lục Hi Duệ, thì thấy Lục Cảnh Diệu quay đầu nhìn về phía mình: "Con nít nói chuyện không biết suy nghĩ, thật khiến Tần tiểu thư phải chê cười rồi."
Sau khi Lục Hi Duệ đi, trong phòng sách chỉ còn hai người, Tần Dư Kiều và Lục cảnh Diệu, vì chủ đề nhạy cảm ban nãy mà lúc này Tần Dư Kiều có chút không được tự nhiên, cô cúi đầu nhìn bức tranh "một nhà ba người" của Lục Hi Duệ, Lục Cảnh Diệu cũng nhìn xuống bức tranh ấy, sau đó bình thản nói: "Ban nãy cám ơn Tần tiểu thư đã giúp tôi nghĩ lý do gạt Hi Duệ."
Tuy Lục Cảnh Diệu nói cảm ơn cô, nhưng trong ánh mắt anh ta không có bao nhiêu cảm kích. Tần Dư Kiều: "Tôi chỉ không muốn Hi Duệ buồn vì chuyện này, với trẻ em, vị trí của người mẹ lúc nào cũng hết sức đặc biệt."
Lục Cảnh Diệu cười: "Tần tiểu thư cũng là phụ nữ, vậy cô nghĩ xem, với một người mẹ, con của họ có ý nghĩa như thế nào?
Tần Dư Kiều: "... Đương nhiên là bảo vật quan trọng nhất của họ."
"Vậy sao?" Lục Cảnh Diệu không hiểu tại sao lại đổi đề tài, anh đưa mắt nhìn chằm chằm Tần Dư Kiều: "Vậy cô nghĩ thế nào nếu một người phụ nữ quên đi sự tồn tại của chồng và con mình?"
Tần Dư Kiều mấp máy môi, vẻ mặt lộ rõ sự khó tin.
"Tôi chỉ ví dụ thôi, không phải nói mẹ của Hi Duệ." Lục Cảnh Diệu nói xong liếc mắt nhìn Tần Dư Kiều một cái, "


The Soda Pop