Tìm Thấy Nhau Trong Nỗi Cô Đơn
Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341032
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1032 lượt.
ngạc nhiên lớn, kết quả là đi tới biệt thự của Giang Hoa đúng là anh ta tìm cô để đánh bài, lúc ấy tâm tình của cô không được tốt, chỉ mới thua hai ván mà đã không muốn chơi tiếp.
Giang Hoa bảo cô lên lầu nghỉ ngơi, đến đoạn rẽ ở cầu thang thì cả căn phòng đèn đóm tắt ngóm, Giang Hoa muốn cho cô một ngạc nhiên, cô đứng tại chỗ dò dẫm tìm đường, kết quả đụng phải bờ tường làm bằng thịt.
“Sau đó thì sao?.” Bạch Quyên vỗ vỗ vai cô, ý bảo nói tiếp.
Tần Dư Kiều bất đắc dĩ cười nhạt: “ Em cho rằng đó là Giang Hoa cho nên em liền hôn anh ta, kết quả hôn được một nửa thì phát hiện đã hôn sai người.”
Ngay lúc đó, khi cô và “ Giang Hoa “ có hành động khó xử thì biệt thự sáng đèn, bạn học của cô đứng thành xung quanh thành một vòng, mọi người đang cầm bánh ngọt, có hoa tươi, còn có pháo hoa đang muốn bắn lên.
Sau đó tất cả mọi người nói đồng thanh: “Surprise!"
Có người lại nói: “ Sinh nhật vui vẻ.”
Đúng lúc này, tiếng vỗ tay qua đi bỗng trở nên yên lặng đến bất ngờ, mọi người đều đứng ở đó không hề nhúc nhích, không kịp đóng miệng lại, khuôn mặt vô cùng kinh ngạc. Người đứng ở giữa là Giang Hoa, trong tay đang cầm bó hoa phải tới 100 bông, trên cổ quàng chiếc khăn len mà cô tặng cho anh ta, màu xanh cổ vịt rất bắt mắt.
Đứa Trẻ Trong Ống Nghiệm
Bạch Quyên nở nụ cười mỉa, ngẩng đầu lên đánh giá: “ Vậy đó là lí do Giang Hoa và em chia tay?”
Tần Dư Kiều gật đầu, tiếp tục nói: “ Khi đó mọi người đều rất sĩ diện, ai cũng không chịu xuống nước, cho nên mỗi người đi một ngả.”
Tần Dư Kiều nghĩ lại, lúc ấy xấu hổ vô cùng, ai cũng đứng lặng người ở đó, người phá vỡ không khí tĩnh lặng này là Giang Hoa. Anh ta đưa mắt nhìn Tần Dư Kiều sau đó ném bó hoa vốn định tặng cô xuống dưới đất rồi xông lên đấm vào mặt người con trai ấy một cú, mọi người trong bữa tiệc sinh nhật lần này đều là bạn bè của Giang Hoa, hơn nữa thêm người ‘xạ lạ‘ này cũng không ai biết mặt, cho nên đám con trai có mặt ở đây ai cũng xông lên đấm đá túi bụi, bữa tiệc sinh nhật biến thành một trận ẩu đả ra trò.
Bạch Quyên càng cười càng lớn tiếng, giọng nói vô cùng thích thú: “ Cậu con trai hay ho ấy là ai?”
Nói xong cô xoay người rời đi, mặc kệ Giang Hoa ở phía sau kêu oai oái vì đau đớn, quà mà Tần Dư Kiều tặng cho Giang Hoa là nghiên mực cô tự tay chế tác, là một cái nghiên mực cỡ lớn.
Khi đó Tần Dư Kiều cảm thấy Giang Hoa đúng là chán sống rồi, cho nên sau khi chia tay cô phẫn nộ nhiều hơn là đau lòng, bây giờ ngẫm lại, thật ra lúc đó cô cũng rất hoành tráng, nói thẳng ra, cô và Giang Hoa là kẻ tám lạng người nửa cân.
Bạch Quyên nghe xong chuyện nhưng không cười, ngược lại còn hỏi một câu rất nghiêm túc: “ Kiều Kiều, lí do vì vậy mà chia tay em có thấy tiếc không?.”
Tần Dư Kiều sửng sốt một lát, sau đó trả lời Bạch Quyên: “ Có gì mà tiếc hay không tiếc. Lúc đó vẫn còn nhỏ, mà em và Giang Hoa đều xấu tính như nhau, chuyện chia tay là sớm muộn, cho nên thà sớm chia tay còn hơn. Hơn nữa, em cảm thấy giữa em và anh ta không thể có tình yêu, chỉ là thời con trẻ mà thôi. Nói chuyện yêu đương cũng như nói về gia đình của mình, tự nhận mình là thấy biển xanh không muốn làm dòng sông nhỏ, chứ thời niên thiếu đã nếm qua tình yêu là gì đâu.”
Bạch Quyên không đồng ý với lời nói này của Tần Dư Kiều, cô cảm thấy thời trẻ là lúc tình cảm hồn nhiên nhất, kiểu tình cảm này không có tạp chất, cũng là đáng nhớ và quý trọng nhất.
Tần Dư Kiều cười cười, Bạch Quyên thấy cô mặc thử vài bộ quần áo: “ Hôm nay có hẹn sao?”
Tần Dư Kiều nhớ tới cái hẹn buổi chiều với Hi Duệ, khóe miệng khẽ cong lên: “ Có hẹn với cậu nhỏ vô cùng đẹp trai.”
Chỉ là khi đến điểm hẹn, đằng sau cậu nhỏ đẹp trai còn có cậu lớn đẹp trai đi theo, Lục Hi Duệ ngẩng đầu nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Tần Dư Kiều, vội vàng làm người giới thiệu: “ Chị Dư Kiều, đây là cha em, hai người đã gặp qua.”
Tần Dư Kiều vươn tay: “ Chào Lục tiên sinh.”
Lục Cảnh Diệu nắm lấy tay của Tần Dư Kiều: “ Gọi tên tôi là được rồi, lần trước Tần tiểu thư nửa đêm tới nhà thăm hỏi tôi, có lẽ tôi nên mời Tần tiểu thư một bữa cơm thay cho lời cảm ơn.”
Tần Dư Kiều cười, thật ra cô cũng rất xấu hổ, nhớ tới lần đại náo Ô Long đó đúng là bản thân chưa suy nghĩ thấu đáo, đang định giải thích thì Lục Cảnh Diệu đã mở cửa xe bên ghế phụ: “ Mời.”
Tần Dư Kiều hơi ngại, sờ sờ đầu của Lục Hi Duệ: “ Tôi ngồi ghế sau là được rồi.”
Lục Hi Duệ cũng lên tiếng: “ Con và chị Dư Kiều ngồi ở ghế sau.”
Lục Cảnh Diệu nở nụ cười đầy hàm ý, đóng cửa xe lại, sau đó khởi động xe đi thẳng tới nhà họ Lục.
Tần Dư Kiều ngồi trên xe của Lục Cảnh Diệu thấy hướng lái xe của anh cảm thấy hơi ngạc nhiên.
Cô vốn định hẹn Lục Hi Duệ tới nhà họ Bạch để vẽ tranh, kết quả là ra ngoài đã đụng phải Lục Cảnh Diệu, về phần mình, anh chỉ dùng trạng thái tự nhiên mà giải thích: “ Trong nhà có mấy bức tranh Hi Duệ vẽ ở trường, vừa hay Tần tiểu thư có thể qua đó chỉ dạy Hi Duệ một chút, về công cụ vẽ tranh, tôi đã nhờ người chuẩn bị.”