Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341035

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1035 lượt.

Đi thôi, tôi đã đặt bàn ở nhà hàng rồi."
***
Tuy rằng Lục Hi Duệ đã thay bộ quần áo mới mà Tần Dư Kiều mua cho cậu, lại còn vô cùng hưng phấn, tung tăng đứng cạnh cô. Nhưng thật lòng Tần Dư Kiều vẫn cảm thấy có chút không thích hợp với chuyện Lục Cảnh Diệu mời cô đi ăn tối. Có điều, quần áo Tần Dư Kiều mua cho Lục Hi Duệ rất vừa vặn với cậu bé, nhất là chiếc áo khoác màu vàng sáng.
Lục Hi Duệ chủ động kéo tay cô: "Chị Dư Kiều, sao chị lại biết em thích nhất là màu vàng?"
Tần Dư Kiều cười đáp: "Vì màu vàng đại diện cho sự hoạt bát, trong sáng, vui tươi, cũng giống như cảm nhận của chị về em đấy Hi Duệ."
Lục Hi Duệ vui vẻ nghe câu trả lời của Tần Dư Kiều, sau đó tự biến mình thành miếng thuốc dán, bám chặt lấy Dư Kiều làm Lục Cảnh Diệu phải mở cửa xe, kéo cậu con trai của mình vào, nói: "Tần tiểu thư, lên xe thôi.\'
Tần Dư Kiều do dự một chút: \'Hay là gọi Nguyên Đông cùng đi, càng đông người càng vui vẻ."
Lục Cảnh Diệu cười nói: "... Cũng được."
***
Khi Lục Nguyên Đông đến được nhà hàng thì các món ăn cũng vừa được mang ra, cậu vui vẻ ngồi xuống cạnh Tần Dư Kiều: "Chú bảo em nhận Hi Duệ làm học trò?"
Tần Dư Kiều gật đầu: "Chỉ dạy Hi Duệ vẽ tranh thôi mà."
Lục Cảnh Diệu mở miệng: "Nên bữa cơm hôm nay xem như làm tiệc bái sư cho Hi Duệ."
Bữa tiệc bái sư diễn ra trong bầu không khí vui vẻ ấm cúng, nhất là Lục Hi Duệ, cậu bé vì quá phấn khích mà bắt đầu huyên thuyên đủ thứ chuyện, khiến cả Lục Cảnh Diệu cũng phải cảm thấy bất ngờ, anh không nghĩ con mình có thể nói nhiều đến thế, kể chuyện trường học xong lại bắt đầu nói về sở thích của mình.
"Hi Duệ, khi nào em thi đấu đá bóng có thể mời chị đi xem không?" Tần Dư Kiều hỏi.
"Tháng sau đấy chị." Nét vui mừng lộ rõ trên gương mặt non nớt của Lục Hi Duệ. "Tháng sau có giải thi đấu bóng đá trẻ em, em là tiền đạo đó."
"Tiền đạo à, là người chuyên dẫn đầu tấn công đúng không?" Tần Dư Kiều cười nói. "Thật giỏi nha."
Lục Hi Duệ sờ tai mình, nói; "Quan trọng nhất vẫn là sự phối hợp của mọi người, không chỉ có em mà các bạn của em ai cũng rất giỏi."
Đúng lúc này có tiếng chuông điện thoại vang lên, Lục Nguyên Đông cầm điện thoại, nhìn màn hình, sau đó nói với Dư Kiều và Lục Cảnh Diệu: "Cháu(anh) ra ngoài nghe điện thoại."
Cuộc điện thoại này là của Vương Bảo Nhi gọi đến, vì cô đã biết Lục Nguyên Đông là cháu của Lục Cảnh Diệu, nên muốn nhờ anh ta xin phép giúp cô.
Lục Nguyên Đông dựa lưng vào tường nói: "Không thành vấn đề, chuyện này cứ giao cho tôi, đừng lo, chú sẽ không đuổi việc cô đâu..."
Vương Bảo Nhi nhanh chóng cám ơn, sau đó biểu lộ muốn mời anh ta một bữa cơm để cảm tạ.
Lục Nguyên Đông vốn định từ chối, nhưng cuối cùng lại nói: "Tôi mời cô, địa điểm và thời gian cô cứ quyết định."
Vương Bảo Nhi thẳng thắng đồng ý: "Tôi cũng không khách sáo, sáu giờ tối mai, anh đến đại học S đón tôi."
...
Sau khi Lục Nguyên Đông nghe điện thoại xong đi trở vào, Tần Dư Kiều chỉ nhìn anh mỉm cười chứ không hỏi người vừa gọi đến là ai, thật không giống với một người làm bạn gái, khác hẳn với mấy chuyện Giang Nham thường than thở với Lục Nguyên Đông vì bạn gái của anh ta quản lý anh ta quá chặt, chuyện gì cũng tra rõ ngọn nguồn.
Thế nhưng, Tần Dư Kiều không hỏi, không có nghĩa Lục Cảnh Diệu cũng không: "Nguyên Đông, ai gọi thế?"
"... Giang Nham." Lục Nguyên Đông đáp.
Lục Cảnh Diệu mím môi, sau đó quay đầu nói với con mình: "Hi Duệ, con nên lấy sữa thay rượu mời chị Dư Kiều một ly đi."
Lục Hi Duệ mở to hai mắt, sau đó ngoan ngoãn đứng dậy làm theo: "Chị Dư Kiều, em mời chị, chúc chị... ngày càng xinh đẹp."
"Cám ơn hi Duệ..." Dưới ánh đèn lung linh, hai má Tần Dư Kiều đỏ bừng tựa như say rượu, Lục Cảnh Diệu thu hồi ánh mắt của mình, sau đó nhìn về phía Hi Duệ, gương mặt cậu bé nhỏ nhắn hồng hào, đôi mắt to tròn ươn ướt, nếu làn da trắng một chút sẽ rất giống bé gái đáng yêu.
Đây là nguyên nhân nhiều lúc Lục Cảnh Diệu cảm thấy rất không thích Lục Hi Duệ, di truyền cái gì không di truyền, lại di truyền tật hay xấu hổ, đỏ mặt của mẹ cậu bé.
***
Sau khi bữa tiệc bái sư chấm dứt, Tần Dư Kiều ngồi xe Lục Nguyên Đông trở về. Có điều hai người không được may mắn cho lắm, gần như lúc nào cũng dính phải đèn đỏ, đợi đến khi đèn xanh bật lên thì lại kẹt xe, Lục Nguyên Đông bắt đầu có chút không kiên nhẫn mà ấn kèn xe.
Tần Dư Kiều quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, bên ngoài xe cộ đông nghịt, tốc độ di chuyển lại chậm chạp vô cùng, bầu không khí vừa tĩnh vừa nóng hừng hực, đúng lúc này, Lục Nguyên Đông lên tiếng: "Dư Kiều, giờ này vẫn còn sớm, hay chúng ta sang chỗ Giang Nham một chút đi.
Tần Dư Kiều quay đầu nhìn Lục Nguyên Đông, cô thấy vẻ mặt anh vẫn bình thường như cũ, anh ta im lặng một lúc, cũng quay đầu nhìn cô: "Anh muốn giới thiệu em với bạn bè của anh."
Tần Dư Kiều im lặng, lát sau nói: "Để sau này đi."
"Dư Kiều, thật ra em không cần phải tự ti, em rất tốt... anh..." Câu nói của Lục Nguyên Đông có chút lộn xộn.
"Sao anh lại nghĩ em tự ti?" Tần Dư Kiều đột nhiên mỉm cười, ánh mắt


Ring ring