Em Ở Bên Ai Cũng Đều Là Khoảng Trống Trong Anh
Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341314
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1314 lượt.
ủa mình, bắt đầu chuyển động, mỗi lần đều tiến vào nơi sâu nhất của cô, tàn sát bừa bãi cảm nhận được cô co rút rất nhanh.
Tình yêu đối với Lục Cảnh Diệu mà nói cũng giống như khiến cho tình nhân vui vẻ, giống như keo sơn gắn kết thành một thể, trong cơ thể dường như có một dòng nham thạch đang chảy thiêu đốt tất cả, muốn chiếm hữu cô, muốn tiến vài cô, thiêu đốt cô, muốn cho và anh cùng nhau hóa thành ngọn lửa bốc cháy, hưởng thụ tình yêu như đôi cá bơi lội trong nước.
Hai đùi cô vì anh mà cong lên, cô rên rỉ vì anh, cô chứa đựng anh, khiến anh mê đắm, cũng chỉ có anh mới có thể thấy được cô lúc động lòng người nhất.
Phụ nữ thì lúc nào trở nên xinh đẹp nhất?
Lục Cảnh Diệu trả lời chính là lúc âu yếm, đặt người đàn bà dưới thân mình, khiến cô ấy phải rên rỉ, vì mình mà ở nơi đó co rút không ngừng.
Lục Cảnh Diệu lúc sắp bắn ra, Tần Dư Kiều cũng gần lên tới đỉnh, mặc dù vẫn trong cơn đê mê nhưng vẫn không quên nói ra một câu: “ Anh đừng bắn vào bên trong.”
Lục Cảnh Diệu ‘ ừ ‘ nhẹ một tiếng, sau đó dã man đâm sâu vào cô không ngừng, rồi rút nhanh ra bắn ở bên ngoài, tinh hoa nóng bỏng phun ra, Lục Cảnh Diệu rên lên một tiếng, trên bụng Tần Dư Kiều là một mảng tinh dịch màu trắng, cô khẽ run lên.
Trong không khí đều là hương vị của tình dục, Tần Dư Kiều dần dần tỉnh táo lại, trong lúc nhất thời không biết nói gì, Lục Cảnh Diệu định lấy khăn giấy lau chùi giúp cô nhưng ở trong phòng khách không có, anh đàn lấy áo lau sạch trên bụng Tần Dư Kiều.
Có đôi khi phụ nữ rất kì lạ, so với lúc trước khi hoan ái và sau khi xong việc, quá trình không phải là quan trọng nhất, lúc Lục Cảnh Diệu cầm áo lau bụng cho cô, Tần Dư Kiều đã rung động, trong lòng giống như có hàng nghìn con kiến đang bò qua bò lại, rõ ràng cô đang rất tức giận nhưng cũng chẳng nói nổi một câu trách móc, để mặc cho Lục Cảnh Diệu thay cô xử lí sạch sẽ.
Lau sạch sẽ xong, Lục Cảnh Diệu ném áo xuống dất, rồi nằm xuống ôm cô, bắt đầu tỏ ra thoải mái: “ Kiều Kiều, có làm em đau không?.”
“ Kiều Kiều, anh thực sự không nhịn được, em đừng giận.”
“ Kiều Kiều, trước đây chúng ta là một đôi, Duệ Duệ vừa giống em lại vừa giống anh, nó chính là sản phẩm mà chúng ta đã tạo ra, giống như hôm nay vậy.” Lục Cảnh Diệu nói xong, lại nhìn Tần Dư Kiều.
Tần Dư Kiều nhịn không được đành lên tiếng: “ Lục Cảnh Diệu, anh có thể cho em yên tĩnh một lúc được không?.”
“ Được, chúng ta sẽ yên lặng, chúng ta sẽ ngủ chung với nhau.” Lục Cảnh Diệu mở miệng, nhìn đồng hồ trên tường: “ Còn chưa tới sáu giờ, hôm nay thứ Bảy. Hi Duệ cũng không dậy sớm đâu, chúng ta ngủ thôi.”
Lục Cảnh Diệu nói đến Hi Duệ, Tần Dư Kiều càng xấu hổ, tâm trạng vô cùng loạn, người đằng sau còn cố tình ôm cô, chỉ còn cách xê dịch thân mình nhẹ nhàng.
Tần Dư Kiều di chuyển cơ thể, Lục Cảnh Diệu cũng không di chuyển theo, còn trực tiếp dùng hai chân khóa cơ thể cô lại, hai mắt vẫn nhắm chặt: “ Ngủ đi.”
Ngủ, vậy thì đi ngủ, chỉ không ngờ lúc tỉnh dậy đã sắp mười một giờ.
Lúc tỉnh dậy, Lục Hi Duệ rất buồn bực, trong nhà yên lặng đến lạ thường, một bóng người cũng không có, không nhìn thấy cha Lục Cảnh Diệu cũng bình thường thôi, nhưng ngay cả người giúp việc cũng không thấy đâu, Lục Hi Duệ càng cảm thấy lạ hơn.
Cầm chai sữa trong tủ lạnh, đứng cạnh lò vi sóng hâm nóng, rồi lại lấy trong tủ lạnh ra túi bánh Oglio, giống như trong quảng cáo, chấm sữa rồi ăn.
Cha không có ở nhà, có thể không cần luyện đàn, đi bộ trong nhà không một bóng người, cậu vui vẻ mở hoạt hình trong TV lên xem, xem được hai tập nhìn thấy kim đồng hồ chuyển động không ngừng, đột nhiên cảm thấy không ổn, trưa nay không có cơm!
Lục Hi Duệ khủng hoảng, chạy xuống phòng khách gọi điện cho Lục Cảnh Diệu, cũng muốn hỏi xem người giúp việc đâu hết rồi, cha đang ở đâu và cơm trưa của cậu sẽ xử lí ra sao.
Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc truyền tới từ ngã rẽ cầu thang, là cha Lục Cảnh Diệu: “ Sao thế? Con gọi điện thoại cho ai?”
Lục Hi Duệ ngẩng đầu nhìn thấy cha, đằng sau còn có chị Dư Kiều.
Nhất thời cậu cảm thấy thế giới thật tuyệt vời, liền buông điện thoại trong tay chạy tới ben cạnh Tần Dư Kiều: “ Chị Dư Kiều, sao chị lại ở nhà em?.”
Tối qua, sau khi Lục Hi Duệ đi ngủ Tần Dư Kiều mới quyết định ngủ lại nhà của Lục Cảnh Diệu cho nên Lục Hi Duệ không biết chị Dư Kiều của cậu đã ngủ lại đây.
Tần Dư Kiều vô cùng xấu hổ, vất vả lắm mới bình tĩnh lại được tâm trạng đang gợn sóng, nhìn thấy miệng Hi Duệ vẫn còn vụn bánh quy cô càng xấu hổ, cô ở lại là làm bữa sáng cho cậu bé, kết quả thì sao chứ?
Đúng lúc này, trên lưng xuất hiện một bàn tay, Tần Dư Kiều nghiêng đầu nhìn thấy Lục Cảnh Diệu đứng ở bên cạnh, làm chuyện xấu càng khiến cô thấy chột dạ hơn, Lục Cảnh Diệu mở miệng nói: “ Lau miệng đi, rửa sạch tay, buổi trưa chúng ta sẽ ra ngoài ăn cơm.”
Lúc Lục Hi Duệ đi rửa tay, Lục Cảnh Diệu cười nói với Tần Dư Kiều: “ Đứa nhỏ này, ăn vụng cũng quên chùi mép.”
Lục Cảnh Diệu nói Lục Hi Duệ, nhưng Tần Dư Kiều nghe xong lại cảm thấy như đang nói mình, nhìn thấy vành tai và