Em Ở Bên Ai Cũng Đều Là Khoảng Trống Trong Anh
Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341315
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1315 lượt.
h bợ, như đang chịu ảnh hưởng của hoóc-môn nam giới, vẻ trịch thượng cũng giảm bớt.
Tần Dư Kiều trừng mắt nhìn Lục Cảnh Diệu, hơi đau lòng xoa mặt Hi Duệ: “Bởi vì bình thường anh không chú ý nên Hi Duệ mới có thể đen như vậy.”
Tội này nặng nề quá, Lục Cảnh Diệu lặng lẽ đứng bên không nói gì.
Lục Hi Duệ nhìn Lục Cảnh Diệu, xua tay với Tần Dư Kiều, nói: “Chị Dư Kiều, không phải vậy đâu, da em đen có thể là do di truyền, di truyền từ mẹ em.”
Tần Dư Kiều: “…”
Lục Cảnh Diệu cười khẽ, liếc nhìn Tần Dư Kiều với vẻ sâu xa, vui vẻ ung dung nói: “Cũng có thể. Tốc độ đen mặt của mẹ con nhanh lắm, cho nên ảnh hưởng đến con rồi.”
Chẳng liên quan! Khi Tần Dư Kiều đang định ngẩng đầu nhìn Lục Cảnh Diệu với ánh mắt căm tức, Lục Cảnh Diệu đã cười tươi rói với cô: “Mẹ mới, đi thôi.”
Hành vi tóm lấy điểm yếu rồi khiêu khích trắng trợn này của Lục Cảnh Diệu khiến cô cảm thấy mình như thịt cá nằm trên thớt, mặc người chém giết. Tần Dư Kiều rất không thích cảm giác như vậy, nhưng Lục Cảnh Diệu nắm lấy điểm yếu của cô hết lần này đến lần khác, cứ như anh đang nhân từ cho cô phạm vi hoạt động. Nhưng phạm vi này do anh vạch rõ, hơn nữa giới hạn của phạm vi còn liên quan đến tâm trạng của anh.
Có điều cùng một chuyện, sẽ có góc nhìn khác nhau. Ví dụ như câu trả lời vừa rồi của anh, chính là muốn nói thêm mấy câu với Tần Dư Kiều, tốt nhất cô nên toàn tâm chú ý tới anh, tốt nhất là cô có thể quan tâm đến anh như anh quan tâm đến cô.
Người đàn ông bị bơ rất dễ lên cơn khó chịu trước mặt người phụ nữ mình yêu, cho nên muốn trêu chọc cô một chút. Chuyện giường chiếu cũng như vậy, biết rõ Tần Dư Kiều không vui, anh không chỉ tiến vào cô, còn muốn bắt cô thích việc anh tiến vào.
Cho nên đàn ông bá đạo vốn rất trẻ con, không có quy tắc, hơn nữa chưa bao giờ nhận thức được hành vi của mình có thể quy vào “làm phiền người khác”. Nhưng nếu có một người đàn ông khác có hành vi tương tự như anh, hành vi tương tự đó sẽ lập tức biến thành “làm phiền người khác”.
Ví dụ Hi Duệ, sau khi đi ra ngoài lập tức bám dính lấy Tần Dư Kiều như cao dán, Lục Cảnh Diệu hận không thể kéo nó xuống vứt sang một bên.
***
Bữa cơm “một nhà ba người” này diễn ra tại một nhà hàng Tây. Khi chọn món, Tần Dư Kiều sẽ hỏi ý Hi Duệ, tuy rằng kết quả hệt như trước, Hi Duệ chỉ có thể ăn thức ăn do Tần Dư Kiều chọn, nhưng đây cũng là điểm khác biệt giữa Tần Dư Kiều và Lục Cảnh Diệu.
Trước kia Lục Cảnh Diệu vui vẻ sẽ đưa Hi Duệ ra ngoài ăn, có điều khi chọn món, Lục Cảnh Diệu không cho con trai có cơ hội lựa chọn mà bắt Hi Duệ ăn những món bổ dưỡng mà anh muốn nó ăn. Nếu Hi Duệ kháng nghị không muốn ăn, Lục Cảnh Diệu nhất định ném cho nó một câu: “Nếu không muốn ăn thì về nhà ngay cho ba.”
Nhưng Tần Dư Kiều không giống vậy, ví dụ Hi Duệ muốn chọn món này, Tần Dư Kiều sẽ vô cùng dịu dàng mà giải thích món ăn đó không tốt cho quá trình phát triển của trẻ con.
Lục Hi Duệ là một đứa trẻ biết nghe lời, huống chi là lời của Tần Dư Kiều. Cho nên Tần Dư Kiều nói gì nó cũng gật đầu đồng ý, ngoan ngoãn bất ngờ.
Tần Dư Kiều chọn cho Hi Duệ phần ăn trẻ em, lúc món bít-tết được đưa lên còn cắt ra cho nó. Khi Tần Dư Kiều cắt bít-tết xong chuyển cho Hi Duệ, Hi Duệ thật sự rất vui, lần đầu tiên nó được hưởng thụ đặc quyền của trẻ con. Cho đến bây giờ, nó luôn cố gắng hết sức hoàn thành nhiệm vụ của trẻ con, ví dụ như làm bài tập đánh đàn piano. Quyền lợi của trẻ con là gì, nó chưa từng thấy.
Tần Dư Kiều nhìn dáng ăn rất vui vẻ của Hi Duệ, thuận tiện dạy dỗ nó luôn, ví dụ như cái gì nên ăn, cái gì không nên ăn, bắt dầu có khuôn cách của người mẹ: “Bây giờ đang là thời kỳ phát triển trổ mã của em, quan trọng nhất là không được kén chọn, có biết không?”
Lục Hi Duệ gật đầu, sau đó hỏi chỗ khó hiểu: “Trổ mã là sao ạ?” Phát triển thì nó biết, còn trổ mã là gì?
Tần Dư Kiều: “…”
“Trổ mã chính là sau này con sẽ trở nên giống ba.” Lục Cảnh Diệu thật sự không biết tính chân chó của Lục Hi Duệ từ đâu ra nữa, xen vào câu chuyện: “Dư Kiều, cuối tuần này là tiệc mừng thọ của bác em, anh sẽ dẫn Hi Duệ qua.”
Tần Dư Kiều đang cắt gân bò ra cho Hi Duệ, ngẩng đầu lên, vẻ mặt dịu dàng: “Có thể không đến được không?”
Tần Dư Kiều nói rất uyển chuyển, mong rằng Lục Cảnh Diệu đừng làm loạn, cô còn chưa chuẩn bị sẵn sàng công bố chuyện mình sinh con với một người đàn ông từ năm mười chín tuổi.
Lục Cảnh Diệu chỉ liếc mắt cũng nhận ra tâm tư của Tần Dư Kiều, cảm giác bị ghét bỏ không hề dễ chịu, hơn nữa còn một lần ghét bỏ cả đôi. Vừa nghĩ vậy, Lục Cảnh Diệu lại cảm thấy Hi Duệ thuận mắt hơn chút, rút một tờ khăn ướt đưa cho Hi Duệ: “Lau miệng, đừng ăn như mèo hoang vậy chứ.”
Tần Dư Kiều nhìn Lục Cảnh Diệu, cô thật sự rất sợ, quyết định giả bộ đáng thương với Lục Cảnh Diệu: “Lục Cảnh Diệu, không phải anh nói sẽ cho em thời gian sao?”
Nội dung cuộc nói chuyện của hai người rất trừu tượng, Lục Hi Duệ không hiểu họ đang nói gì, chỉ có thể giương mắt lên ngó rồi tiếp tục ăn, sau đó lại ngó…
Dù là ai cũng có điểm yếu, điểm yếu của Lục Cảnh Diệu chí