Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341082
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1082 lượt.
nh là dáng vẻ này của Tần Dư Kiều, nói với anh bằng vẻ mặt và giọng điệu nũng nịu lại còn đáng thương như vậy, thật sự làm cho người ta chịu không nổi. Dừng một chút mới nói: “Em đừng lo, bình thường anh cũng có vài mối làm ăn với Bạch Diệu, cũng nên tham gia tiệc mừng thọ của ông ấy.” Mà không phải muốn dẫn Hi Duệ đi nhận ông gì cả.
Cuối cùng Tần Dư Kiều cũng thở phào nhẹ nhõm, bởi vì áy náy nên đối xử với Lục Hi Duệ càng thêm tốt, đối xử với Lục Cảnh Diệu cũng ôn hòa. Thật ra Lục Cảnh Diệu rất dễ dàng bị Tần Dư Kiều lấy lòng bằng nụ cười tươi rói sáng ngời đó. Cho nên người bên ngoài đều thấy gia đình ngồi trước cửa sổ thủy tinh nơi đại sảnh hòa thuận biết bao, khiến người ta ghen tỵ chết đi được.
***
Sau bữa trưa, Tần Dư Kiều và Lục Cảnh Diệu cùng đưa Lục Hi Duệ đến lớp năng khiếu. Hi Duệ là đứa trẻ thích giao tiếp với bạn bè, thích đến lớp hơn là mời gia sư.
Lúc xuống xe, Lục Hi Duệ vui vẻ vẫy tay tạm biệt Tần Dư Kiều, trước khi đi còn ghé vào tai cô nói thầm một câu: “Chị Dư Kiều, nếu như chị làm mẹ em, em sẽ vui lắm.”
Tần Dư Kiều xoa đầu Hi Duệ, chất tóc mềm mại giống cô, tiếp đó hôn lên trán Hi Duệ, nói: “Tạm biệt.”
Sau đó Lục Hi Duệ đỏ bừng mặt trốn xuống xe.
Tần Dư Kiều định về nhà họ Bạch dọn đồ, Lục Cảnh Diệu biết Tần Dư Kiều nhất định phải chuyển nhà, có điều anh cũng không nóng vội muốn cô dọn đến chỗ anh, nguyên nhân lớn nhất là anh không muốn nghe người nào nói huyên thuyên, bàn tán quan hệ của anh và cô.
Song Lục Cảnh Diệu có thể cho phép Tần Dư Kiều tạm thời không sống chung với anh, nhưng quyết không cho phép chỗ ở của cô không có liên quan gì đến anh.
“Nhà của Bạch Quyên cách trường của Hi Duệ quá xa, em dọn đến khu chung cư Nhã Lâm này, anh đã đặt mua một căn hộ ở đây, nội thất đầy đủ cả rồi.”
Tần Dư Kiều kiểm tra vị trí của chung cư Nhã Lâm, ở đối diện vườn hoa trung tâm, hơn nữa còn gần trường tiểu học số hai hơn cả vườn hoa trung tâm.
Đưa đón Hi Duệ từ chung cư Nhã Lâm này đúng là rất thuận tiện, Tần Dư Kiều suy nghĩ: “Em trả tiền nhà cho anh.”
Lục Cảnh Diệu: “Giữ lại mua kẹo cho Hi Duệ đi.”
Tần Dư Kiều ghét nhất giọng điệu này của Lục Cảnh Diệu, quay đầu đi nhìn ra ngoài cửa xe.
Lục Cảnh Diệu ấn còi, "Ê" một tiếng với người phụ nữ ở bên cạnh, Tần Dư Kiều quay đầu nhìn anh: “Có chuyện gì hả?”
Lục Cảnh Diệu cũng nhìn Tần Dư Kiều, sau đó thu hồi tầm mắt: “Không có gì.”
Thật ra anh rất muốn hỏi Tần Dư Kiều xem cô nghĩ thế nào về chuyện trước kia của cô và anh. Quan hệ có, con cũng có, vậy mà vẫn muốn chạy theo hướng khác.
Tuy rằng anh không quan tâm đến suy nghĩ của cô, dù gì cô cũng sẽ trở thành vợ của Lục Cảnh Diệu anh, nhưng anh vẫn muốn hỏi ý kiến của cô. Còn có rất nhiều chuyện cần cô tham dự, chẳng hạn như cô thích hôn lễ như thế nào, chụp ảnh cưới có muốn mang theo Hi Duệ hay không, có muốn sinh thêm đứa thứ hai không…
Có điều Lục Cảnh Diệu vẫn không nói gì. Anh biết mình và Tần Dư Kiều còn một mâu thuẫn rất lớn, một người quá gấp, còn một người quá chậm chạp.
Thật ra anh cũng hiểu được sự do dự của Tần Dư Kiều. Người phụ nữ này cứ như vậy, không bao giờ nhìn ra điểm tốt của anh. Vốn nên vui mừng hớn hở chấp nhận chuyện như trúng số độc đắc này, nhưng cô lại cảm thấy mất mặt.
Ngoài ra, anh cũng không thấy mình có gì gấp gáp. Trống rỗng mất mát trong bảy năm như vậy, có một số việc chỉ hận không thể chạy đua với thời gian. Anh muốn đòi về tất cả những năm tháng và hơi ấm mà ông trời đã nợ anh.
***
Tần Dư Kiều vẫn dọn đến chung cư Nhã Lâm, bởi vì lúc xuống xe Lục Cảnh Diệu nhẹ nhàng nói một câu với cô: “Trong căn nhà đó có ảnh chụp hồi bé của Hi Duệ.” Nói xong, Lục Cảnh Diệu vươn tay vuốt ve mặt cô, sau đó hôn lên trán cô như cô hôn Hi Duệ, và cả miệng nữa.
“Kiều Kiều, em có muốn xem không?” Lục Cảnh Diệu lại ngứa tay trêu chọc cái tai của Tần Dư Kiều: “Nếu như em không chuyển tới, anh lập tức dọn sạch đống ảnh đó. Dù sao anh cũng xem ảnh rồi, ngoài ra anh cũng không định rửa thêm nữa.”
Tần Dư Kiều cảm thấy Lục Cảnh Diệu đôi khi đứng đắn hơn người, đôi khi rất vô lại, đúng là đã thành tinh rồi.
“Anh biết em muốn xem lắm, hồi bé Hi Duệ còn kháu khỉnh hơn bây giờ đấy.” Lục Cảnh Diệu giở đủ mọi trò từ cứng đến mềm, vươn tay ôm eo Tần Dư Kiều, động tác dịu dàng nhưng thực ra lại siết chặt vòng tay. Như bắt con thỏ vậy, nhẹ tay bắt, sau khi đến tay lại hận không thể nắm chặt trong lòng bàn tay. Anh không thể chấp nhận được việc Tần Dư Kiều từ chối anh bất cứ chuyện gì.
“Như vậy đi, tối nay em chỉ cần đóng gói vài bộ quần áo em thích mặc qua đây là được rồi, các nhu yếu phẩm khác chỗ này đều có đủ.” Nói xong, Lục Cảnh Diệu lại liên tục hôn môi mới bỏ qua, “Buổi tối anh tới đón em.”
***
Nhu yếu phẩm đúng là không thiếu thứ gì, có điều Tần Dư Kiều không ngờ trong số nhu yếu phẩm mà Lục Cảnh Diệu nói còn có cả bảy hộp bao cao su đủ các vị.
Mà Lục Cảnh Diệu giải thích thế này: “Em không biết trước kia em kén chọn thế nào đâu. Thứ bảy nhất định là vị cam, thứ hai tốt nhất là vị chuối, thứ ba là…”
Tần Dư K