Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341103
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1103 lượt.
ái năm đó.”
“Người nói xin lỗi phải là em mới đúng, làm anh bị Giang Hoa đánh cho một trận.”
“Dư Kiều, anh nghĩ em nên hiểu vì sao anh xin lỗi chứ?” Lục Nguyên Đông nhìn thẳng vào cô, nói.
“Vậy không có việc gì, không phải em cũng không nhận ra anh à?” Tần Dư Kiều cố gắng nói ngắn gọn, “Nguyên Đông, em thật sự muốn nghỉ ngơi, có chuyện gì ngày mai hẵng nói.”
“Kiều Kiều…” Lục Nguyên Đông không có ý định rời muốn, thậm chí ánh mắt của anh còn nhìn chăm chú làn da lộ ra ngoài áo ngủ của Tần Dư Kiều. Sau đó ngón tay đặt trên cửa trắng bệch như sắc mặt anh, tạm dừng vài giây, nói tiếp: “Kiều Kiều, thật ra anh muốn hỏi… Chúng ta còn có thể tiếp tục nữa không?”
Tần Dư Kiều vốn sửng sốt, sau đó quả quyết nói: “Không thể.”
Câu trả lời như trong dự liệu, có điều vẫn cảm thấy trái tim bị siết chặt. Lục Nguyên Đông cũng hiểu được bây giờ mình rời đi mới là lựa chọn chính xác nhất, nhưng vẫn không cam lòng. Nhìn thẳng vào ánh mắt kiên quyết của Tần Dư Kiều, anh thậm chí không tìm được dũng khí nói chuyện với cô.
Trước kia, anh còn có thể thoải mái trò chuyện đùa giỡn với cô, không hề lúng túng như giờ.
Bỗng nhiên đầu óc xoay chuyển, có thể vừa rồi Kiều Kiều và chú sáu của anh chỉ nói chuyện đơn thuần trong bốn mươi lăm phút thôi, ngọn lửa tắt ngóm trong lòng như bùng cháy trở lại, Lục Nguyên Đông hỏi câu cuối, “Kiều Kiều, em với chú sáu của anh thế nào rồi?”
Tần Dư Kiều: “Về chuyện này, em cảm thấy em không cần thiết phải báo cáo cho anh.”
Sau đó ngọn lửa mới dâng lên lại tắt ngóm, Lục Nguyên Đông không nhiều lời nữa, nói tạm biệt rồi quay người rời đi.
Đôi khi, cảm nhận của đàn ông dành về một người phụ nữ sẽ thay đổi trong phút chốc.
Lục Nguyên Đông coi cô gái hôn anh năm đó là một đối tượng trong tưởng tượng, anh không nhận ra cô gái đó nhưng cô gái đó lại lớn dần trong suốt tuổi thanh xuân của anh. Thậm chí “cô” còn đưa anh từ một người con trai trở thành đàn ông. Trong tưởng tượng ngây ngô của anh, cô gái ấy hoạt bát, luôn tích cực, cũng xinh đẹp động lòng người. Tựa như xà nữ, cô đại biểu cho khát vọng không trong sạch trong cơ thể anh.
Nhưng Tần Dư Kiều không giống vậy. Cảm giác cô mang đến cho anh là khẳng khái, thiện lương, thông minh, cởi mở lại khéo ăn nói, cho người ta cảm giác thuần khiết, hăng hái, đầy sức sống tựa như ánh mặt trời. Có lúc anh cho rằng nhìn thấy cô như thấy mặt trời, ôn hòa lại ấm áp.
Kết quả lại là một người, thật ngoài sức tưởng tượng, thật nực cười, cũng thật khó chấp nhận.
Cho nên lúc anh ngồi trong xe nhìn Tần Dư Kiều chậm chạp không xuống, anh thậm chí còn cảm thấy ghê tởm, ghê tởm cái gì đây? Anh cảm thấy Tần Dư Kiều không phải là người như vậy, nhưng anh lại nghĩ tới cô gái ở trong lòng, xà nữ ẩn giấu nhiều năm trong đáy lòng anh. Thật ra họ vốn là một người.
Cuối cùng, khi Tần Dư Kiều hợp vào làm một với xà nữ, anh chẳng những không vui mừng mà lại cảm thấy rất khó chấp nhận. Từ như những ngôi sao Hồng Kông được lăng xê tới tấp kia, chắc chắn họ không thể không có scandal tình dục.
Về phần ghê tởm, nguyên nhân lại càng đơn giản. Bởi vì người đàn ông trên chiếc xe kia không phải anh, không phải Tần Dư Kiều thở gấp động lòng người nằm dưới thân thể anh. Vẻ phong tình quyến rũ của cô hoàn toàn không liên quan đến anh.
***
Lục Hi Duệ sắp được nghỉ đông, hơn nữa còn sắp thi nên mỗi ngày có rất nhiều bài tập. Lục Hi Duệ kêu ca với chị Dư Kiều, kết quả bị ba ngồi bên cạnh dạy dỗ, “Người có đầu óc không linh hoạt, chậm chạp không có tư cách kêu ca bài tập nhiều.”
Sau đó Lục Hi Duệ liền im lặng.
Tần Dư Kiều trừng mắt nhìn Lục Cảnh Diệu: “Lục Cảnh Diệu, anh có thể ngậm miệng được không?”
Thật ra Lục Hi Duệ không sợ bài tập nhiều, chỉ muốn than phiền với Tần Dư Kiều để cô xoa đầu nó, sau đó nhẹ nhàng an ủi hai câu. Kết quả mới mở miệng đã bị ba dạy dỗ rồi, nhất thời cảm thấy rất mất mặt, cúi thấp đầu không nói gì.
Tần Dư Kiều ôm Lục Hi Duệ, hỏi: “Bài tập nhiều lắm à?”
Lục Hi Duệ liếc nhìn Lục Cảnh Diệu, lắc đầu: “Cũng không nhiều lắm…”
Tần Dư Kiều nhéo khuôn mặt nhỏ của Hi Duệ, “Bao giờ thi xong được nghỉ, chị Dư Kiều đưa em ra ngoài chơi có được không?”
Ánh mắt Lục Hi Duệ lóe sáng: “Thật chứ?”
Sau đó Lục Cảnh Diệu lên tiếng: “Hi Duệ, đừng ngồi ở trên đùi Dư Kiều như vậy, chị ấy sẽ mệt.”
Lục Hi Duệ cười hì hì, bò xuống khỏi đùi Dư Kiều, nhưng lại làm cô mất hứng: “Lục Cảnh Diệu, anh…”
Đúng lúc này, Lục Cảnh Diệu lại nói: “Duệ Duệ, bây giờ con có thể gọi chị Dư Kiều là… mẹ rồi.”
Tần Dư Kiều đột nhiên cảm thấy trái tim như bị siết chặt, sau đó giọng nói trẻ nhỏ mềm mại truyền tới bên tai: “Ba muốn kết hôn với chị Dư Kiều ạ?”
Lục Cảnh Diệu cúi đầu nhìn Tần Dư Kiều: “Con muốn ba kết hôn với cô ấy không?”
“Đương nhiên con muốn rồi.” Lục Hi Duệ ngẩng đầu, gương mặt nhỏ nhắn vô cùng vui vẻ, nhưng nó dừng một chút, nói với Lục Cảnh Diệu bằng giọng điệu thương lượng: “Ba ơi, nhưng con vẫn quen gọi chị Dư Kiều hơn…”
Lục Cảnh Diệu: “…”
Lục Hi Duệ vừa nói xong, Tần Dư Kiều lập tức quay đầu đi lặng lẽ la