Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341108

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1108 lượt.

u sạch nước mắt vừa mới chảy xuống, quay lại cười nói với Hi Duệ: “Không sao… Hi Duệ thích gọi thế nào thì cứ gọi như thế.”
Cho đến nay, cô thấy Hi Duệ vẫn luôn hoạt bát lạc quan nên suýt nữa quên mất thật ra Hi Duệ là đứa trẻ mồ côi mẹ, thậm chí cô còn ỷ vào sự ưu tú của Hi Duệ để giảm bớt cảm giác tội lỗi của mình. Nhưng dù cô tự an ủi mình thế nào đi nữa, vừa nãy cô vẫn có thể cảm nhận được sự trưởng thành của trẻ em không có mẹ trong mắt Hi Duệ. Khi nói chuyện nó sẽ dè dặt nhìn mặt mà lựa lời, nó sẽ biểu đạt ý nghĩ của mình bằng giọng điệu uyển chuyển, hơn nữa nó cũng không muốn gọi cô là mẹ.
Có lần Hi Duệ nói cho cô biết: “Sau này cho dù có mẹ mới, em cũng không gọi người đó là mẹ đâu.”
Lúc ấy cô còn chưa biết mình là mẹ ruột của Hi Duệ, cô cười hỏi nó: “Vì sao vậy?”
Hi Duệ trả lời thế này: “Người đó không phải là mẹ thật của em, hơn nữa sau này người đó sẽ là mẹ của em trai hay em gái em, nhưng lại không phải của em.”
Lúc ấy cô nghe xong cảm thấy rất đau lòng, an ủi nó: “Hi Duệ cũng có mẹ của mình, có thể ngày nào đó mẹ em sẽ tới tìm em.”
Cô nói xong, Hi Duệ lại có thể cười tươi, gãi đầu, ra vẻ đau thương: “Chị Dư Kiều, chị đừng nói đùa, nhất định mẹ không thích em nên mới không cần em, nếu đã không cần em, sao có thể quay về tìm em chứ…” Dừng một chút, Hi Duệ lại bỏ thêm một câu: “Có điều mẹ đã không thích em, vì sao em phải thích mẹ. Bây giờ em nghĩ tới mẹ, chẳng qua chỉ muốn nhìn xem mẹ trông như thế nào thôi. Thực ra em rất ghét mẹ, rất ghét, rất ghét…”
Ba lần “rất ghét” của Hi Duệ làm cô không thể chịu đựng, cho nên lúc Lục Cảnh Diệu nói có nên để Hi Duệ biết sự thật không, cô lập tức từ chối. Cô cầu xin Lục Cảnh Diệu đừng nói gì cả.
“Nhìn em hốt hoảng kìa.” Sau một lúc im lặng, Lục Cảnh Diệu chợt cười một tiếng: “Đừng lo, anh không ép em, em muốn lúc nào thì là lúc đó.”
***
Hôm Lục Hi Duệ thi môn cuối cùng, Tần Dư Kiều đi thẳng tới phòng học đón Hi Duệ, vậy mà Hi Duệ đã được ba đón rồi.
Tần Dư Kiều bấm di động gọi Lục Cảnh Diệu, di động được kết nối nhanh chóng, là Hi Duệ nghe máy: “Chị Dư Kiều, em bị ba bắt cóc đến sân bay rồi…” Hi Duệ còn chưa nói xong, di động đã bị Lục Cảnh Diệu cướp đi, một lúc sau truyền đến tiếng cười vui vẻ của anh.
“Kiều Kiều, còn nửa tiếng nữa máy bay sẽ cất cánh.”
“Em chưa chuẩn bị gì cả.”
“Anh đã lấy hộ chiếu hộ em rồi.”
“…”
“Anh và Hi Duệ đang ở sân bay quốc tế.”
“…”
Lục Cảnh Diệu thúc giục cô: “Còn tần ngần gì nữa, mau chạy đến đây đi.”
Ngoại truyện 5: Nhân sâm
Khi Tiểu Duệ Duệ mới đi nhà trẻ, nó có rất nhiều câu hỏi. Lúc đầu Lục Cảnh Diệu được huấn luyện giáo dục trẻ em hai ngày, nên vẫn còn kiên nhẫn với con trai. Thời gian đó cũng là thời kỳ trưởng thành vui vẻ nhất của Tiểu Duệ Duệ.
Có một ngày, sau khi tan học, Tiểu Duệ Duệ hỏi Lục Cảnh Diệu: “Ba ơi, ba có biết nhân sâm là cái không?”
Bởi vì Lục Cảnh Diệu đang lái xe, không để ý liền nghe thành “nhân sinh”, nhất thời cảm thấy con trai cũng khá khẩm, nhỏ như vậy đã có câu hỏi sâu sắc như thế. Suy nghĩ xong, anh trả lời: “Nhân sinh chính là một kẻ lừa đảo, luôn bị lừa, còn nhất định cam tâm tình nguyện.” Dừng lại, cảm thấy lời này hơi bi quan, lại thay đổi cách nói: “Nhân sinh chính là một dòng sông dài, chảy xiết không ngừng.”
Tiểu Duệ Duệ không hiểu cả hai cách giải thích, chớp chớp mắt, nói câu trả lời của mình: “Nhân sâm là một loại thuốc…”
Lục Cảnh Diệu: “…À.”






Ngoại trừ khoảng thời gian ở Edinburgh mà cô không còn kí ức, từ khi cô tiếp xúc với Lục Cảnh Diệu đến nay, cô cũng có hiểu biết nhất định về tính tình của anh. Mặc dù Tần Dư Kiều biết Lục Cảnh Diệu chỉ dọa cô mà thôi, nhưng cô vẫn lập tức bắt một chiếc xe trước cổng trường Hi Duệ, chạy thẳng tới sân bay quốc tế.
Tần Dư Kiều đi vào phòng khách VIP. Lục Cảnh Diệu đang ngồi trên sofa đọc báo, tờ báo to đùng mở trước mặt anh, che mất nửa cái đầu. Lúc tiếp viên hàng không đưa cô vào, Lục Cảnh Diệu ngẩng đầu lên khỏi tờ báo, mặt mày tràn đầy ý cười ranh mãnh: “Cuối cùng em cũng đến rồi.”
Tần Dư Kiều nhíu mày, đưa mắt nhìn khắp phòng, lên tiếng hỏi: “Hi Duệ đâu rồi?”
Lục Cảnh Diệu nhìn phòng vệ sinh phía sau: “Đi vệ sinh rồi.”
Tần Dư Kiều muốn đi tìm Hi Duệ nhưng Lục Cảnh Diệu đã kéo lấy tay cô: “Tần Dư Kiều, Hi Duệ vào phòng vệ sinh nam.”
Tần Dư Kiều rốt cuộc không thể cứng mặt nữa mà phải bật cười, quay sang hỏi Lục Cảnh Diệu: “Anh lấy hộ chiếu của em từ bao giờ vậy?” Cô vừa hỏi xong, lập tức nhớ ra điều gì đó, vội vàng mở túi lấy giấy tờ ra. Mình đoán đúng rồi… toàn bộ giấy tờ đều không cánh mà bay, chỉ còn mấy tấm thẻ VIP.
Tần Dư Kiều nổi giận, “Trả lại hết cho em.”
“Cái này thì không được.” Lục Cảnh Diệu tặng Tần Dư Kiều một nụ cười rạng rỡ, giọng nói ôn hòa nhưng lại không cho phép ai xen vào: “Trước kia anh quá dễ tính, bây giờ anh đã có bài học kinh nghiệm rồi, không thể như trước được nữa, phải để mắt đến tất cả mọi chuyện.”
Để mắt đến? Tần Dư Kiều tức giận vô cùng, đặt tay lên vai Lụ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t