Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341336

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1336 lượt.

xem như kết thúc trong vội vã, hơn nữa bởi vì địa điểm có hạn nên cô và Lục Cảnh Diệu không thể phát ra bất kỳ âm thanh gì trong không gian chật hẹp đó. Hai người chỉ có thể thở gấp, toát mồ hôi vì hưng phấn, tim đập nhanh hơn và không kiềm nổi sự run rẩy của cơ thể.
Bây giờ mặc dù đang ở trong xe nhưng dù sao cũng là không gian cá nhân, cho nên khi Lục Cảnh Diệu ghé vào người cô nói: “Kiều Kiều, kêu lên đi, xe này cách âm rất tốt đấy.” Tần Dư Kiều thật sự không thể tiếp tục đè nén và che giấu xúc cảm của mình được nữa.
Trái ngược với lúc làm tình kìm nén lại kích thích một tiếng trước, lần làm tình này có thể buông thả tất cả khát vọng trong thân thể, cho dù là cô hay là Lục Cảnh Diệu, đều thuận theo dục vọng nguyên thủy nhất mà ôm chặt lấy đối phương.
“Kiều Kiều, em cứ lên tinh thần đi, anh mong cuối năm nay có thể công khai mối quan hệ của chúng ta.”
Chỉ còn một tháng nữa là tới cuối năm, Tần Dư Kiều lắc đầu: “Không được, nhanh quá.”
“Nhanh quá?" Lục Cảnh Diệu thả chậm tốc độ, chỉ chà xát bên ngoài, không chịu tiến vào.
Sau đó Tần Dư Kiều khó chịu đến sắp khóc: “Sao anh lại xấu xa đến vậy…”
Lục Cảnh Diệu thật sự không nỡ nhìn Tần Dư Kiều khóc, bắt đầu di chuyển eo mình, cuối cùng hai người lên đỉnh gần như cùng một lúc. Sau khi làm vệ sinh sạch sẽ, Lục Cảnh Diệu còn định đưa Tần Dư Kiều lên tầng, Tần Dư Kiều từ chối: “Chắc Hi Duệ về đến nhà rồi.”
Lục Cảnh Diệu gật đầu, lúc Tần Dư Kiều xuống xe, cô còn bị kéo lại ôm hôn. Thật ra thái độ nhận sai của Hi Duệ được di truyền từ Lục Cảnh Diệu.
“Kiều Kiều, em giận anh à?”
Tần Dư Kiều lắc đầu: “Không.” Lúc đang định mở cửa xuống xe, lại bị Lục Cảnh Diệu giữ chặt, sau đó anh tiếp tục kiểm điểm: “Kiều Kiều, anh cũng hiểu anh hơi nóng vội, nhưng anh đã ba mươi tư tuổi rồi. Em còn trẻ, chỉ có hai mươi sáu, chẳng qua chỉ mất trí nhớ phủi mông chạy lấy người mà thôi…”
“Lục Cảnh Diệu, anh có thể đừng làm bộ như thế nữa không?” Tần Dư Kiều đẩy Lục Cảnh Diệu: “Em không nói muốn đi, em chỉ…”
“Chỉ muốn quỵt nợ có phải không…”
“Lục Cảnh Diệu, nếu anh không buông tay, em sẽ giận thật đấy.” Tần Dư Kiều hơi cao giọng.
Sau đó Lục Cảnh Diệu liền buông tay ra, yên lặng nhìn cô rồi vén tóc ra sau tai cho cô: “Không ôm em nữa, em lên đi, chúc ngủ ngon.”
Tần Dư Kiều thật sự dở khóc dở cười: “Chúc ngủ ngon.”
***
Đàn ông rất nhạy cảm với một số việc, có lẽ có liên quan đến việc nhận các loại các kiểu giáo dục từ khi còn là thằng nhóc cho đến lúc trưởng thành làm đàn ông, cho nên trong một số việc, càng dễ dàng tưởng tượng và mơ mộng hơn.
Từ lúc xe dừng lại trong bụi cây dưới nhà cho đến khi Tần Dư Kiều xuống xe, Lục Nguyên Đông nhìn thời gian hiển thị trên di động, tổng cộng bốn mươi lăm phút.
Trong bốn lăm phút này, anh nghĩ đến rất nhiều khả năng.
Nhưng theo từng giây từng phút trôi qua, toàn bộ khả năng kia cứ giảm dần, cuối cùng chỉ còn một khả năng mà đáy lòng anh không muốn thừa nhận nhất.
Về phần cảm nhận của anh, vốn là giận sôi gan, sau đó thì sao, ngọn lửa trong lòng nguôi dần, ngay cả trái tim đang đập trong lồng ngực cũng lạnh dần đi.
Giang Hoa nói anh may mắn.
Nhưng may mắn chỗ nào chứ, ông trời trêu đùa anh biết bao nhiêu lần.
***
Lúc Tần Dư Kiều tắm rửa, chuông cửa lại vang lên không ngừng. Cô vốn tưởng là Lục Cảnh Diệu nên cố tình cọ rửa thật chậm mới đi ra mở cửa, kết quả bên ngoài lại là Lục Nguyên Đông.
Tần Dư Kiều hơi khó xử, đứng ở cửa không muốn mời Lục Nguyên Đông đi vào, cười gượng: “Nguyên Đông, có chuyện gì sao?” Tần Dư Kiều cảm thấy khi nói chuyện với Lục Nguyên Đông, giọng điệu của mình càng lúc càng có khuôn cách trưởng bối. Ngẫm lại trước kia cô còn coi anh như đối tượng xem mắt mà cô có thiện cảm.
Lục Nguyên Đông đứng bên ngoài liếc nhìn gian phòng của cô, hờ hững nói: “Không phải em ốm sao? Anh tới đây xem thế nào.”
Thật ra Lục Nguyên Đông nói những lời này, Tần Dư Kiều đã hiểu rõ. Sao anh biết địa chỉ của cô được chứ?
Nếu như cô đoán không nhầm, Lục Nguyên Đông theo dõi xe của Lục Cảnh Diệu, cộng thêm giọng điệu của anh, tuy lạnh nhạt nhưng cô vẫn nhận ra vẻ trào phúng.
“Vậy ư? Phiền anh quá, nhưng em đã khỏe hơn nhiều, cảm ơn đã quan tâm.” Tần Dư Kiều ngẩng đầu nhìn Lục Nguyên Đông, “Có điều đã muộn rồi, em không thể mời anh vào uống trà. Tạm biệt.”
Lục Nguyên Đông đưa tay chống cánh cửa, “Kiều Kiều, đừng vội đuổi người, anh còn chưa nói xong đâu.”
Lúc Lục Nguyên Đông nói, tuy anh mang nụ cười trên mặt nhưng Tần Dư Kiều lại cảm thấy sự đâm chọc mà anh che giấu trong nụ cười đó thì không khỏi cũng tức giận. Nhưng cô không phá vỡ mối quan hệ, mỉm cười nói: “Anh muốn nói gì, nói đi.”
Lục Nguyên Đông: “Không mời anh vào ngồi một lát sao?”
Tần Dư Kiều nói với vẻ áy náy: “Xin lỗi, nhà hơi bừa bộn.”
Lục Nguyên Đông không miễn cưỡng, tay anh vẫn chống trên cửa, cứ như phòng bị cô sẽ đóng cửa bất cứ lúc nào. Bàn tay chống trên cánh cửa của anh trắng nõn mà sạch sẽ, phía trên còn phảng phất mùi khói.
“Kiều Kiều, xin lỗi, anh không nhận ra em chính là cô g


Old school Swatch Watches